Dương Ninh nhìn theo tiếng nói, chỉ thấy một đám người đầu đội mũ vuông, thân mặc áo lam đang lao tới nơi này, nhân số không dưới hai ba mươi người Đám người này hung thần ác sát, mấy người đi trước mặc giáp cứng màu xám, kiêu ngạo mười phần Người đi đầu lưng hùm vai gấu, thân thể cao lớn, nắm bội đao bên hông Cạnh y là một gã sai nha, chỉ thẳng về phía Thế tử mặc áo vàng nói:
- Chính là gã, chính thằng ranh này suýt nữa làm tiểu công tử bị thương - Xoẹt Người nọ rút đao khỏi vỏ, vung đao nói:
- Cẩu tặc lớn mật, vô pháp vô thiên Vây chúng lại cho ta, một cho kẻ nào chạy thoát Đám quan sai thủ hạ của y lao tới như lang như hổ, trong nháy mắt đã vây đám người Thế tử mặc áo vàng lại Ánh mắt mấy tên người hầu cận đầu quấn vải trắng của Thế tử mặc áo vàng lộ vẻ nghiêm trọng, cũng rút đao ra cầm tay, hộ vệ bên cạnh Thế tử mặc áo vàng Đại hán lưng hùm vai gấu kia chạy tới cạnh phụ nhân ôm đứa nhỏ trước Phụ nhân kia thấy đại hán tới giống như gặp được cứu tinh, còn chưa kịp nói thì đại hán nọ đã nói:
- Phu nhân, tiểu công tử không sao chứ Yên tâm đi Nếu ai dám động vào một sợi tóc của các ngươi, lão tử chém cả nhà nó Gã nói lời thô lỗ khiến phụ nhân nọ cau đôi mi thanh tú nói:
- Định nhi không sao rồi.. Chẳng qua ân công lại bị thương - Ân công [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đại hán ngẩn ra [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Phu nhân kia nhìn về phía Dương Ninh nói:
- Chính là vị ân công này Nếu không phải nhờ hắn thì Định nhi.. Chỉ sợ Định nhi đã.. Vành mắt nàng đỏ lên, lúc này lại không muốn nói tiếp, nghĩ lại mà sợ, nước mắt liền chảy xuống Đại hán quay đầu nhìn về phía Dương Ninh, không chút do dự tiến đến, chắp tay nói:
- Ân công ở trên xin nhận Lôi Vĩnh Hổ một lạy Nói xong liền lạy ngay Dương Ninh vội vàng kéo lại, cười nói:
- Khách sáo, khách sáo rồi Gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ Phàm là người có lương tri sẽ không bàng quan đứng nhìn Ngay từ đầu hắn thấy đám người dung thần ác sát này lao tới, không rõ chuyện gì nên hơi kinh ngạc Lúc này đã rõ, hóa ra là người nhà của phụ nhân kia Nhìn bọn họ lôi cả quan sai tới, hiển nhiên có thực lực không kém tại kinh thành Mình ra tay chỉ là vì không thể thấy chết không cứu Dù đứa bé kia có là một kẻ ăn mày thì hắn cũng quả quyết ra tay, không ngờ lại cứu được một vị tiểu công tử Quan cao trọng thần trong kinh thành nhiều như lông trâu, tùy ý cứu một đứa trẻ có thân phận kim quý cũng không phải là điều đáng ngạc nhiên lắm Nhưng đại hán này ân oán rõ ràng, vừa thấy đã biết là người có tính tình hào sảng, Dương Ninh cũng thầm thích vài phần Lôi Vĩnh Hổ nói:
- Sau này sẽ tạ ơn ân công, để ta đuổi đám người vô pháp vô thiên gây họa này đã Quay đầu lại, thấy Tây Môn Tiên sinh đang nhìn mình, y đánh giá trang phục của Tây Môn Tiên sinh, lập tức trầm mặt nói:
- Ngươi cũng là cùng một bọn với thằng ranh kia đúng không Ánh mắt người mặc áo đen bình tĩnh, vuốt cằm nói:
- Không sai, các hạ hưng sư động chúng, không biết là muốn làm chuyện gì - Làm chuyện gì Lôi Vĩnh Hổ tức giận nói:
- Hai mắt ngươi mù à Suýt nữa các ngươi làm bị thương tiểu công tử nhà ta, lại làm như không có việc gì vậy Lão tử không cho các ngươi một bài học thì chắc các ngươi không nhớ được đâu Y đưa tay muốn túm lấy ngực Tây Môn Tiên sinh nọ Thân hình y cao lớn, phải cao hơn Tây Môn Tiên sinh một cái đầu, ra tay cũng không chậm Tây Môn Tiên sinh nọ không nhúc nhích, tùy ý để Lôi Vĩnh Hổ túm vạt áo trước ngực, mắt lóe lên tia sáng lạnh Lôi Vĩnh Hổ nắm được vạt áo trước ngực Tây Môn Tiên sinh, kéo mạnh một cái Vốn y tưởng lấy sức lực của mình, tất nhiên sẽ kéo người mặc áo đen trông không hề thu hút này xuống đất dễ dàng, trước tiên lôi y xuống, dập vẻ kiêu ngạo của thanh niên mặc áo vàng, sau đó mới tìm chính chủ Nhưng y kéo mạnh như vậy, Tây Môn Tiên sinh lại giống như tượng đá, không hề sứt mẻ Lôi Vĩnh Hổ lộ vẻ kinh ngạc, lại tăng sức lần nữa Tây Môn Tiên sinh kia vẫn không nhúc nhích Lôi Vĩnh Hổ đã hơi tức giận Trước mắt bao nhiêu người như vậy, nếu mình không đối phó được cả một người như vậy trong chớp mắt thì đúng là mất hết mặt mũi Y dồn sức vào tay, lúc này nghe xoẹt một tiếng, không ngờ Lôi Vĩnh Hổ đã xé rách vạt áo của Tây Môn Tiên sinh Lôi Vĩnh Hổ ngẩn ra, rốt cục hiểu rõ người trước mặt thoạt nhìn bình thường nhưng lại là kẻ thâm tàng bất lộ - Úi chà, còn có chút bản lĩnh Lôi Vĩnh Hổ đánh giá một hồi - Ngươi tránh ra một bên trước đi Được rồi, thằng ranh, ngươi lại đây.. Y giơ tay chỉ về phía Thế tử mặc áo vàng đang đứng chính giữa Mặt Thế tử mặc áo vàng giờ đã khó coi tơi cực điểm, cười lạnh một tiếng, không để ý tới, xoay người lên ngựa, vung dây cương, hai chân kẹp bụng ngựa, giục ngựa muốn chạy Tuấn mã dưới hông gã không phải loại thường, hí dài một tiếng, lao vọt về phía trước, đánh thẳng tới một gã sai dịch trước mặt Sai dịch kia kinh hãi thất sắc, cũng may phản ứng cực nhanh, lúc này bất chấp mà né tránh sang một bên Tuấn mã kia lập tức lao ra khỏi đám người Hiển nhiên Thế tử mặc áo vàng cảm thấy tình thế phiền toái rồi, không muốn tiếp tục ở nơi này, thầm nghĩ muốn vứt lại phiền toái bỏ chạy Đám người vây xem thấy Thế tử mặc áo vàng đột nhiên không nói không rằng giục ngựa lao đi, cất tiếng kinh hô Thấy Thế tử mặc áo vàng sắp sửa phi ngựa đi, một thân ảnh vọt tới như báo săn, sau đó lập tức lùi lại Tiếp đó chỉ thấy Thế tử mặc áo vàng phát ra tiếng kêu hoảng sợ, sau đó bị ngã xuống ngựa Con tuấn mã kia vẫn lao về phía trước như cũ một đoạn mới dừng lại Dương Ninh nhìn thấy Thế tử mặc áo vàng muốn đào tẩu, hiển nhiên sẽ không cho gã được như ý Vì cứu đứa trẻ kia, trán hắn còn chảy máu Mà tất cả nguyên nhân đều do Thế tử mặc áo vàng này Hôm nay nếu bỏ qua cho gã, trong lòng Dương Ninh sẽ thật sự khó chịu [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Lúc Thế tử mặc áo vàng lao ra khỏi vòng vây, Dương Ninh liền lao ra nhanh chóng, lập tức lôi Thế tử mặc áo vàng từ trên ngựa xuống Dương Ninh lại để cho Thế tử mặc áo vàng kia đầu rơi xuống trước, mà mình thì ngã lên người gã, tránh khỏi bị thương Sau khi Thế tử mặc áo vàng rơi xuống đất, trên mặt lộ vẻ đau đớn Tây Môn Tiên sinh thấy Thế tử mặc áo vàng ngã ngựa cũng thất kinh, thân thể nhoáng lên như quỷ mỵ, lao tới giơ tay túm vai Dương Ninh lôi nhẹ Dương Ninh chỉ cảm thấy thân thể tung bay nhẹ, mơ hồ nghe thấy tiếng kêu sợ hãi "cẩn thận", dường như là tiếng của nữ tử Hắn không kịp nhĩ nhiều, mông đã rơi tiếp đất, bị Tây Môn Tiên sinh kia ném xa mấy thước Lực đạo của Tây Môn Tiên sinh nắm chuẩn vô cùng, dù Dương Ninh bị ném ra nhưng mông rơi xuống chỉ hơi đau đớn, các vị trí khác lại không có gì không ổn Thân thể Dương Ninh mặc dù không bị thương nhưng lại thầm giật mình Chỉ qua vài việc này đã thấy Tây Môn Tiên sinh dung mạo không có gì thu hút kia lại là một cao thủ Giờ phút này hắn cũng cực kỳ tò mò về lai lịch của Thế tử mặc áo vàng và Tây Môn Tiên sinh này Vừa rồi mình bị ném đi, hình như có một nữ tử kêu một tiếng, giọng điệu có vẻ ân cần, không nhịn được mà nhìn về phía đám người kia, lại thấy có tới năm sáu nữ quyến, nhất thời không biết là ai nhắc nhở Lúc này Viên Vinh đã chạy tới đỡ Dương Ninh, hỏi:
- Huynh đệ không việc gì chứ Dương Ninh chỉ cau mày Viên Vinh thấy Dương Ninh cũng không bị thương, ghé vào tai Dương Ninh, hạ giọng nói:
- Huynh đệ, việc này nên dừng ở đây, không nên làm lớn chuyện Người nọ.. Hình như là Thế tử của Thục Vương - Hả Dương Ninh ngẩn ra, thầm nghĩ hóa ra là Viên Vinh đã nhận ra thân phận của đối phương rồi Viên Vinh lại nói nhỏ bên tai Dương Ninh:
- Thục Vương là vương gia duy nhất khác họ của Đại Sở ta, triều đình cũng phải nhịn lão ba phần Thế tử Thục Vương này.. tốt nhất chúng ta không nên trêu chọc Lúc trước Dương Ninh chỉ thấy Viên Vinh hơi lùi bước, lúc này thầm hiểu Viên Vinh đã sớm nhận ra thân phận đối phương, cho nên mới nao núng không dám tiến tới Tốt xấu gì Viên Vinh cũng là tiểu công tử nhà Thượng thư bộ Lễ, vậy mà vẫn kiêng kỵ với Thục Vương như vậy, nghĩ đến cũng thấy Thục Vương nọ quả là một nhân vật khó lường Nhưng Lôi Vĩnh Hổ thấy Dương Ninh gặp nạn vội vọt tới, kêu lên:
- Tặc tử này còn dám ra tay đả thương người.. Mặc dù y biết Tây Môn Tiên sinh thâm tàng bất ộ nhưng lúc này lại không hề có chút sợ hãi, vừa chạy tới vừa vung đao lên, chém về phía Tây Môn Tiên sinh trước mặt Chẳng qua hiển nhiên y cũng không muốn thương tổn nhân mạng, dùng sống đao chém tới, cũng không chém vào đầu đối phương mà chém vào vai Một tay Tây Môn Tiên sinh dìu Thế tử mặc áo vàng ngồi dậy, cũng không quay đầu lại, hai ngón tay của tay kia đã nhặt một cục đá từ bao giờ, búng nhẹ một cái Cục đá bay thẳng ra, vèo một tiếng liền đánh lên đầu gối Lôi Vĩnh Hổ Lôi Vĩnh Hổ kêu ôi chao một tiếng, chân lảo đảo một cái liền quỳ rạp xuống đất, không thể nhúc nhích Tây Môn Tiên sinh nâng Thế tử mặc áo vàng dậy, sắc mặt lạnh lùng, không còn vẻ khách sáo như trước, thản nhiên nói:
- Mọi việc cũng không cần phải làm quá mức, tha được người thì nên tha Làm quá mức đối với người đối với mình cũng không có gì tốt cả Y liếc Dương Ninh một cái, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo:
- Thanh niên có nhiệt huyết là chuyện tốt, nhưng đến mức đầu óc không tỉnh táo thì chỉ sợ không phải việc sáng suốt Gã không nói thêm lời nào nữa, muốn dìu Thế tử mặc áo vàng lên ngựa Vẻ mặt Thế tử mặc áo vàng oán độc chỉ vào Dương Ninh nói:
- Thằng ranh ngươi nhớ kỹ đó Ta tuyệt đối không bỏ qua việc này đâu Dương Ninh đứng dậy, cười lạnh nói:
- Ngươi nói không sai Việc này không thể bỏ qua như vậy được Hiện tại ngươi còn muốn chạy cũng không đi được nữa Hắn bước từng bước một về phía Thế tử mặc áo vàng Mọi người bốn phía thấy Tây Môn Tiên sinh ra tay cũng biết người này không dễ chọc, vốn tưởng rằng Dương Ninh cũng bị gạt ra, hẳn không dám ra tay dây dưa nữa Nhưng không ngờ Dương Ninh lại còn dám tiến tới, có người thầm khâm phục trong lòng Nhưng cũng có người cảm thấy Dương Ninh không biết thức thời, chỉ sợ là tự chuốc lấy khổ - Rốt cục ngươi muốn làm gì Hiển nhiên Tây Môn Tiên sinh cũng không ngờ Dương Ninh lại cứ dính mãi như da trâu, nhíu mày nói Dương Ninh đi tới trước mặt Tây Môn Tiên sinh, chỉ cách hai bước, giơ ngón tay chỉ vào Thế tử mặc áo vàng:
- Ta đã nói rồi, gã phải ở đây xin lỗi những người gã đã làm bị thương, nếu không thì gã không được đi - Nếu chúng ta cứ đi thì sao Tây Môn Tiên sinh thản nhiên nói:
- Ngươi cảm thấy ngươi có thể ngăn cản chúng ta sao Đúng vào lúc này, chỉ thấy một luồng đao mang lóe lên trong không trung Mọi người lập tức nghe xoảng một tiếng Một thứ gì đó rơi xuống phía trước con ngựa của vị Thế tử mặc áo vàng kia Quay đầu nhìn lại, mọi người thấy đó là một thanh cương đao cắm thẳng tắp trên mặt đá phía trước con ngựa, đâm sâu vào đất, thân đao còn đang rung động