Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩm Nang Sinh Tồn Trong Tiểu Thuyết BE

Chương 49: Chương 49




Quả nhiên lớp mặt nạ chất lượng rất tốt.

Còn Bạch Du lại khác, mang theo ánh mắt khó tả vừa đỏ vừa trắng liếc khắp Tạ Ngọc Cung, rồi kéo chăn lại đắp lên cho hắn.

Tạ Ngọc Cung vì giả vờ ngủ mà nhắm nghiền mắt, hơi thở cũng không dám loạn, đương nhiên không thấy được ánh mắt rõ ràng kia của Bạch Du.

Cho đến khi hắn được đắp chăn lại một lần nữa, thì tiếng gõ cửa vang lên.

Thanh âm Lâu Nương ở bên ngoài vọng vào: “Đại tiểu thư, cháo nấu xong rồi.” Bạch Du đứng dậy ra cửa lấy cháo.

Tạ Ngọc Cung nhanh chóng mở to mắt, nhìn theo bóng lưng Cửu hoàng tử phi của hắn, bờ môi khẽ nhúc nhích, cảm thấy trong cổ họng có chút vị chua xót.

Hắn đã đoán rất nhiều nguyên nhân nàng chạy tới vào nửa đêm, đều là những chuyện tình cảm nhi nữ mà Tạ Ngọc Cung chính hắn cũng xem thường.

Nào ngờ nàng chỉ đến đưa cháo cho hắn.

Sau khi trải qua một tình cảnh hỗn loạn như vậy, nàng vẫn còn nhớ hắn chưa ăn cơm tối.

Tạ Ngọc Cung vốn không cảm thấy gì, nhưng khi nghe đến chữ “cháo” này, hắn mới phát hiện mình đã đói đến khó chịu.

Tạ Ngọc Cung nhìn thoáng qua màn trướng trên giường của mình, có chút tự giễu mỉm cười.

Hắn vừa rồi thậm chí còn ảo tưởng, nếu như hắn thân ở hoàng cung, bị mọi người lạnh nhạt, mỗi đêm vì thiếu thốn thức ăn mà đói bụng đến nửa đêm tỉnh giấc, khi toàn thân đau đớn lạnh lẽo, nếu có người như vậy mang đến cho hắn một bát cháo nóng.

Hắn có thể vì nàng làm bất cứ chuyện gì.

Nghe thấy tiếng bước chân quay lại, Tạ Ngọc Cung lại một lần nữa nhắm mắt chờ đợi.

Đời này của hắn chưa bao giờ được người khác lo lắng, được cẩn thận chăm sóc như vậy, lúc trước không ai quan tâm hắn sống chết ra sao, về sau có thế lực của mình, bên cạnh không ai dám quan tâm nhu cầu của hắn, không ai dám nhìn trộm những điều hắn yêu thích.

Hiện tại hắn nhắm mắt nằm ở đó, chờ đợi được đánh thức ăn cháo, quá trình này đều lộ ra vẻ mới lạ mà tràn đầy chờ mong.

Bạch Du bưng cháo trong tay, khuấy mấy lần, đợi hương thơm tỏa ra, nhiệt độ hơi nguội một chút, lúc này mới đi gọi Tạ Ngọc Cung.

Dụ dỗ cần một quá trình, đút cháo cũng không tệ, còn có thể cố ý làm đổ, hoặc là dính vào mặt, rồi đi liếm một chút.

Đằng sau liền thuận lý thành chương.

Dù sao cũng không cần thủ đoạn cao cấp cỡ nào, dù sao ban ngày lúc đó, Tạ Ngọc Cung chỉ dán nàng, liền đã muốn nổ tung rồi.

Vả lại Bạch Du nhìn khuôn mặt ửng đỏ của hắn, xác nhận nhiệt độ cao đã lui.

Nàng còn chưa thử qua người đang sốt cao.

Mặc dù có chút tổn hại, nhưng cũng tò mò.

Sẽ đặc biệt lửa nóng chút sao.

Bạch Du vô tình mà lạnh lùng tưởng tượng lát nữa làm sao tìm thú vui trên người Tạ Ngọc Cung, coi như vì bảo mệnh, vậy cũng phải tận hứng.

Nàng cũng không phải gì cái nghiên cứu hình người phục vụ.

Đáng tiếc là không thể động những cái thật mà Bạch Du ưa thích.

Bạch Du lại lần nữa xốc chăn mền lên.

Sách, uổng công bộ thân thể trải qua giày vò tốt này.

Nàng đưa tay đặt vào lồng ngực rắn chắc của hắn, thuận thế đo đạc cơ ngực của hắn.

Nhẹ nhàng đẩy, giọng nói mở miệng vô cùng dịu dàng gọi: “Tiểu Cửu nhi……” “Đứng dậy ăn chút gì đi.” Bạch Du trên mặt mang theo nụ cười có chút nghiền ngẫm, thậm chí còn thuận theo Tạ Ngọc Cung vào ban ngày lung tung phạm ngu xuẩn mà nói ra: “Tiểu Cửu nhi, là mẫu phi đây.” Bạch Du đẩy tay Tạ Ngọc Cung trên lồng ngực, chạm đến mặt hắn, tay kia quay lại, chiếc thìa nhẹ nhàng chạm vào thành bát.“Đứng dậy ăn chút gì rồi ngủ tiếp, có được không?” Tạ Ngọc Cung vốn dâng tràn đầy chờ mong, khi nghe đến mấy chữ “là mẫu phi đây” thì đầu tiên là đột nhiên trì trệ.

Sau đó hắn lại có chút không khống chế nổi mũi chua khó chịu.

Nàng vậy mà vì để cho chính mình có thể tiếp nhận, ngay cả bị nhận là mẫu phi của hắn cũng chấp nhận...

Tạ Ngọc Cung không dám tưởng tượng, nàng đã nhịn xuống như thế nào, lại mang tâm tình gì mà đưa cháo cho hắn.

Buồn cười là, những năm mẫu phi hắn còn sống, bao gồm mấy năm mẫu phi hắn qua đời, hắn trong những lúc sắp chết, bệnh nặng không thể đứng dậy, trong hoảng hốt cũng ảo tưởng qua mẫu phi hắn sẽ giống như vậy.

Ôn nhu ngồi bên giường hắn, nhẹ nhàng xoa mặt hắn, dỗ dành khuyên bảo, cho hắn ăn chút gì, uống chén thuốc.

Nhưng ngay cả Tạ Ngọc Cung mình khi chỉ mới mấy tuổi, đã biết đây chỉ là một ảo tưởng không thực tế mà thôi.

Mẫu phi hắn trong lòng vĩnh viễn chỉ có vị phụ hoàng bạc tình bạc nghĩa kia, mà hắn chỉ là một công cụ để mẫu phi tranh thủ tình cảm, cũng vì dáng vẻ của hắn không giống phụ hoàng, mà lại giống mẫu phi, nên luôn luôn bị mẫu phi nhìn mà không thích.

Nhưng Tạ Ngọc Cung vô luận thế nào chưa từng nghĩ tới, có một ngày...

Tuổi thơ của hắn có thể so với ảo ảnh si tâm vọng tưởng, lại dùng phương thức này mà thực hiện.“Tiểu Cửu nhi?

Tỉnh một chút.” Tay Bạch Du đè trên trán hắn, vẫn còn rất nóng.

Nóng đến như vậy chắc cũng ba mươi chín độ rồi, thật sự có thể đứng dậy sao?

Bằng không nàng hôm nào lại đến đi.

Bạch Du nâng thân đang chuẩn bị vô tình rời đi, lúc này mi mắt Tạ Ngọc Cung lại đột nhiên run rẩy, hắn mở mắt.

Trong mắt hắn tơ máu bao quanh, nhưng ánh mắt nhìn Bạch Du lại khiến nàng sững sờ.

Đó là một loại tình cảm phức tạp khó phân biệt, lại mang theo chút bi thương hoài niệm.

Bi thương trong đôi mắt này đơn giản đã hóa thành thực chất, như mưa phùn lả lướt ban ngày đập vào mặt.

Chương 21 Tạ Ngọc Cung đại khái là nhanh chóng phát giác được chính mình đã tiết lộ sự yếu ớt cho người không nên, nên hắn lập tức nhắm mắt lại.

Khi mở mắt ra lần nữa, trong mắt chỉ còn một chút đỏ, cùng với sự tỉnh táo khi đang ngủ say bị đánh thức.

Bạch Du hơi thở nhẹ ra.

Nàng vừa rồi trong khoảnh khắc đó thật sự cho rằng Tạ Ngọc Cung lại phải mở miệng gọi mẫu phi.

Nếu hắn lại gọi một lần nữa, Bạch Du liền phải nghiêm túc cân nhắc một chút, liệu mình có thật sự giống mẹ hắn không.

Vậy thì không thể làm hấp dẫn nhục thể, mà phải điều chỉnh sách lược, từ góc độ làm mẹ mà cắt vào.

Còn tốt, còn tốt.

Tạ Ngọc Cung chắc là chỉ mơ thôi.

Bạch Du cũng không có kinh nghiệm làm mẹ.“Tiểu Cửu nhi, đói bụng không?” Bạch Du mang theo nụ cười thanh thoát, đối với Tạ Ngọc Cung lộ ra một nụ cười mười phần ôn hòa, sau đó đưa tay đỡ hắn, “Đứng dậy ăn chút gì rồi ngủ tiếp đi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.