Chương 36: Bỏ Trốn
Cẩm Y Dạ Hành
Nguyệt Quan
Chương 36
Bỏ Trốn
Chương 36: Bỏ trốn
Nhóm dịch: huntercd
Nguồn: Vip
vandan
Đả Tự: Bảo Ngọc --- 4vn
eu
Đường gia nương tử bị bắt vào ngõ nhỏ; thì ra trong ngõ sớm đà có người chờ; hai ba đại hán nhanh chóng bịt miệng nàng, nâng nàng lên bước nhanh như bay Bỏ chạy
Đường gia nương tử chỉ cảm thấv quẹo trái quẹo phảị đầu cũng nhanh bị váng lẻn
sau đó tiếng mưa rơi thưa dân
tựa hô như vào một cái sản
lại qua một lát
chỉ nghe một hồi ken kén vang lên
tựa như lại dọc theo bậc thang đi xuống phía dưới
Tiếp đó cái khăn đen che mặt bị vạch trần
Đường gia nương từ phát hiện ra mình đã được đặt ở trong một chỗ hoàn toàn vẻn tĩnh, hoàn toàn nghe không được tiêng sâm
tiêng mưa rơi
trước mặt là một thông đạo
trái phải đều có phòng, gian phòng đều không có cửa
chỉ treo rèm
cái loại phòng ốc bố trí kiêu nàv phi thường hiếm thắv
có vẻ có chút cô quái
Nàng bị hai đại hán đưa tới phía trước
trong khi đi qua phát hiện có gian phòng rèm nhấc lên
bên trong trướng gấm màn hoa
được bố trí mười phẩn hoa lệ, trong mỗi gian phòng đều có một nữ tử xinh đẹp mặc áo mòng khó có thể che đậv thản thả hoặc ngồi hoặc đứng, đều đang ngơ ngác nhìn mình, các nàng màu da đều có chút tái nhợt, trên mặt một chút cũng không có sinh khi phảng phất như u u quv hồn
thấv Đường tiểu nương tử càng thêm sợ hãi: “Đây là địa phương nào vậy?”
Nàng bị đưa vào một gian phòng đặt lên trên giường
Đường tiểu nương tử hai tav bị trói sau lưng, đang cố găng khời eo lên
cặp mông rất tròn nhếch iên
còn chưa hoàn toàn xoav người lại
đã cảm giác được một bàn tav đặt lên trên mông mình dùng sức miết một cái
Đường gia nương tử bị dọa cho nhảv dựng, vội nghiêng người lăn ra
tập trung nhìn lại
chỉ thấv một nam nhản người mặc áo bào viên ngoại thêu ván đang cười mỉm đứng ờ đăng đó; người nàv chừng năm mươi tuồi, dáng người khôi ngô; ngũ quan tướng mạo đoan chính uv nghiêm, dưới hàm râu ba chòm, có vẻ rất có khí độ
Đường gia nương tử hoảng sợ trợn to đôi mẳt vũ mị
hoang mang nhìn hẳn
người nọ mỉm cười, cúi người iấv ra miếng vải nhét ở trong miệng nàng, Đường gia nương tử lập tức hoảng sợ kêu lên: CÍNgươi là người nào
vì sao băt ta đẻn đây?”
“Hắc hắc
Đường Tiểu nương tử
nàng nói lào phu bắt nàng tới đây
còn có thề làm cái gì?”
Vị viên ngoại kia cười đầy tà khí
lập tức phá hủy khí độ của hắn: “Hắc hắc hắc
nhìn tư thế xinh đẹp kia, nhìn bộ dáng mê người kia
lăo gia ta là thích loại nữ tử đặng hoàng như nàng, loại nữ tử khí chắt phong tình* gió trăng trong tràng là vô luận như thế nào cùng học không được
Hắc hắc
Đường tiểu nương tử
nàng không phải sợf nam nhân của nàng chỉ là một tượng nhân rách nát
làm sao xứng có được một đóa hoa tươi đẹp như nàng, từ nay về sau nàng sẽ theo lão gia ta
lão gia sẽ làm cho nàng sung sướng, vinh hoa phú quý hường dụng vô cùng”
Viên ngoại nụ cười đâm đãng liền bổ nhào về phía nàng
“Ngươi cút ngay!” Đường tiểu nương tử tức đỏ mặt
nhấc chân đá ra, lại bị viên ngoại một nhát bắt vào trong taỵ; bàn tay dán theo dùi nàng dâm tà mà vuôt ve cái dùi mềm mại bóng loáng động lòng người, say mêm nói: “Một cặp dùi thật có lực
quấn ờ bên hông ta mà liêu chết triền miên, nhất định rât đã
tiểu nương tử
nàng cũng không cằn uổng phí khí lực
nữ nhân nào bị lăo gia ta bắt trở về
người nào lúc đâu mà chăng tìm sống tìm chết, hiện tại còn không phải mỗi người đêu tùy ý để lão gia ra bài bố”
Nói xong liền nhe một con chó đói chụp mồi
áp lên trẽn người Đường tiểu nương tử
xé rách áo nàng
Đường tiêu nương tử mặc dù hai tay không có bị trói, nhưng cũng không phải đối thủ của hắn chỉ một lát
quần áo đã bị xẻ nát
quằn áo vừa đi
Đường tiêu nương tử nào dám lại động thân giãv dụa
chỉ có thể cuộn mình ở trên giường, tận lực che lâp chỗ hiêm của mình, nhưng bộ ngực óng ánh
dùi ngọc mềm mại như phần, nửa kín nửa hờ
càng thêm mê người
Viên ngoại xem đã mắt
vội vàng vung tay lên
mấy gia đinh hộ viện ở một bên đang nước miếng chảy ròng ròng lặp tức lui ra ngoài, buông xuống màn cửa cho hăĩỊ viên ngoại cười dâm nói: “Tiểu nương từ
cùng lăo gia ta khoái hoạt một phen đi”
Mấv hộ viện đứng ờ ngoài màn liếc nhìn nhau, trên mặt đều lộ ra nụ cười tục tĩu đầy hiểu ý; nhưng nụ cười còn chưa thu lại
chợt nghe bên trong viên ngoại phi một tiếng, liên thanh nói: “Xui
thật con mẹ nó xuỉ!” Ngaỵ sau đó màn cửa vén lên
viên ngoại mặt đầy ảo não đi ra
Mấv hộ viện vội vàng thu lại nụ cười, khom người nói: “Lão gia”
Viên ngoại phin nộ nói: “Mẹ nó
không ngở lại đến kỳ
thật con mẹ nó xui xẻo
gọi một nha hoàn đến
cho nàng mặc chỉnh tề
hầu hạ ẩm thực, đợi nàng nguyệt sự hết
lão gia ta mới hường thụ một phen”
“Vâng vâng vâng.
Mấv hộ viện vội vàng đáp ứng
viên ngoại dục hỏa đã sinh, lại không được phát tiết, quav đầu trông thấv một nữ tử trẻ tuổi đang mặc đồ ngủ ngồi ở trong một cân phòng khác, áo ngực đỏ tươi thêu uvên bó chặt lâv bộ ngực cao vút no đủ, làm cho người ta suv nghĩ lung tung, không khỏi cười dâm một tiếng, kích động xông vào..
***
Trời đã sáng, Hạ Tầm cùng Bành Tử Kỳ đem ba lưu manh lôi lẽn trên xe
đìu Đường bà bà chạy tới huyện nha
trên đường đi rất nhiêu dân chúng nhìn thấy kỳ quái, không khỏi có chút người hiêu chuyện đi theo, đên nha môn huyện thì đã tụ tập hon mười người, nha dịch nha môn huyện thấv tình huống như vậv vội vàng hoành thủv hòa côn đến ngăn đón
Hạ Tầm buông Đường bà bà ra
cất bước tiến lên
cầm lấv dùi trống gõ dùng dùng dùng một hồi trống kêu oan
Một lát sau, ba ban nha địch đều lên đường, chánh đường huyện Bồ Đài Đan Sinh Long Đan lão gia bước chân vội vàng từ hậu đường đi ra
uv phong lẫm lẫm đứng dưới “Bích hải hồng nhật đồ”, tay nắm Kinh đường mộc
hung hãng vỗ
quát to: “Người phương nào kích trống kêu oan, nhanh chóng đưa lên đường!”
Đoàn người đều bị đưa lên công đường, Hạ Tầm là tủ tài công danh, không cần quv xuống, hắn biểu lộ thân phận đứng một bên
Đường bà bà khóc lóc ni non nói: “Đại lão gia phải thay dân phụ giải oan, tức phụ nhân của ta họ Hoàng đanh Ngâm Hà, năm hai mươi sáu Hồng Vù gà vào nhà của ta..
Đường bà bà mặc dù không biết chữ, khẩu tài lại cực kỳ được, một lát sau đã đem án này nói rõ ràng tinh tường, Đan đại nhân sắc mặt trầm xuống, lập tức quát hỏi ba lưu manh: “Ba người bọn ngươi, đểu tự báo ra danh tính, thân phận, nói rõ quá trình phạm án
làm thế nào bắt đi phụ nhân Hoàng thị Đường gia
nếu khồng, đừng trách Bổn quan đại hình trùng phạt”
“Oan uông quá lão gia!”
Ba lưu manh trăm miệng một lời kêu oan
bọn họ tự báo tên họ
phân biệt gọi là Từ Lượng
Trân Thành
Liêu Lương Tài
Đâu lĩnh kia chính là Liêu Lương Tài
Liêu Lương Tài kêu khổ thấu trời nói: “Buổi tối hôm qua, có người tìm ba người chúng ta
đáp ứng giao một khoán tiền, bào chúng ta hỗ trợ đi đón người, ba người chúng ta đều đói khô; chỉ cần có tiền là làm
đâu thèm hắn là người nào
đón một người mà thôi, cũng không phải chuyện thương thiên hại lí gì
chúng ta đáp ứng.
Ba người ngươi một câu ta một câu
nói ra một bộ lí đo cùng Đường bà bà hoàn toàn khác biệt; theo như cách nói của bọn họ
bọn họ cũng không nhận ra người thuê bọn họ
bọn họ chỉ là cẩm tiền làm việc, xe lừa cũng là người nọ dùng danh nghĩa của bọn họ từ trong bổn huyện mà thuê ra
vốn dựa theo phân phó của người nọ
là phải đem người đưa đến thảnh tây đỡ đẻ cho thiếp thất chủ nhân, ai ngỡ vừa mới quẹo vào đường cái
người nọ cùng thiểu phụ liền không thay bóng dáng, Đường bà bà thấv la hoảng lên
ba người bọn họ cũng không biết nguyên do
trong lúc không hiểu chuyện gì xảv ra, đã bị Bành Tử Ký chạy đến hỗ trợ đánh cho ngât xiu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“ổ?” Đan đại nhân tay vuốt chòm râu trầm ngâm nói: “Người nọ các ngươi cũng không nhận biết sao?”
Bành Tử Kỳ nghe xong nhịn không được nói: “Đại nhân, thảo dân biết cũng không phải là...”
Đan đại nhân vỗ Kinh đường mộc quát: “Lớn mật
Bổn quan chua hòỊ sao cho ngươi lung tung xen vào
Còn dám rối loạn quy củ
sẽ vả miệng của ngươi!”
Bành Tử Kỳ giận dữ
đầu vai muốn đứng thẳng đậy
Hạ Tầm vươn tay nhắn một cái
nhẹ nhàng đè đầu vai nàng lại
Đan đại nhân lại chuyển sang lưu manh lão đại hỏi: “Bọn ngươi đem hình đáng tướng mạo người nọ
tìrih hình trước sau cán thận nói ra”
Liêu Lương Tài nói: “Hồi đại lão gia
người nọ không đến ba mươi tuổi, trông tuấn tú lịch sự
ăn mặc như là một người có tiền, tiểu môn tại bồn huyện chưa từng gặp qua người nàv
nghe lời nói của hắn
giọng điệu có chút quái, cũng không giống khâu âm bán địa”
Từ Lượng chen miệng nói: “Đúng đúng đúng, cùng khẩu âm vị Đường bà bà nàv ngược lại có chút giống nhau”
Trần Thành nói: “Thế nhưng quái, khi kêu cửa Đường bà bà gia
hắn nói lại là khẩu âm bản địa”
Đan đại nhân trầm ngâm hồi lâu thì nói: “Bắt người
Không khỏi không hợp sự tình lv
Ngươi Đường gia chỉ có một già một trẻ hai phụ nhân, người nọ nếu muốn bắt người, cần gì phải lòng vòng như thế
chỉ cần xông vào cửa
chế trụ lão ẩu nàv
tức phụ nhân nọ còn không ngoan ngoãn mặc hắn bài bố
Nói đến tức phụ nhân vốn đi theo sau xe
làm thế nào vô thanh vô tức đã không thấv
Dựa theo bồn quan thấv
người nọ đã cùng Đường bà khẩu âm tương tự
đương là người Hoài Tây
Nếu như bôn quan phỏng đoán không sai
bắt đoạt dân nữ chưa chẳc là thật, mười phẩn là tức phụ nhà ngươi không tuân thủ nữ tẳạ tạiHoàiTâyđã cùng người nọ thông đồng thành gian, hôm nav nhà của ngươi dời đi Bồ Đài
người nọ luvến gian tình nhiệt, truv tìm mà đến
cùng tức phụ của ngươi hợp mưu, thi kế đưa ngươi đi
cùng người nọ bỏ trốn”
Ba lưu manh tĩăm miệng một lời nói: “Đại nhân anh minh!”
Đường bà bà kêu oan nói: “Đại lão gia
không phải như vậv, tức phụ nhà của ta đoan trang bôn phận, làm sao lại làm ra chuyện không tuân thủ nữ tẳc như vậv
Nói đến
tối hôm qua người nọ lão bà tử chưa bao giờ thấv qua, nói chuyện khâu âm cũng không phải là kháu âm Hoải Tây”
Đan đại nhân nói: “Người nàv đã có thể một mình đuổi tới Bồ Đài
chắc là thương hành vào Nam ra Bắc, một loại nhân vật chân trân lang trang, người này hiểu chút ít phưotng ngôn các noi thì cũng không có gì kỳ lạ
vi dấu tai mắt của ngươi, lừa ngươi ra khỏi cửa
tự nhiên phải làm ra chút ít che đậv”
i
Hạ Tầm nghe đến đó
trong lòng âm thẩm sinh ra một cỗ hàn ý: “Nếu như Huyện thái gia bản địa cùng lũ ác bá bản địa thông đồng làm bậv
ta là một người bên ngoải sẽ như thế nào
Khó trách ba lưu manh chắc chắc như thấ đêm qua lại mỡ miệng uv hiêp
chớ có quản việc nàv, chỉ sợ ta sẽ vô tharih vô tức Bỏ mạng tại đây” Nghĩ đến
Hạ Tầm vì làm tốt Dương Văn Hiên, trên thê giói sộng sót cho tốt
giữ tại trong ý thức chính là đem tât cả mọi người trở thành nhân vật uy hiệp đối với hắiỊ trong lòng vừa nghĩ tói
lập tức nổi lên ý niệm giữ mình
Bành Tử Kỳ lại tức giận khó bịnh, chen miệng nói: “Đại nhận xử án nhu thệ
tiểu dân không phục, ba người này nói chỉ là bị người thuê, cùng không biết tình hình cụ thê trong đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
nhưng đêm qua tiểu dân ngăn đường đi của bọn họ
ba người này đã từng cùng ta động thủ
nếu nói là bọn họ không phải đồng đảng ác nhân, chăng lẽ không phải là chuyện không hợp lý sao?” /
Liêu Lương Tài kêu lên: “Vị tiểu ca nhi này
ban đêm không đèn
ngươi đột nhiên xuất hiện, trong tav còn cầm một cây đao
chúng ta sao hiêu được ngươi là người thê nào
Còn nghĩ là cướp đường, có thể không phản kháng sao?”
Đan đại nhân vuốt râu nói: “ổ
lý đo này nói cũng đúng”
Đường bà bà kêu to: “Đại nhân, bọn họ cùng kẻ xấu rõ ràng là đồng lõa
trên xe
lão bà tử trông thấv tức phụ bị người bắt đi
từng lớn tiếng kinh hô cứu mạng, bọn họ chăng những không nghe, còn bịt miệng của lão bà tử
thúc xe đi nharih.
Liêu Lương Tài kêu lên: “Đường bà bà
bà chớ vì truy hồi tức phụ nhân mà nói đổi vu cáo, chúng ta đều là người có bổn phận trên có già dưới có trẻ, chỉ vì chút tiền mà vất và, tự nhiên bị gian phu của tức phụ nhân nhà bà lợi dụng mà thôi, bà bà cũng không nên hãm hại chúng ta
Chúng ta vừa nghe bà hô
đã cả kinh không biết làm sao
từ đầu đến cuối, chưa từng động thủ?”
Đường bà bà khóc lớn kêu oan
Đan Huyện lệnh lại hỏi Bành Tử Kỳ: “Bành tráng sĩ
ngươi tiến vào trong ngõ
có rừng gặp qua tức phụ nhân của Đường bà, trên mặt đất có từng lưu lại dấu vết gì không?”
Bành TửKỳ nói: “Thảo dân tiến đến, trong ngõ không không thấy bóng đáng người nào
sẳc trời tối
lại có mưa
cũng không phát hiện ra dấu vết gì”
Đan Huyện lệnh lại hỏi: “Cái ngõ nhỏ kia đài không?”
Bành Tử KỲ đánh giá một chút rồi nói: “Trên dưới một trăm bước”
Đan Huyện lệnh nói: “Như vậy
trên mặt đất đêm mưa, ngõ chỉ đài mấy trăm xích, nếu như phụ nhân kia không phải cùng người khác sớm có tằng tiu qua, thông đồng lẫn nhau, kẻ xấu có thể nào nhanh như vậy đã đem nàng bắt đi”
Bành Tử Kỳ vội la lên: “Đại nhân.
trong đầu
Đan Huyện lệnh_khoát tay chặn lại
cơ trí anh minh nói: “Án này điểm đáng ngỡ trùng trùng
Đường bà tử tố cáo chính là cường bắt dân nữ, theo ba người Liêu Lương Tài cung cấp cho thấy, ngược lại là cùng ngựời bỏ trốn, trước khi chân tướng chưa được tra ra
bổn quan cũng không nên tự đưa ra quyêt đoán
Như vậy đi, Liêu Lương Tài
Từ Lượng
Trân Thành ba người bất kể là bị người lợi dụng, không biết mà gâỵ tai hoạ, hay cùng kẻ gian đồng mưu
bắt đoạt dân nữ, trước khi vụ án chưa tra ra, tạm thời băt giữ
không để cho đi lại”
Ba người vừa nghe, liên tục dập đầu kêu oan
Ban đầu trên đường vung tay lên
lập tức xông lên một đám nha dịch, đem bọn họ áp xuống dưới
Đan Huyện lệnh hướng về phía Đường bà bà vẻ mặt ôn hòa nói: “Đường bà tử, ngươi cũng không nên sốt ruột, vụ án này còn chưa rõ
bổn quan không thể nghe một mặt ngươi nói mà tùy tiện đinh là cường bắt dân nữ, bôn quan sẽ phân phó tuân kiêm nha sai
hương quan trong chính môn bốn phía điều tra nghe ngóng, tìm kiếm tức phụ nhà của ngươi ở đâu
ngươi cũng có thể cầu trợ hàng xóm láng giềng thân hữu, một khi xác định là cường bắt dân nữ
bôn quan mói có thể bâm báo châu phù, dán hình cáo thị, đưa văn bảng khắp noi
truy nã thiên hạ
Đến đây thôi, thối đường”
“Cẩu quan này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
thật không ngỡ phá án hồ đồ”
Đem Đường bà bà khóc lóc ni non đưa về nhà, sau một phen nói lòi trán an, hai người rời Đường gia, Bành Tử Kỳ tức giận nói
“Hồ đồ sao?” Hạ Tầm thản nhiên nói: “Vị huyện thái gia này tựa như cũng không có làm sai, ba vô lại đã bắt giam, Đường bà bà nói tức phụ là bị người bắt đi
Huyện thái gia cũng phân phó ba ban sáu phòng nha dịch cùng hương quan trong chính môn tìm kiếm, còn muốn làm gì nữa?”
“Mấy lưu marih vô lại này rõ ràng cùng kẻ gian bắt người là cùng một bọn người, hắn nếu dùng đại hình, sợ chúng không nhận tội sao”
“Dụng hình
Sẽ không sợ vu oan giá họa chứ
“Hừ
Khó nói cẩu quan cùng kẻ cướp này không phải cấu kết với nhau làm việc xấu”
Hạ Tâm nói: “Có lẽ đúng, có lẽ chỉ là quan huyện làm việc thận trọng, đứng ỡ góc độ của ngươi, đương nhiên hận khồng thể đánh mấy vô lại này một trận, bảo chúng ngoan ngoãn khai ra, nhưng quan chủ thâm không thể xử trí theo cảm tính, mặc kệ ngươi nói đáng thương cỡ nào
hắn hẳn là chỉ nhìn chứng cớ
Huống chỉ
trong khu vực quản lý xuất hiện một án bỏ trốn, chỉ là chuyện nhỏ thương tích phong hóa, nhưng nếu như xảy ra án bắt người, đó chính là chuyện lớn, hắn vì cái ô sa trên đầu mà lo lắng, muốn chuyện lợn hóa nhỏ
chuyện nhỏ hóa khồng, cũng là thường tình của con người, không thể đột nhiên kêt luận”
Bành Tử Kỳ đột nhiên nói: “Những gì trải qua tối hôm qua, ngươi tận mắt nhìn thấy, chăng lẽ ngươi không biết rõ ràng chírih là cường bắt dân nữ?”
Hạ Tầm trầm mặc một lát
nhẹ nhàng nòi: “Việc này đã trải qua quan, không phải hai tiểu dân chúng tacóthểlàmgì được, rời khỏi chỗ nàv rời đi thôi!”
“Ta không đi!” Bành Tử Kỳ mắt muốn phóng hỏa: “Ngươi nếu như sợ chết, ngươi cứ đi
Đường bà bà rất đáng thương, ta đã thấv được, thì nhất định phải giúp bà!”
“Ngươi cũng là người nhiệt tình” Hạ Tầm thản nhiên nói: “Thiên hạ này có thật nhiều chuyện bất bình, chúng ta quản không hết được
Thiên hạ này chuyện bất bình, trụớc kia có
giở đây có, sau này còn sẽ có
chúng ta có liêu mạng thì có thể giúp đỡ được mấy người
Ngươi không đi
ta đi!”
Bành Tử Kỳ cười lạnh: “Ta không phái người đọc sắch thánh hiền, để ý chuyện thiên hạ, không có ngươi thông minh như vậy
Ta cũng không biết quá khứ tương lai
không biết chuyện thiên hạ, ta chỉ hiêu rằng, chuyện này đã phát sinh ở trước mắt ta
ta chỉ hiêu rằng, nếu như ta chịu đi quàiỊ thì có hy vọng cứu trở về nữ nhân đáng thương này
Chuyện thiên hạ ta quản không được, đủ khả năng, quản được việc mà cũng không đi làm
vậy uống xưng làm người!”
Hạ Tầm đừng bước, chậm rãi xoay người, có chút ngoài ý muốn nhìn cô nương ở trong ấn tượng của hắn gần đây chỉ có lạnh lùng cùng bá đạo, trầm giọng nói: “Người nọ dám cường bắt dân nữ, thế lực nhất định không nhỏ
quan phủ như phá án thế, mười phần là cùng chúng cấu kết
quan phi hai bên
ngoài sáng trong tối hung hiêm trùng trùng, một khi vô ý
chẳng những cứu không được người, bản thân cũng sẽ rơi vào chỗ vạn kiếp bất phục, ngươi thật nguyện V trợ giúp bọn họ?”
“Ta nguyện ý!”
Hạ Tầm gật gật đầu, hướng về phía nàng đi tới: “Đi thôi”
“Đi đâu?”
“Nhìn xem nơi Đường gia nương tử bị bắt, nghĩ biện phép đem lũ giặc lôi ra”
Bành Tử Kỳ có chút ngoài V muổĩỊ có chút vui mừng, lưỡng lự nói: “Ngươi..
ngươi không sợ hung hiêm trong đó sao?”
Hạ Tầm mỉm cười, ôn nhu nói: “Tốt xấu gì thì ta cũng là một người đọc qua sắch thánh hiền, ngươi nguyện lấy thân mạo hiểm, Dương mỗ ta tiếc gì bản thân
Ngươi nguyện ý
ta cũng nguyện ý!”
Cẩm Y Dạ Hành
Tác giả: Nguyệt Quan