Trong tiếng kêu ai oán đau buồn đó, Cố Thanh Hạm vẫn giữ được sự bình tĩnh, thản nhiên nói:
- Mọi người cứ yên tâm, trận hỏa hoạn này bắt nguồn từ hiệu cầm đồ, tổn thất của mọi người Hầu phủ đương nhiên sẽ bồi thường toàn bộ Mọi người nghe thấy câu này thì trên mặt đều thể hiện sự vui mừng - Mọi người hãy trở về nhà kiểm kê lại xem gia đình mình tổn thất bao nhiêu, sau khi xác nhận, Hầu phù đảm bảo sẽ đền bù không thiếu một đồng nào cho mọi người Khuôn mặt thanh tú của Cố Thanh Hạm có chút mệt mỏi - Trận hỏa hoạn này đột nhiên xuất hiện đã làm liên lụy đến chư vị, vô cùng xin lỗi Một người cười nói:
- Tam phu nhân có lời này là tốt lắm rồi, thật ra thì tổn thất bên ta cũng không tính là quá lớn, cộng lại nhiều nhất cũng chỉ khoảng 3000 – 4000 lượng bạc mà thôi Quay đầu lại nhìn đống phế tích, người nọ thở dài:
- Trận hỏa hoạn này đã đốt trụi toàn bộ cửa hàng rồi, nếu như thật sự muốn kiểm kê lại thì cũng không phải là chuyện dễ - Đúng vậy, ông chủ Lô nói có lý đó, tất cả sổ sách đều bị cháy sạch rồi, chúng tôi cũng rất khó để kiểm kê lại toàn bộ Bên cạnh lập tức có người phụ họa nói:
- Chỉ có điều trong nhà nào cũng có sổ kết toán, muốn tính toán rõ ràng rành mạch cũng không phải chuyện dễ dàng gì, thôi thì chỉ cần ước lượng một con số đại khái là được rồi Chúng tôi đều kính trọng Cẩm Y Hầu, cho dù có phải chịu chút thiệt thòi cũng không cần phải so đo - Tấm lòng này của các vị, Cẩm Y Hầu phủ vô cùng cảm kích Lúc mọi người đang thổn thức thì Dương Ninh cũng đã tới, khí định thần nhàn nói:
- Tam nương cũng đã nói rồi, tổn thất của mọi người, Hầu phủ sẽ dốc toàn lực chịu trách nhiệm, đã làm liên lụy tới mọi người, không thể lại để mọi người phải chịu thiệt thòi được Ngay lập tức có người nhận ra Cẩm Y Thế tử, liền nói:
- Thế tử cũng lên tiếng như vậy thì mọi người càng yên tâm hơn Dương Ninh nhìn về phía ông chủ Lô đó, mỉm cười hỏi:
- Ông chủ Lô, ông nói cửa hàng ông tổn thất khoảng 3000 – 4000 lượng bạc - Cũng khoảng đó Ông chủ Lô vội nói:
- Thế Tử yên tâm, mấy cửa hàng này của chúng ta cũng đã ở cạnh nhau nhiều năm rồi, lần này Hầu phủ gặp nạn, chúng tôi ít nhiều cũng sẽ gánh bớt một phần trách nhiệm Dương Ninh cười nói:
- Làm phiền ông quá, đúng rồi, ông chủ Lô buôn bán cái gì vậy - Hả Ông chủ Lô nói:
- Là buôn bán muối Dương Ninh khẽ giật mình, nghĩ thầm muối ăn không phải là quan doanh * (quan phụ trách việc buôn bán cho nhà nước) sao Theo như hắn biết thì, quan phủ sẽ bố trí các cơ sở buôn bán muối và đặt đơn vị buôn bán ở khắp các nơi trên cả nước, các chưởng quản sẽ đứng ra phân phối điều hành việc buôn bán muối ăn, dân chúng gần như không thể một mình đứng ra bán muối được, nếu không một khi bị tra ra, sẽ phải gánh tội rất nặng Chẳng lẽ vị ông chủ Lô này lại là quan thương buôn bán muối ăn hay sao - Thì ra là cửa hàng muối Dương Ninh cười như không cười, nói :
- Ông chủ Lô, vậy cửa hàng này của ông bình thường chứa nhiều muối ăn lắm sao Ánh mắt hắn sắc bén, nhìn về phía Từ chưởng quỹ nói :
- Từ chưởng quỹ, nếu như ông chủ Lô đây đã là hàng xóm của chúng ta vậy chắc hẳn ông cũng khá quen thân với ông ấy nhỉ? Sắc mặt Từ chưởng quỹ trắng bệch, thái độ như người bịhồn bay phách lạc, nghe thấy lời của Dương Ninh liền vội trả lời:
- Quen ông chủ Lô cũng đã được sáu bảy năm rồi - Từ chưởng quỹ, cửa hàng của ông chủ Lô còn lớn cả tiệm cầm đồ của chúng ta hay sao Từ chưởng quỹ cũng không biết rốt cuộc Dương Ninh muốn làm gì Lão liếc nhìn về phía Cố Thanh Hạm nhưng cũng chỉ thấy sắc mặt Cố Thanh Hạm trong trẻo lạnh lùng nên đành miễn cưỡng đáp:
- Cửa hàng của ông chủ Lô chỉ bằng một nửa hiệu cầm đồ nhà chúng ta thôi - Cửa hàng này của chúng ta, lúc trước đã mua hết bao nhiêu bạc Từ chưởng quỹ lại một lần nữa nhìn sang Cố Thanh Hạm, Cố Thanh Hạm cực kỳ thông minh, ngay lập tức hiểu ý của Dương Ninh Nàng lên tiếng:
- Vị trí của cửa hàng này vô cùng tốt, lúc trước mua lại mất khoảng sáu trăm lượng bạc Dương Ninh chuyển mắt nhìn sang phía ông chủ Lô, cười hỏi:
- Vậy còn của hàng của ông chủ Lô không biết là đã hết bao nhiêu bạc Ông chủ Lô cũng là một thương nhân khôn khéo, nghe mấy câu hỏi vừa rồi của Dương Ninh liền biết ý tứ của Dương Ninh là gì, ánh mắt lóe lên tia sáng, cũng không trả lời câu hỏi của hắn - Tính theo hiện tại thì tối đa cũng chỉ trị giá khoảng bốn trăm lượng bạc Từ chưởng quỹ định thần lại nói:
- Đây là giá tiền cao nhất rồi, ông chủ Lô, tôi vẫn còn nhớ năm ngoái có người muốn dùng ba trăm lạng bạc để mua lại cửa hàng của ông, suýt chút nữa thì ông đã đồng ý bán Ông chủ Lô lúng túng đáp:
- Cái đó… Cái đó, thật ra thì giá trị của cửa hàng đúng là chỉ khoảng mấy trăm lạng bạc, nhưng muối bên trong…. - Ông chủ Lô đương nhiên là không thể nào lại để tranh chữ cổ trong phòng đựng muối ăn được Vẻ mặt Dương Ninh bỗng trở nên lạnh lùng, nói:
- Cứ cho là không biết giá tiền của muối đi, ông nói tổn thất hết 3000 – 4000 lượng bạc, trừ tiền mua cửa hàng đì thì cũng còn khoảng 2000 – 3000, không biết là với số tiền này thì có thể mua được bao nhiêu muối Những người ở đây đều là những thương nhân làm ăn buôn bán lâu năm, thấy vẻ mặt ông chủ Lô xấu hổ thì cũng có chút hả hê, thầm nghĩ, cái người này lại dám hét giá trên trời như vậy, lần này thì hay rồi, Cẩm Y Thế Từ người ta nói cho vài câu liền không thể ngóc nổi đầu lên nữa Trong lòng họ cũng có tính toán, tổn thất lần này nhất định phải đòi lại nhưng không thể đưa ra cái giá quá cao được Bọn họ đương nhiên đều hiểu rằng muối ăn là thứ mà mọi người không ai có thể thiếu nhưng giá tiền lại không đắt, thuộc loại mặt hàng tiêu thụ mạnh nhưng lãi ít Đừng nói là mấy ngàn lạng bạc, chỉ cần khoảng năm sáu trăm lượng là đã có thể lấp đầy cả cửa hàng muối rồi, huống chi cửa hàng muối từ trước tới giờ cũng chẳng lúc nào đầy chật cả kho Tổn thất lần này của ông chủ Lô cộng tất cả lại cũng không vượt qua con số một ngàn lượng bạc Dương Ninh chỉ nói đến đây thì ngừng, hắn cũng không muốn tiếp tục cạn tàu ráo máng với ông chủ Lô, nhìn qua mọi người một lượt rồi nói:
- Lần này làm liên lụy đến các vị, ta cảm thấy vô cùng áy náy, loại chuyện như thế này chẳng ai muốn nó xảy ra cả Nhưng dù sao thì nó cũng đã xảy ra nên phải gánh trách nhiệm, Cẩm Y Hầu Phủ tuyệt đối sẽ không đùn đầy trách nhiệm này cho người khác Tam nương cũng đã nói rồi, tổn thất của mọi người, sẽ không để mọi người chịu thiệt dù chỉ một xu, nguyên tắc làm việc từ trước đến nay của Cẩm Y Hầu Phủ chính là có nợ phải trả…. Nói đến đây, giọng của hắn chợt lạnh đi:
- Chẳng qua là nếu như có người muốn nhân cơ hội này cháy nhà tới hôi của thì ta khuyên những người này tốt nhất là hãy từ bỏ ngay cái ý niệm này đi Bởi vì Cẩm Y Hầu Phủ sẽ không thiếu nợ bất cứ ai nhưng nếu như ai đó thiếu nợ Cẩm Y Hầu Phủ thì đó chắc chắn sẽ không phải là chuyện hay đâu Những ông chủ có mặt ở đó quay sang nhìn nhau, thật ra thì trong lòng họ đều nghĩ, chẳng phải nói Cẩm Y Thế Tử là tên đần không có đầu óc sao Hiện tại lúc này xem ra chuyện đó là không hề có thật - Nói hay lắm Sau lưng Dương Ninh truyền đến một tiếng cười, sau đó là một giọng nói âm dương quái khí:
- Có nợ tất trả, cái này là gia phong của Cẩm Y Hầu Phủ, Thế Tử kế thừa gia phong, thật sự là rất đáng mừng Dương Ninh quay đầu lại nhìn, chỉ thấy có mấy người đang bước đến, dẫn đầu là một người mặc trường sam, hông đeo trường kiếm, vỏ kiếm được sợi tơ vàng quấn quanh, kiếm tuệ treo một miếng ngọc vô cùng đẹp, bộ dạng như một công tử văn nhã, tuổi tác chỉ khoảng 25 – 26 tuổi Người này nhìn rất lạ, Dương Ninh chưa từng nhìn thấy bao giờ, nhưng nhìn y phục mà gã mặc, chắc hẳn là con cái nhà quan lại, cũng chẳng biết gã chui ra từ chỗ nào nữa Người nọ đi về phía trước, quan sát Dương Ninh một hồi, rồi cười nói:
- Thế Tử, đã nhiều ngày không thấy ngươi, nghe nói lần trước ngươi bị người ta bắt cóc, trong lòng ta vô cùng lo lắng, sau đó lại nghe nói ngươi đã an toàn trở về, thật đáng mừng Gã liếc nhìn Cố Thanh Hạm một chút, trong mắt có chút ánh sáng, tiến lên một bước đến gần Cố Thanh Hạm, chắp tay nói:
- Vị này chắc hẳn là Tam phu nhân của Cẩm Y Hầu Phủ Cố Thanh Hạm đương nhiên là cũng chưa từng gặp người này bao giờ, nàng cau mày hỏi:
- Ngươi là ai - Tại hạ là Đậu Liên Trung, gia phụ là Đậu Quỳ Người nọ híp mắt cười, nhưng ánh mắt lại dừng trên người Cố Thanh Hạm dò xét, ánh mắt không rời khỏi người nàng - À, hóa ra là công tử nhà Đậu đại nhân Cố Thanh Hạm thản nhiên nói :
- Không biết canh ba nửa đêm Đậu công tử đến đây là có chuyện gì Dương Ninh lúc này cũng đánh giá Đậu Liên Trung một lượt, người này rõ ràng toàn thân bao phủ một tầng khí tức phong lưu, chỉ cần nhìn ánh mắt gã nhìn vào cơ thể mềm mại của Cố Thanh Hạm là biết cái tên này không phải là thứ tốt đẹp gì - Trận hỏa hoạn này đúng là không hề nhỏ chút nào Đậu Liên Trung liếc mắt nhìn vào đống tường gạch đổ nát thở dài:
- Tam phu nhân, ngọn lửa này rốt cuộc thì bắt nguồn từ đâu vậy Sẽ không phải là từ hiệu cầm đồ của nhà các người đấy chứ Khuôn mặt Cố Thanh Hạm lạnh đi, hỏi ngược lại:
- Làm sao mà Đậu công tử lại biết ngọn lửa này bắt nguồn từ hiệu cầm đồ Đậu Liên Trung liền cười, nói:
- Tam phu nhân, xin đừng hiểu lầm, ta cũng không phải có bản lĩnh biết trước mọi việc, chỉ là vừa rồi có nghe thấy Thế tử nói muốn bồi thường nên mới nghĩ là những nhà khác là bị liên lụy [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Gã nhìn qua mọi người một lượt, mới nói:
- Tam phu nhân, không biết tại hạ có thể giúp được gì không Cố Thanh Hạm thản nhiên nói:
- Chuyện của Hầu phủ không cần làm phiền đến người khác, ý tốt của Đậu công tử, chúng tôi xin nhận - Tam phu nhân không nên quá khách khí Đậu Liên Trung lại tiến lên một bước, tới gần Cố Thanh Hạm nói:
- Ta với Thế tử là hảo bằng hữu, chuyện của hắn chính là chuyện của ta, nếu như có chỗ nào cần giúp đỡ thì cứ nói, đừng nên khách khí Gã cười cười với Cố Thanh Hạm - Chúng ta đều là người một nhà, nếu quá khách khí, ngược lại sẽ trở thành xa lạ Trong lòng Dương Ninh đoán chắc tên này có khúc mắc gì đó với Cẩm Y Thế Tử, thấy gã từng bước đến gần sát Cố Thanh Hạm, hắn đột nhiên vươn tay ra nắm lấy cổ tay của Đậu Liên Trung kéo ra Đậu Liên Trung bất ngờ không có chuẩn bị, còn chưa kịp có phản ứng gì đã bị Dương Ninh dùng sức kéo sang một bên, khiến gã cách xa Cố Thanh Hạm một khoảng Sắc mặt Đậu Liên Trung liền tỏ ra giận dữ Dương Ninh nắm chặt cổ tay của gã, cười nói:
- Thì ra là ngươi à, nửa đêm khuya khoắt, ngươi thực sự là muốn tới giúp đỡ sao Đậu Liên Trung bắt gặp nụ cười của Dương Ninh trong lúc nhất thời không thể nổi giận được, muốn hất tay Dương Ninh ra nhưng lại phát hiện cái tay của Dương Ninh tựa như một chiếc vòng sắt bóp chặt lấy tay gã, hơn thể nữa sức lực lại không hề nhỏ chút nào, bị hắn nắm có chút đau, gã cau mày nói:
- Ngươi hãy buông tay trước đã - Sao vậy Trở mặt không nhận người à Dương Ninh cười hì hì nói:
- Vừa nãy không phải chính ngươi nói chúng ta là hảo bằng hữu sao Sao giờ đến nắm tay cũng không cho vậy chứ Đậu Liên Trung giận tái mặt, nói:
- Huynh đệ ruột thịt thì cũng phải tính toán rõ ràng, ta tới đây là để bàn chuyện chính sự, ngươi mau buông tay ta ra đi - Gã dùng sức giật tay ra, lần này ngược lại Dương Ninh lại để mặc cho tên đó thoát khỏi tay mình, hỏi:
- Ngươi nói chính sự là có ý gì Đậu Liên Trung tỏ vẻ chắn ghét lườm lườm Dương Ninh, gã quay đầu lại nhìn về phía Cố Thanh Hạm, cười nói:
- Tam phu nhân, lúc nãy ta đang đi trên con đường ở bên cạnh thì nghe nói bên này xảy ra hỏa hoạn, vì vậy trong lòng như có lửa đốt mà chạy ngay qua đây, sợ cửa hàng của các người bị đốt cháy Quả nhiên là sợ cái gì thì xảy ra cái đó, phu nhân xem tiệm cầm đồ của các người… Gã thở dài lắc đầu - Đậu công tử, chỗ này bọn ta còn có rất nhiều chuyện cần giải quyết, nếu công tử thật sự có chuyện gì thì cứ nói Khuôn mặt xinh đẹp của Cố Thanh Hạm lạnh lùng như băng Nàng nói tiếp:
- Còn nếu như công tử không có việc gì thì tốt nhất là nên rời khỏi đây thì hơn Đậu Liên Trung thò tay vào ống tay áo lấy ra một xấp giấy, vẫy vẫy, sau đó dương dương đắc ý nói:
- Tam phu nhân, trước tiên phu nhân hãy nhìn qua chỗ này một chút, đây chính là biên lai cầm đồ của hiệu cầm đồ nhà các người đúng không Gã đưa xấp giấy qua, Cố Thanh Hạm đưa tay ra nhận lấy, lật qua lật lại xem xét một lượt sau đó đôi lông mày xinh đẹp nhíu chặt, ngẩng đầu lên hỏi Đậu Liên Trung:
- Đây đúng là biên lai cầm đồ của hiệu cầm đồ nhà chúng tôi, nhưng làm sao lại ở trong tay công tử - Tam phu nhân nói chuyện buồn cười thật Đậu Liên Trung cười nói:
- Cầm đồ thì sẽ có biên lai, bởi vì đã từng cầm đồ ở hiệu cầm đồ nhà các người, đương nhiên biên lai sẽ phải nằm trong tay ta rồi Nghe những lời Đậu Liên Trung vừa nói, không chỉ Cố Thanh Hạm mà ngay cả Dương Ninh cũng khẽ biến sắc - Đậu công tử đang nói đùa sao Cố Thanh Hạm nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh, nói:
- Đậu đại nhân là Hộ bộ Thượng thư, theo như ta được biết thì quý phủ của cải không thiếu và dường như không đến mức phải đi cầm đồ Hơn thế nữa, trên biên lai cầm đồ cũng ghi rất rõ, người cầm đồ tên là Triệu Tín, không biết người này có quan hệ gì với Đậu công tử Đậu Liên Trung cười nói:
- Thành thực không dám dấu, Triệu Tín hiện tại cũng đang ở đây Sau đó gã ta quay đầu lại kêu lên:
- Triệu huynh, mời tới đây Trong đám người tới cùng Đậu Liên Trung có một người bước đến, khí chất hết sức bình thường, tướng mạo cũng không có gì nổi bật, thuộc loại nếu như ném gã vào trong một đám người thì cũng khó mà tìm ra được - Từ chưởng quỹ còn nhớ ta chứ Triệu Tín bước đến, chắp tay nói với Từ chưởng quỹ:
- Lần trước nhờ có ông chiếu cố, Triệu mỗ vẫn luôn ghi tạc trong lòng Khẩu âm của gãkhông phải là khẩu âm của người trong Kinh thành, hình như là người ở bên ngoài tới Từ chưởng quỹ dù sao thì cũng đã từng lăn lộn nhiều năm trong giới buôn bán, lúc trước còn chưa biết có chuyện gì, nhưng lúc này nhìn thấy Triệu Tín đi theo Đậu Liên Trung liền ý thức được cái gì đó Gương mặt lão có chút biến sắc, chẳng qua là do thói quen nhiều năm, vẫn chắp tay nói:
- Thì ra là Triệu tiên sinh - Xem ra trí nhớ của Từ chưởng quỹ cũng không tồi Triệu Tín cười nói:
- Nửa tháng trước nhận được tiếp đãi nồng hậu của quý tiệm, đến giờ ký ức đó vẫn còn như mới hôm qua Đậu Liên Trung nói:
- Tam phu nhân, vị này chính là Triệu Tín, chủ nhân của biên lai cầm đồ, huynh ấy là người Lam Dương, Kinh Nam, là họ hàng xa với nhà họ Đậu chúng tôi Lần trước bởi vì cần dùng ngân phiếu gấp cho nên đã cầm một ít vật ở tiệm cầm đồ nhà các người, những biên lai này đều nằm trong tay, lúc đó số tiền nhận được là bảy ngàn lượng bạc Cố Thanh Hạm là người thông minh, nghe tới đây liền biết họ có ý gì, hỏi:
- Triệu tiên sinh muốn chuộc đồ sao Triệu Tín cười nói:
- Hôm đó tại hạ quả thật là có việc rất gấp và cũng đã nói trước với Tử chưởng quỹ, chậm nhất là một tháng nhất định sẽ tới chuộc đồ về Hôm nay mọi chuyện đã giải quyết xong, bạc vẫn chưa sử dụng đến, hai ngày tới ta chuẩn bị phải về quê, nên trước khi về quê muốn tới đây để chuộc đồ về Tối nay Đậu công tử mở yến tiệc muốn tiễn ta về, vừa mới đi qua đây, nghe nói bên này xảy ra hỏa hoạn nên mới chạy qua đây để xem Đậu Liên Trung thở dài:
- Tam phu nhân, hiện tại xem ra là quý tiệm không thể trả lại những đồ vật kia rồi, những đồ vật mà ngày đó Triệu Tín cầm chính là vật tổ truyền của nhà huynh ấy, chuyện này xem ra là có chút phiền toái đấy - Nếu đã mở tiệm cầm đồ, đương nhiên là sẽ có cầm, có chuộc Cố Thanh Hạm nói:
- Cho dù đồ vật có bị hư hại thì chỉ cần có biên lai ở đây, đương nhiên sẽ đền bù đủ dựa theo ước định trên biên lai - Tam phu nhân, nếu như phải đền bù theo như trong biên lai thì con số sẽ không phải là nhỏ đâu Đậu Liên Trung lắc đầu thở dài:
- Theo như ước định, nếu như vật cầm thật sự bị thiêu hỏng hoàn toàn thì số tiền đền bù ít nhất là 1 vạn 5000 lượng bạc, chuyện này… đương nhiên đối với Cẩm Y Hầu giàu có mà nói thì không đáng là gì Nói đến đây gã còn cố ý quay sang lườm Dương Ninh một cái rồi nói tiếp:
- Chỗ này đều đã bị thiêu hủy mà trước mắt các người lại đang bận rộn, chúng tôi cũng không muốn phiền nhiễu nhiều, đợi tới khi trời sáng, chúng tôi sẽ lại đến hỏi thăm sau Khâu tổng quản vẫn luôn im lặng nãy giờ, đột nhiên lên tiếng:
- Đậu công tử, Triệu tiên sinh, các người xem, liệu có thể cho chúng tôi thêm chút thời gian không - Kéo dài thêm thời gian Đậu Liên Trung cau mày nói:
- Vậy là có ý gì Chẳng lẽ Hầu phủ các người muốn khất nợ Khâu tổng quản vội nói:
- Tuyệt đối không phải là ý này, chỉ là… - Chẳng qua chỉ là cảm thấy Triệu tiên sinh ở trong Kinh thành còn chơi chưa đủ Dương Ninh bỗng nhiên cắt ngang lời Khâu tổng quản, cười nói:
- Khâu tổng quản cũng chỉ là có ý tốt mà thôi, nếu như Triệu tiên sinh thật sự là vội chuộc đồ thì ngày mai trước khi mặt trời mọc hãy tới Cẩm Y Hầu phủ, số tiền cần phải bồ thường sẽ trả lại không thiếu một đồng Nghe thấy lời của hắn, Khâu tổng quản liền nhíu mày, Cố Thanh Hạm cũng lộ vẻ mặt kinh ngạc - Được, vẫn là Thế tử sảng khoái nhất Đậu Liên Trung cười mà như không cười nói:
- Cứ định như vậy đi, ngày mai bọn ta nhất định sẽ tới nhà thăm hỏi Gã ta nhìn chằm chằm vào Cố Thanh Hạm, cười nói:
- Tam phu nhân, ngày mai chúng ta sẽ gặp lại nhau Sau đó gã cũng không nói gì nữa mà dẫn theo đám người Triệu Tín nhanh chóng rời đi - Thế tử, người…
Khâu tổng quản muốn nói gì đó nhưng khi nhìn thấy mấy ông chủ kia vẫn đang đứng đó châu đầu ghé tai nói chuyện thì liền không lên tiếng nói tiếp nữa Dương Ninh nói:
- Khâu tổng quản, đêm nay ông hãy chịu khó một chút, trước tiên hãy mang người đến thu dọn chỗ này lại, sau khi trời sáng hãy đến nha môn ở Kinh đô một chuyến, mời người của Kinh đô phủ tới đây điều tra việc này - Điều tra Khâu tổng quản khẽ giật mình Dương Ninh cười lạnh nói:
- Chẳng lẽ ông không nhìn ra đây là do có người cố ý phòng hỏa hay sao Dù sao thì cũng phải mời người tới đây điều tra cho rõ ràng Khâu tổng quản há to miệng Cố Thanh Hạm lúc này cũng nói:
- Khâu tổng quản, hãy làm theo lời của Thế Tử đi, hừng đông hãy lập tức phải người đến Kinh đô phủ mời người tới đây điều tra Nàng nhìn về phía Thương Hải, nói:
- Thương Hải, ngươi hãy ở lại đây giúp Khâu tổng quản khắc phục hậu quả lần này đi Đoạn Thương Hải đồng ý, lúc này Cố Thanh Hạm đã mệt mỏi rã rời, lập tức lên xe người, còn chưa kịp buông rèm xuống thì Dương Ninh đã nhảy vào trong rồi cho người đánh xe về phủ Xe ngựa của Hầu phủ cũng khá là rộng rãi, hai người ngồi một trái một phải đối diện nhau, trong xe ánh sáng không đủ, có chút lờ mờ, nhưng thị lực của Dương Ninh lại cực kỳ tốt, nên vẫn có thể nhìn rõ Cố Thanh Hạm, hắn khẽ nói:
- Tam nương, việc đã đến nước này, gấp gáp cũng chẳng có tác dụng gì, hiện giờ chỉ có thể đi bước nào tính bước đấy thôi Cố Thanh Hạm cười khổ nói:
- Từ sau khi Tướng quân qua đời, mọi việc đều không như ý, những chuyện phiền toái cứ hết chuyện này đến chuyện khác kéo tới, mà trận hỏa hoạn đêm nay lại là phiền toái cực kỳ lớn Sau đó nàng lại nói tiếp:
- Ninh nhi, lúc nãy con nói Đậu Liên Trung ngày mai tới Hầu phủ lấy tiền nhưng trong phủ của chúng ta trong một khoảng thời gian ngắn như vậy thật sự là không thể lấy ra được một số tiền lớn đến thế Dương Ninh cười nói:
- Tam nương, người không cảm thấy chuyện này có gì đó rất kỳ quái hay sao - Con muốn nói tới cái gì - Triệu tín cầm cố một đồ vật có giá trị lên tới bảy ngàn lượng bạc, đây chẳng phải là một con số rất lớn hay sao Dương Ninh ngưng mắt nhìn Cố Thanh Hạm, đôi mắt Cố Thanh Hạm tựa như có dòng nước chảy qua, trong mờ tối vẫn có thể nhìn thấy đôi mắt ấy đang chuyển động Cố Thanh Hạm gật đầu nói:
- Bảy ngàn lượng dĩ nhiên không phải là một con số nhỏ, cuộc mua bán với Triệu Tín ta vẫn còn nhớ rõ Lúc đó di thể của tướng quân đang được bí mật chuyển về Kinh thành, từ trên xuống dưới trong phủ vẫn còn chưa biết tướng quân đã chết vì bệnh, nên mới thực hiện cuộc giao dịch này, lúc đó còn phải điều thêm ba ngàn lượng từ trong phủ ra nữa Ánh mắt Dương Ninh trở nên sắc bén, hỏi:
- Sau khi thực hiện cuộc giao dịch này, di thể của tướng…phụ thân liền được đưa về Kinh thành Cố Thanh Hạm thở dài:
- Đúng vậy, lúc ấy ta vô cùng hối hận, sớm biết cần phải làm tang sự cho tướng quân thì nhất định sẽ không thực hiện giao dịch này, Nhưng mà khế ước đã ký rồi không thể đổi ý được nữa Dương Ninh cười lạnh nói:
- Bảy ngàn lượng bạc không phải là con số nhỏ, trước khi phụ thân trở về Triệu Tín liền thực hiện cuộc giao dịch, trận hỏa hoạn vừa mới xảy ra, hắn ta lại tới đây để đòi chuộc đồ, chuyện này chẳng lẽ lại không kỳ quặc hay sao - Quả đúng là rất kỳ quặc Cố Thanh Hạm cau mày nói:
- Hơn nữa cái tên Đậu Liên Trung kia tự dưng ở đâu xuất hiện, chuyện này không bình thường chút nào Dương Ninh trầm ngâm một chút rồi nói tiếp:
- Tam nường vừa nãy người mới nói, từ sau khi phụ thân qua đời, Hầu phủ đều gặp phải những chuyện không như ý, có phải là muốn nhắc tới chuyện ngân lượng của Giang Lăng không thể kịp thời chuyển đi, sau đó lại xảy ra trận hỏa hoạn kỳ quặc, rồi lại có tên Triệu Tín nhảy ra chuộc đồ - Còn có chuyện con bất ngờ bị đâm ở biệt viện Trung Lăng nữa Cố Thanh Hạm khẽ nói Dương Ninh nói tiếp:
- Tam nương, người có cảm thấy những chuyện này không phải xảy ra một cách riêng lẻ, mà bên trong đó có một sự liên kết xâu chuỗi với nhau hay không - Chúng có liên quan đến nhau hay sao Cố Thanh Hạm khẽ giật mình - Ninh nhi, sao con lại nói như vậy Dương Ninh đáp lại:
- Con cảm thấy hình như sau những chuyện này có một bàn tay nào đó giở trò, người này muốn nhắm vào Cẩm Y Hầu phủ chúng ta - Bàn tay giở trò Cơ thể Dương Ninh hơi nghiêng về phía trước, dựa sát vào Cố Thanh Hạm, nhỏ giọng nói:
- Sau khi trận hỏa hoạn bị dập tắ, con đã đi thăm dò bên trong, người đoán xem con đã phát hiện ra cái gì - Là cái gì - Trong kho sau khi bị thiêu cháy, dưới mặt đất có dấu vết của dầu Dương Ninh nói nhỏ Cơ thể Cố Thanh Hạm chấn động, sau đó vươn tay ra nắm chặt cổ tay Dương Ninh:
- Ninh nhi, con đã nhìn thấy sao Con nói trong kho có vết dầu Dương Ninh gật đầu nói:
- Con đã kiểm tra rất kỹ càng, vết dầu không nhiều lắm, chỉ khoảng hai ba chỗ có, con cũng đã ngửi thử, nếu như con đoán không nhấm thì đó chính là loại dầu đen dễ cháy nhất Loại dầu này chỉ cần gặp lửa sẽ cháy ngay lập tức, dựa vào lời nói của mọi người, lúc đó khi lửa ở kho vừa mới bùng lên, thế lửa lan đi với tốc độ cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã thiêu trụi kho, cái này tất cả đều là do dầu đen tạo ra Lông mày Cố Thanh Hạm nhíu chặt, lúc này đã trấn tĩnh lại, nghĩ ngợi một chút rồi mới nói:
- Nếu nói như vậy, trận hỏa hoạn lần này nhất định là do có người đã tính kế tỉ mỉ từ trước - Chỉ sợ là như vậy Dương Ninh nói :
- Hơn thế nữa, rất có thể chuyện này có liên quan đến Đậu Liên Trung, cho dù không phải là đích thân người này ra tay thì cũng nhất định là có liên quan đến hắn ta - Nếu như đúng là Đậu Liên Trung ở sau lưng giở trò quỷ thì chẳng lẽ bọn chúng thiêu hủy tiệm cầm đồ của chúng ta chỉ là vì số tiền hơn một vạn lượng kia thôi sao Cố Thanh Hạm cau mày nói:
- Chỉ sợ chuyện này không hề đơn giản như vậy đâu - Tam nương, phụ thân của Đậu Liên Trung là Đậu Quỳ, Hộ bộ Thượng thư Dương Ninh hỏi:
- Người này có thù oán gì với Cẩm Y Hầu phủ chúng ta hay không Cố Thanh Hạm gật đầu nói:
- Sáu năm trước Đậu Quỳ được thăng lên làm Hộ bộ Thượng thư, thật ra thì trước đó mấy năm, khi ông ta còn là Hộ bộ Thị Lang cũng có chút giao tình với Tướng quân Tướng quân chinh chiến ở bên ngoài, tiền tài cùng lương thảo đều là do Hộ bộ cung ứng ở phía sau, Đậu Quỳ còn có mấy lần đích thân áp tải lương thảo đến tiền tuyến, cho nên có quan hệ rất tốt với Tướng quân Sau này khi ông ta thăng lên Hộ bộ Thượng thư, ở trước mặt Hoàng thượng Tướng quân còn nói tốt cho ông ta - Nói như vậy thì phụ thân còn có chút ân huệ với Đậu gia còn gì - Vốn quan hệ hai nhà rất tốt, chỉ là năm kia Tướng quân bỗng nhiên lại dâng lên triều định một bản tấu sớ, sau đó Đậu Quỳ đã bị đương kim Thánh thượng khiển trách, hơn thế nữa còn phạt nửa năm bổng lộc, nghe nói là do lương thảo đến chậm vài ngày, tính tình Tướng quân vốn cương trực, trong bản tấu sớ đó đã tố tội của Đậu Quỳ Cố Thanh Hạm buồn bã nói:
- Từ đó về sau, hai nhà đã kết chút thù oán, chỉ có điều trên mặt thì Đậu Quỳ vẫn biểu lộ sự kính trọng đối với Tướng quân - Thì ra là thế Dương Ninh như nghĩ điều gì đó, gật đầu - Nói như vậy, lần này Đậu gia tất nhiên cũng có liên quan đến nội tình bên trong, trận hỏa hoạn lần này không hề đơn giản - Nhưng không có bằng chứng, chúng ta cũng không thể làm gì được họ Cố Thanh Hạm cau mày nói:
- Ngày mai Đậu Liên Trung sẽ dẫn Triệu Tín đến phủ, chớ nói là 1 vạn 5000 lượng cho dù là 5000 lượng thì trong nhất thời chúng ta cũng không thể lấy ra được Dương Ninh cười hì hì, nói:
- Tam nương không cần lo, nếu như Đậu Liên Trung đã dám thò chân vào chuyện này, con nhất định sẽ tương kế tựu kế cho hắn ta tự bê đá đập vào chân mình Vẻ mặt hắn lạnh lùng, giọng nói cũng chợt biến lạnh:
- Bọn chúng không từ thủ đoạn muốn bỏ đá xuống giếng, con ngược lại muốn xem ai mới là người cười đến cuối cùng Cố Thanh Hạm thấy Dương Ninh tự tin như vậy cũng cảm thấy có chút vui mừng, nhưng nhiều hơn vẫn là sầu lo, nàng thật sự không biết Dương Ninh sẽ phải đối phó ra sao với số bạc hơn một vạn bồi thường cho Triệu Tín kia [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Chuyện phiền toái lần lượt kéo tới phủ Cẩm Y Hầu Cố Thanh Hạm cố gắng chống đỡ toàn bộ phủ đệ, mặc dù ở trước mặt người khác luôn giữ vẻ tự nhiên bình tĩnh nhưng thực chất là đã mệt mỏi đến cực độ rồi Đêm nay nàng đã mệt đến mức sắp không gắng gượng nổi nữa, Dương Ninh phải an ủi một hồi lâu, Cố Thanh Hạm mới chịu đi nghỉ ngơi một chút Trong lòng Dương Ninh rất rõ ràng, nếu như Tề Cảnh còn sống, thì những chuyện liên tiếp xảy ra gần đây chắc chắn sẽ không xảy ra nhưng vì cái chết của Tề Cảnh mà không ít kẻ lòng dạ khó lường đã nhân cơ hội này bỏ đá xuống giếng Tuy nói Đậu Liên Trung đã hiện thân mà Dương Ninh cũng phát giác ra người này có liên quan nhưng hắn cũng lại cảm thấy Đậu gia chắc chắn không phải là chủ mưu đứng sau mọi chuyện Hộ bộ Thượng thư đương nhiên là quan lớn trong triều nhưng nếu như chỉ dựa vào Đậu gia mà muốn đối phó với phủ Cẩm Y Hầu thì thực sự là bọn họ còn chưa có đủ khả năng đấy Mặc dù nhìn bề ngoài thì phủ Cẩm Y Hầu có vẻ như là đang đi xuống dốc, nhưng lại có hai đời Cẩm Y Hầu đều lập được chiến công hiển hách cho đất nước, hơn thế nữa còn đều là Đại tướng thống lĩnh quân đội, ít nhất thì cũng có nền móng vững chắc trong quân đội Chỉ cần nhìn thống lĩnh Hổ Thần doanh Tiết Linh Phong ngày đó thiên vị hắn như vậy là có thể thấy những người được Cẩm Y Hầu đào tạo bồi dưỡng sẽ không vì việc Tề Cảnh qua đờinchết đi mà tình cảm cũng sẽ biết mất Bất luận là ai muốn động thủ với Cẩm Y Hầu ít nhiều cũng vẫn phải suy xét thật kỹ Thuế bạc Giang Lăng chậm chạp chưa tới, biệt viện Trung Lăng có thích khách đột nhập, đêm nay tiệm cầm đồ lại xảy ra hỏa hoạn, nhìn bề ngoài thì thấy những chuyện này không có liên quan gì đến nhau nhưng Dương Ninh vẫn có cảm giác tất cả những chuyện này đều được nối lại với nhau Thậm chí hắn còn cảm nhận được hiện tại phủ Cẩm Y Hầu thật sự đang ở bên bờ vực thẳm, đối phương nhất định sẽ không chỉ dừng lại ở đây Nếu như hắn đoán không nhầm thì kế tiếp sẽ còn chuyện gì đó, chỉ cần phủ Cẩm Y Hầu sơ sẩy một chút thôi cũng có thể sẽ phải gánh lấy tai họa ngập đầu Hắn vô cùng nhạy cảm với nguy hiểm sắp xảy ra và giờ phút này cảm giác đó của hắn lại vô cùng mãnh liệt Điều đáng giận nhất là trong lúc này, Tề gia lại chia bè kết phái Tam lão thái gia cùng với mẹ con Tề Ngọc đương nhiên là cấu kết với nhau, cùng nhau làm chuyện xấu, Hầu phủ xảy ra cảnh nội bộ lục đục Người có thể một mình đảm đương làm trụ cột chống đỡ Tề gia giờ đã không còn trên đời này nữa, những kẻ còn lại chỉ toàn một lũ vô tích sự, không những không có ích cho Hầu phủ mà còn là khối u ác tính của Hầu phủ Tất nhiên đối với phủ Cẩm Y Hầu này Dương Ninh cũng chẳng có chút tình cảm nào, chỉ là trong lòng hắn biết rõ mặc dù Cố Thanh Hạm xử sự rất khéo léo giỏi giang nhưng cũng chỉ là phận đàn bà con gái Nếu như đúng là có kẻ phía sau âm mưu tính kế với phủ Cẩm Y Hầu thì có thể chắc chắn một điều thực lực của người này không hề yếu chút nào Cố Thanh Hạm đối phó với những cơn phong ba nhỏ trong phủ thì còn có thể, nhưng nếu là những sóng gió bên ngoài thì đây không phải là chuyện dễ dàng Trong Hoàng thành sóng gió nổi lên, người người lừa gạt nhau mà sống, toàn bộ Kinh thành nhìn bề ngoài thì có vẻ như là yên bình nhưng Dương Ninh lại luôn có cảm giác cái này chỉ là sự yên bình trước bão tố mà thôi Hắn thực sự không thể đoán trước được tiếp théo sẽ xảy ra chuyện lớn gì nhưng mà hắn hiểu được một điểu chỉ cần sơ sẩy một chút thôi, Phủ Cẩm Y Hầurất có thể sẽ tan xương nát thịt, mà những người khác cùng Cố Thanh Hạm chắc chắn sẽ phải nhận lấy kết cục vô cùng bi thảm Nếu như lúc này hắn bỏ đi thì với tình hình hiện nay của phủ Cẩm Y Hầu chưa chắc đã có đủ tinh lực để đi tìm hắn, nhưng nếu như cứ bỏ mặc như vậy không quản đến nữa lại khiến trong lòng Dương Ninh cảm thấy có chút bất an Hắn thầm nghĩ tốt nhất là vẫn cứ kiên trì một chút, nếu như đến một lúc nào đó không thể khống chế được nữa thì sẽ lại tính toán tiếp Đậu Liên Trung “rất giữ chữ tín”, mặt trời vừa mới lên chưa được bao lâu, Dương Ninh đã nhận được tin báo rằng công tử nhà Hộ bộ Thượng thư đến thăm Dương Ninh nghiêm túc cho người hầu mời Đậu Liên Trung vào phủ Triệu Tín đi cùng Đậu Liên Trung vào phủ, được người hầu dẫn đường đến đại sảnh, nhưng Dương Ninh lại không có ở đại sảnh, người hầu chỉ nói là Thế tử đang rửa mặt, một lát nữa sẽ ra ngoài tiếp khách Trà được đưa lên, Đậu Liên Trung nhẹ nhàng nhấp một ngụm, tuy nói gã là công tử của Hộ bộ Thượng Thư thật nhưng từ trước tới nay chưa từng được nghênh ngang ngồi ở đại sảnh của Hầu phủ như thế này bao giờ Hôm nay gã đến đây với thân phận là chủ nợ đến để đòi nợ, chỉ cần nghĩ tới đây thôi là cả người đã khoan khoái dễ chịu rồi - Nghe nói mọi chuyện trong Hầu phủ nhà các người đều do Tam phu nhân quản lý, hôm nay ta tới đây là để bàn chuyện chính sự, Thế tử có gặp hay không cũng không sao, chỉ cần gặp Tam phu nhân là được rồi Đậu Liên Trung nâng chén trà lên, ánh mắt chớp động, nói với người hầu của Hầu phủ đứng một bên:
- Dù sao thì chuyện lớn như vậy, dù Thế tử nhà các người có ra mặt cũng chẳng giải quyết được gì Từ lâu gã đã biết người quản lý phủ Cẩm Y Hầu là một góa phụ xinh đẹp, chẳng qua là chưa từng nhìn thấy bao giờ, tối hôm qua diện kiến thật sự là vô cùng bất ngờ Gã vốn là kẻ thích trêu hoa ghẹo nguyệt, số bướm hoa mà gã gặp nhiều vô số kể, trong đó phu nhân, tiểu thư cũng không phải là ít, thế nhưng người như Cố Thanh Hạm lại rất ít khi thấy được Người hầu chỉ khoanh tay cúi đầu, không nói tiếng nào Triệu Tín thấy hai bên không có người liền dựa sát vào người Đậu Liên Trung nói thầm:
- Công tử, hôm qua thoạt nhìn hình như Tề Ninh vô cùng tự tin Có khi nào hắn thật sự có thể lấy ra được hơn một vạn lượng bạc không Mà nhìn qua liền biết phủ Cẩm Y Hầu của cải không thiếu, đối với bọn họ mà nói thì hơn một vạn lượng dường như chẳng thấm vào đâu - Bên ngoài tô son nạm ngọc, bên trong thối rữa Đậu Liên Trung khẽ cười một tiếng, nhỏ giọng nói:
- Ta nắm rất rõ tình hình của nhà bọn họ hiện giờ, đêm qua ta cũng đã phái người theo dõi ở bên ngoài, sau khi Tề Ninh về phủ thì không hề đi ra ngoài, vì vậy không có khả năng trong nháy mắt hắn có thể lấy ra được hơn một vạn lượng bạc Vẻ mặt gã vô cùng tự tin - Ngươi chống mắt lên xem, hôm nay ta sẽ xử lý họ thế nào Đợi chán đợi chê mà vẫn không thấy Cố Thanh Hạm cùng Tề Ninh xuất hiện, Đậu Liên Trung mất kiên nhẫn, đứng lên nói:
- Rốt cuộc thì Tam phu nhân nhà các người đang ở đâu hả Thiếu nợ thì phải trả tiền, tưởng cứ trốn tránh như vậy là xong chuyện sao Cuối cùng, gã gia phó cũng ngẩng đầu lên nói:
- Sức khỏe của Tam phu nhân không được tốt, mọi chuyện trong phụ tạm thời đều do Thế tử xử lý Đậu Liên Trung cảm thấy thất vọng nhưng sau đó vẫn hỏi tiếp:
- Nếu như là Thế tử xử lý, vậy thì hiện tại hắn đâu - Cái này…
Gã gia phó do dự một chút, rồi nói:
- Thế tử đang bận việc ở trong phòng bên cạnh…
- Có chuyện gì quan trọng hơn chuyện phải trả nợ sao Hai mắt Đậu Liên Trung đảo vòng, nhanh chóng đi ra phía cửa:
- Dẫn đường Gia phó còn đang do dự thì Đậu Liên Trung liền quát lớn:
- Còn đứng đấy làm cái gì Sao còn không mau dẫn đường Bổn công tử không có nhiều thời gian rảnh để phí ở cái chỗ này đâu Người hầu không còn cách nào khác, đành phải dẫn đường Triệu Tín đi theo sau Đậu Liên Trung, đi qua hành lang dài, sau đó đi vòng đến cửa sau của phòng bên cạnh, cửa sau hơi mở, Đậu Liên Trung ngó vào thăm dò, chỉ thấy Dương Ninh đang ngồi cạnh một cái bàn, hai tay chống cằm nhìn chằm chằm vào một vật gì đó ở trên bàn, không nhúc nhích, nhìn qua giống như là đang ngẩn người Trong lòng Đậu Liên Trung nổi lên nghi hoặc Người hầu đang định tới bẩm báo thì Đậu Liên Trung lại giơ tay ra hiệu không cần, gã khẽ bước vào phòng, bên ngoài ánh nắng sáng rọi nhưng bên trong phòng lại có chút lờ mờ tối Lúc này gã mới nhìn rõ thì ra trên chiếc bàn có một vật là đồ cổ, kiến thức của Đậu Liên Trung cũng khá rộng rãi, vừa nhìn liền biết đó là một bức tượng tuấn mã được làm bằng ngọc lưu ly Gã chắp tay ra đằng sau rồi đi đến sau lưng Dương Ninh, dường như Dương Ninh không hề phát giác ra Đậu Liên Trung liếc mắt nhìn qua con ngựa lưu ly kia, nghĩ thầm còn tưởng là vật gì quý báu lắm, cái đồ chơi này nếu như nứt vỡ thì cũng chỉ đáng vài chục lượng bạc mà thôi, lưu ly cũng chẳng phải là thứ gì hiếm, chẳng qua chỉ là hình thái của con ngựa này rất thật, trông vô cùng sinh động, giống như là nó đang cất vó chạy như bay vậy Trong lòng gã cười thầm, cảm thấy quả nhiên phủ Cẩm Y Hầu này đúng là đã xuống dốc thật rồi, đường đường là một Cẩm Y Thế tử mà lại ngồi ngẩn người nhìn một con ngựa bằng ngọc lưu ly, dường như là vô cùng say mê thích thú, cứ như thể chưa từng được nhìn thấy vật gì tốt vậy - Thế tử, đang nhìn cái gì vậy Đậu Liên Trung có ý định muốn dọa cho Dương Ninh giật mình, đưa tay vỗ vào vai Dương Ninh, quả nhiên là nghe được tiếng hét quái dị của Dương Ninh, hắn dường như là nhảy dựng lên vậy Đậu Liên Trung thấy vẻ mặt hoảng sợ của hắn thì lập tức cười ha hả, nói:
- Dù gì thì Thế tử cũng xuất thân từ gia đình nhà võ sao lá gan lại nhỏ như vậy chứ Dương Ninh có vẻ hơi xấu hổ, miễn cưỡng gượng cười, nói:
- Thì ra là Đậu…Đậu huynh Sắc mặt Đậu Liên Trung đột nhiên trầm xuống, nói:
- Thế tử, dù là huynh đệ ruột thịt thì cũng phải tính toán rõ ràng, hôm nay không có huynh đệ tỷ muội nào hết, ngươi nên biết ta tới đây với mục đích gì Gã nhìn về phía Triệu Tín vẫn đang đứng ở ngoài cửa ra hiệu cho y, Triệu Tín lập tức liền bước vào phòng, chắp tay cười nói:
- Thế tử, tại hạ đúng hẹn tới đây Dương Ninh giơ tay gãi gãi sau đầu, nói:
- Ta cũng là đang nghĩ tới chuyện này đây, nếu như là hứa rồi thì đương nhiên sẽ không thất tín với ngươi Đậu Liên Trung đặt mông ngồi xuống ghế, nói:
- Thế tử, chúng ta không phải là người xa lạ, tính tình của ta ngay thẳng, có chuyện gì cũng nói thẳng, ngươi thật sự có thể lấy ra 1 vạn 5 nghìn lượng bạo sao Sau đó gã lại thêm một câu:
- Cái mà bọn ta muốn chỉ là bạc thôi - Bạc Dương Ninh cau mày nói:
- Nói thật lòng là trên người của ta thật sự là không có nhiều bạc đến như vậy Đậu Liên Trung nghe thấy vậy liền giận tái mặt:
- Không có bạc Thế sao đêm qua ngươi lại có thể thề son thề sắt là có nợ thì sẽ trả Thế tử, danh dự của Cẩm Y Hầu là do hai đời Tề gia nhà các người tích góp từng tí mà thành, nếu như hôm nay ngươi lật lọng Chuyện này mà truyền ra ngoài thì danh dự của Cẩm Y Hầu chỉ e là sẽ rớt xuống vạn trượng, danh dự vất vả lắm mới tích lũy được sẽ bị ngươi hủy đi trong nháy mắt - Huynh đừng nóng vội như vậy Dương Ninh nói:
- Ta không nói là không trả Hắn chỉ vào khối lưu ly trên bàn, cười khổ nói :
- Ta là đang suy nghĩ xem có nên lấy bảo bối này ra gán nợ hay không - Bảo bối Đậu Liên Trung liếc nhìn con ngựa lưu ly, bật cười nói:
- Ta nói này, Thế tử gia à, không phải là ngươi nghĩ cái thứ bỏ đi này có thể đền được số tiền 1 vạn 5 nghìn lượng đấy chứ Gã khinh thường nói:
- Nói thật cho ngươi biết, vật này, ngay cả cửa lớn nhà Hộ bộ Thượng thư nhà ta còn không vào được nữa là, huống chi là thứ đã nứt vỡ như vậy Cho dù là 50 lượng bạc cũng còn chưa tới Vậy mà ngươi còn dám có ý nghĩ hão huyền là dùng nó để mà gán nợ, chẳng lẽ ngươi thật sự không biết nhìn hàng hay sao - Không đáng bao nhiêu tiền Dương Ninh cũng cười rộ lên:
- Chẳng lẽ Đậu huynh cho rằng nó chỉ là mà một con ngựa lưu ly bình thường thôi sao Nếu như đúng là như vậy thì nó làm sao có thể trở thành bảo vật gia truyền của Tề gia chúng ta được chứ Đậu Liên Trung nghe xong lời này thì có chút kinh ngạc nói:
- Ngươi nói đây chính là bảo vật gia truyền của phủ Cẩm Y Hầu các người Dương Ninh thở dài nói:
- Cái này là bảo vật truyền từ đời tổ phụ (ông nội) của ta truyền xuống, chỉ có điều là nó từ trước đến giờ đều do tổ mẫu (bà nội) của ta cất giữ Vào lúc này, Hầu phủ không thể có nhiều bạc như vậy nên tổ mẫu của ta mới nhịn đau lấy nó ra Nếu như không phải là trong thời khắc gian nan như thế này thì người bình thường có khi nhìn nó thôi cũng không có cơ hội Sau đó hắn còn ra vẻ kinh ngạc mà nói:
- Đậu huynh chắc hẳn là một cao thủ có thể hiểu được kỳ trân dị bảo, sao lần này ánh mắt lại kém như vậy Đậu Liên Trung thấy vẻ mặt nghiêm túc của Dương Ninh, nghĩ thầm chẳng lẽ mình thật sự là có mắt không tròng hay sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Dù sao thì phủ Cẩm Y Hầu cũng đã từng có một thời kỳ hưng thịnh Nếu nói gia đình bọn họ có vài bảo vật vô giá, Đậu Liên Trung cũng không nghi ngờ gì Dương Ninh đã nói con ngựa lưu ly này là bảo vật gia truyền của Tề gia thì e là trong đó còn có ẩn chứa huyền cơ khác - Thế tử, không biết ta có thể nhìn kỹ nó một chút hay không Đậu Liên Trung ngày thường vẫn luôn tự xưng mình là người trong nghề chính vì vậy gã không thể làm mình mất mặt trước mặt Dương Ninh được Dương Ninh do dự một chút rồi cuối cùng cũng gật đầu nói:
- Chỉ e là một lát nữa cũng vẫn phải giao nó cho các người Huynh xem cũng được thôi nhưng nhất định phải cẩn thận đấy Lúc này Đậu Liên Trung mới thò tay ra, cẩn thận từng ly từng tí cầm bảo vật gia truyền của phủ Cẩm Y Hầu lên Dương Ninh đã nói ngựa lưu ly (ngựa bằng thủy tinh)là chí bảo gia truyền, trong lòng Đậu Liên Trung vẫn nghi ngờ, thực sự vẫn hơi coi chừng Gã dùng hai tay nâng ngựa lưu ly lên, ban đầu còn có vẻ rất nghiêm trọng, nhưng rất nhanh sau đó đã có vẻ khinh thường, liếc sang Dương Ninh:
- Đây là chí bảo gia truyền phủ Cẩm Y Hầu các ngươi sao - Đương nhiên Thậm chí Dương Ninh còn ra vẻ ngạo nghễ:
- Có phải Đậu huynh đã nhìn ra có gì thần kỳ không - Thần kỳ thì không nhìn ra, nhưng ta thấy ngươi điên rồi Đậu Liên Trung không thèm nể mặt nói thẳng:
- Ngoại trừ bề mặt xem như rất khá, thủy tinh này được đốt chế rất kém Vừa rồi ta đã nói có giá trị tối đa năm mươi lượng, ta rút lời, có năm lượng bạc đi tìm khắp nơi cũng sẽ không có ai muốn mua Dương Ninh thở dài:
- Năm lượng bạc có thể mua được bảo vật như vậy sao Đậu huynh vẫn cho rằng nó chỉ là một con ngựa lưu ly sao Dừng một chút hắn lại nói:
- Con ngựa này có điểm kỳ lạ, đêm khuya có thể phát sáng, lại có thể đổi màu, rất sặc sỡ Ngoài ra, theo như tổ mẫu nói, nhìn bề ngoài thì con ngựa này có vẻ hơi thô, người không biết hàng có lẽ sẽ tưởng do nung thủy tinh không tốt, nhưng người trong nghề lại có thể nhìn ra được sự thần kỳ đó - Ta đã nói, vật này không có gì thần kỳ hết, chỉ có ngươi điên mà thôi Đậu Liên Trung cười lạnh:
- Tề Ninh, ngươi ở đây càn quấy, không phải muốn quỵt nợ chứ Dương Ninh hơi nhíu mày, không thèm khách khí:
- Đậu Liên Trung, nhãn lực của ngươi thật tệ, lại làm giảm đi giá trị của chí bảo gia truyền nhà ta Ngươi nói đây chỉ là ngựa lưu ly thấp kém, vậy ngươi coi Tiên đế vào đâu - Tiên đế Vật này có liên quan gì tới Tiên đế Dương Ninh đắc ý:
- Con ngựa lưu ly này là năm xưa Tiên đế ban thưởng cho tổ phụ, quý trọng vô cùng, cho nên tổ phụ vẫn coi là chí bảo gia truyền - Cái này….cái này là vật Tiên đế ban thưởng sao Đậu Liên Trung ngạc nhiên, xem lại con ngựa thủy tinh một lần nữa Gã biết rõ Cẩm Y lão Hầu gia rất được Tiên đế yêu quý, có thể được phong làm Cẩm Y Hầu thế tập, thực ấp những ba ngàn, có thể hiểu được vinh quang của Cẩm Y Hầu năm đó lớn chừng nào Nhân vật như vậy, đương nhiên thứ Tiên đế ban thưởng sẽ không phải đồ đơn giản - Ngươi có biết câu Nam Đẩu chú sinh, Bắc Đẩu chú tử không Đậu Liên Trung hơi ngỡ ngàng nhưng vẫn làm bộ đáp:
- Đương nhiên biết rõ - Ánh sáng của thủy tinh này nhìn như có cả Nam Đẩu lục tinh lẫn Bắc Đẩu thất túc Dương Ninh chỉ vào con ngựa thủy tinh, thần thần bí bí nói:
- Nghe nói chỉ cần cẩn thận xem có thể nhìn thấy cả Nam Đẩu và Bắc Đẩu trên thủy tinh này, hơn nữa, thiên cơ thay dổi, tinh tượng đổi dời, người biết xem tinh tướng có thể nhìn ra được sinh tử trong ấy Đậu Liên Trung cực kỳ kinh ngạc Triệu Tín bên cạnh cũng không thể tin nổi - Vừa rồi ta đã nhìn suốt nửa ngày, vừa thấy một chút tinh tượng đã bị ngươi quấy nhiễu Dương Ninh hơi ảo não:
- Nếu biết con ngựa lưu ly này là bảo vật như vậy từ trước thì đáng lẽ nên đi tìm tổ mẫu mà thưởng ngoạn Giờ thì…. Hắn cười khổ lắc đầu, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ Đậu Liên Trung bán tín bán nghi, nhưng trong lòng thầm nghĩ, nếu đúng là vật Tiên đế ban tặng thì không thể coi thường Gã bèn cẩn thận từng li từng tí bưng con ngựa lên nhìn lần nữa thật kỹ, suốt gần nửa ngày vẫn không thấy có gì lạ Dương Ninh lại nói:
- Tổ mẫu nói, ban đêm con ngựa sẽ có hào quang nhiều màu, có lẽ chờ đến khuya có thể hiện ra tinh tượng đó Bây giờ là giữa ban ngày… không biết có nhìn được chút nào không Đậu Liên Trung nghe vậy bèn nói theo:
- Đúng thế, có lẽ ban ngày không nhìn được Mặt trời mọc phía đông, vừa rồi Đậu Liên Trung từ cửa sau tiến vào, phòng ấm bị ngăn ánh sáng nhưng bên ngoài sảnh đường vẫn rực rỡ Gã cũng hiểu, trên đời này có rất nhiều kỳ trân dị bảo mà vừa nhìn không thể nhận ra được ngay, cho dù là giám bảo sư lợi hại hơn cũng có khi nhầm lẫn Tuy gã thích đồ cổ tranh chữ, cũng đã chìm đắm nhiều năm, tự nhận thấy mình có vài phần bản lãnh về mặt này, nhưng Dương Ninh lại không giống như đang nói đùa Hơn nữa, Tiên đế cũng đã chầu trời, tuy không đến mức tin tưởng nhưng thực sự trong lòng vẫn hơi nghi kị Gãhơi liếc ra ngoài cửa, bưng con ngựa thủy tinh ra ngoài Đậu Liên Trung còn chưa ra, Dương Ninh đã hô lên:
- Coi chừng Đậu Liên Trung cho rằng hắn lo cho chí bảo gia truyền, không để ý, nhấc chân bước ra khỏi cửa, nhưng mới bước được một bước thì chân đã trượt đi, cơ thể mất cân bằng mà ngã bịch xuống đất Triệu Tín đi theo sau lưng Đậu Liên Trung, thấy gã ngã sấp xuống, vội vàng tiến lên muốn nâng gã dậy, nhưng vừa bước cũng trượt chân ngã Dương Ninh vội chạy tới kêu lên:
- Đậu huynh, ta đã nhắc huynh coi chừng rồi, huynh… Hắn bỗng nhiên im bặt, sắc mặt đầy kinh hãi, hoảng hốt nhìn xuống mặt đất Đậu Liên Trung vô duyên vô cớ bị ngã, đang nổi giận muốn phát tác, thấy sắc mặt Dương Ninh như vậy, nhìn theo ánh mắt hắn, sắc mặt cũng đại biến Con ngựa lưu ly bị rơi xuống đã vỡ làm hơn mười mảnh Thủy tinh rất dễ vỡ, khi gã ngã xuống, nó cũng đụng phải nền đất, nền đất ngoài phòng là dùng đá xanh lót đường, lưu ly đập lên đá xanh há có thể thắng, đương nhiên đã vỡ tan tành Lửa giận của Đậu Liên Trung lập tức tan thành khói, lưng gã toát mồ hôi lạnh, cơ mặt run rẩy, chột dạ hỏi:
- Thế tử, chuyện này….mặt đất rất trơn Cảm thấy mặt đất rất trơn, gã bèn sờ thử rồi đưa lên chóp mũi ngửi ngửi, thấy có mùi lạ, bèn cau mày hỏi:
- Đây là gì vậy Dương Ninh vẫn thất hồn lạc phách ngồi phịch xuống, lẩm bẩm:
- Chí bảo gia truyền Chí bảo gia truyền…
Trái tim Đậu Liên Trung chìm xuống, chỉ cảm thấy mọi chuyện cực kỳ không ổn Chợt nghe có tiếng chân vang lên, có mấy người nhanh chóng bước lại gần, đi đầu là Triệu Vô Thương, đằng sau là vài tên hộ vệ và gia phó Triệu Vô Thương tiến lại, thấy Đậu Liên Trung ngồi dưới đất, sắc mặt lạnh lùng, nhìn đến ngựa lưu ly đã vỡ tan tành liền thất sắc, thất thanh hô:
- Thế tử, đây là chí bảo gia truyền trước kia Thái phu nhân phái người đưa tới cho ngài mà Dương Ninh vẫn ngơ ngẩn:
- Chí bảo gia truyền của nhà ta, làm sao bây giờ Đây là của Tiên đế ban tặng, có thể xem là sinh tử Cái này… làm sao trả lời tổ mẫu đây Đậu Liên Trung và Triệu Tín liếc nhìn nhau, sắc mặt Triệu Tín cũng trắng bệch Thấy ngồi dưới đất cũng bất nhã, Đậu Liên Trung bèn đưa tay ra:
- Giúp ta đứng lên Triệu Vô Thương vẫn lạnh lùng, những người khác không nhúc nhích Đậu Liên Trung cũng hơi giận, nhưng không biết làm sao Lúc này gã mới thấy bên cạnh sảnh ngoài có một bãi chất lỏng màu vàng, vừa rồi mình chỉ để ý con ngựa lưu ly h này có gì thần kỳ, khi ra cửa không để ý nhìn, nên dẫm lên Gã chỉ đành cẩn cẩn thận thận đứng dậy, trên cẩm y dính chất lỏng màu vàng, cực kỳ khó chịu, nhưng lúc này cũng không dám nổi giận Gượng cười hai tiếng, gã nói với Dương Ninh:
- Thế tử, con ngựa thủy tinh này, thật ra… thật ra cũng không đáng bao nhiêu tiền, cũng không có chỗ nào thần kỳ, ngươi đừng quá thương tâm Dương Ninh ngẩng phắt đầu lên, sắc mặt đầy phẫn nộ, đứng dậy giơ tay chỉ Đậu Liên Trung, lạnh lùng nói:
- Đậu Liên Trung, ngươi dám đập vỡ chí bảo gia truyền của phủ Cẩm Y Hầu chúng ta sao - Cái này… cái này tính gì là chí bảo gia truyền gì chứ Đậu Liên Trung hơi chột dạ, nhưng vào lúc này chỉ có thể nhắm mắt mà nói:
- Thế tử, nếu ngươi thích đồ cổ, ta sẽ chọn vài món trân bảo, sai người đưa tới cho ngươi Dương Ninh cả giận:
- Trân bảo Con ngựa lưu ly này chỉ cómột, đây là của Tiên đế ban tặng, là chí bảo vô giá, ngươi nghĩ dùng mấy món trân bảo đổi là xong hả Đậu Liên Trung ho khan hai tiếng:
- Vừa rồi ngươi cũng có thấy đó, ta cũng không cố ý đập vỡ Thật sự là… Gã sa sầm nét mặt, chỉ chất lỏng màu vàng dưới đất:
- Cái này rốt cuộc là thứ gì Vì sao lại xuất hiện ở đây Gã đảo tròng mắt một vòng, nhìn thẳng vào Dương Ninh, cười lạnh:
- Tề Ninh, không phải đây là cái bẫy ngươi cố ý bày ra chứ Dương Ninh bước lên một bước, lướt qua cánh cửa, nhảy lên một cái, thân pháp nhẹ nhàng, đứng trước mặt Đậu Liên Trung, vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt như đao, chỉ vào mũi gã mà mắng:
- Ngươi nói lại lời vừa rồi một lần nữa xem Ngươi nói đây là bẫy ta bày ra sao Là ta chủ động bảo ngươi cầm chí bảo gia truyền của ta xem sao Là ta bảo ngươi cầm chí bảo gia truyền ra ngoài sao Lúc ngươi ra cửa, ta đã nhắc ngươi coi chừng, ngươi đừng có nói là không nghe thấy Hắn hùng hùng hổ hổ, hai mắt trợn tròn như muốn ăn thịt người Đậu Liên Trung chưa từng thấy Thế tử như vậy, không kìm được tự lùi lại một bước, cười khan:
- Thế tử, có chuyện gì từ từ nói, không nên vọng động, chúng ta là huynh đệ trong nhà, chuyện gì cũng dễ thương lượng Vừa rồi ngươi nhắc ta coi chừng, ta chỉ cho là ngươi nhắc ta coi chừng con ngựa thủy tinh, không biết là ngươi nói cửa này trơn trượt Đây… đây đúng là sơ sẩy của ta - Thân huynh đệ cũng phải tính cho rõ ràng, mặc kệ là huynh đệ hay không huynh đệ Dương Ninh lạnh mặt:
- Đậu công tử, ngựa thủy tinh là do ngươi ngã mà hỏng, ngươi xem chúng ta nên giải quyết thế nào Đậu Liên Trung thầm nghĩ, trước kia cũng không nhìn ra được tiểu tử này lại sắn bén như vậy, dường như đã biến thành người khác vậy Những lời lúc trước chính mình đã nói, lúc này Dương Ninh trả lại không thừa không thiếu Ai cũng nói phủ Cẩm Y Hầu có nợ phải trả, lời này đúng là con mẹ nó linh nghiệm, ai ngờ trả nhanh như vậy - Vậy ngươi nói nên giải quyết thế nào Dù sao Đậu Liên Trung cũng không phải một thiếu gia ăn chơi vô dụng Cha gã chưởng quản Hộ bộ nhiều năm, trước đây cũng là người làm của Hộ bộ, vẫn luôn dính dáng đến tiền, sở trường lớn nhất là lớn tính bàn nhỏ tính kế Đậu Liên Trung mưa dầm thấm đất, thật ra cũng biết, có lẽ hôm nay đã bị tiểu tử này lừa gạt rồi Cho tới nay vẫn là gã tính toán với người khác, chưa từng nghĩ hôm nay lại bị Thế tử ngốc nổi danh trong Kinh thành tính toán Nhưng đúng như Dương Ninh nói, là mình chủ động muốn đem ngựa thủy tinh ra ngoài nhìn, đương nhiên là đối phương có đặt bẫy, nhưng mình lại từng bước phối hợp, rơi vào bẫy của đối phương Lúc này, nếu nói về lý, thực sự gã không phản bác nổi, trong lòng đang suy tính xem nên ứng đối ra sao với biến cố bất thình lình này