Cẩm Y Xuân Thu

Chương 79: Hàn ý





Không ít thôn dân quây xem đã thấy tình huống xảy ra bên này
Thấy tráng hán cầm đòn gánh đứng sau lưng Hàn Nghị như muốn đập xuống đầu, có người muốn kêu lên
Nhưng chỉ trong nháy mắt, một người trẻ tuổi tiến lên, nhẹ nhàng linh hoạt đoạt lấy đòn gánh trong tay tráng hán, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm
Nhưng khi thấy cảnh một thanh niên văn nhược mà có thể tóm cứng lấy đòn gánh của tráng hán, cũng phải giật mình
Đặc biệt là ông lão đã trò chuyện với hắn, ông nhận ra ngay, không ngờ tiểu tử này lớn mật vậy
Lão há to miệng, mặt ngạc nhiên
Cố Thanh Hạm vẫn luôn nhìn chằm chằm vào La Quản sự bằng ánh mắt lạnh lẽo, đợi nghe được tiếng hô thất thanh thì mới phát hiện Dương Ninh đã lẻn ra ngoài
Lúc này thấy Dương Ninh cầm đòn gánh, vừa nóng vừa lo
Mặc dù nàng cũng căm hận đám người La Quản sự đến tận xương tủy, nhưng Dương Ninh nhúng tay khiến nàng kinh sợ
Dù sao nàng cũng biết Dương Ninh trước đây trung thực thậm chí có hơi ngu dại, tuy rằng xuất thân nhà võ, nhưng không luyện võ công, giờ cậy mạnh ra mặt chỉ e là phải chịu thua thiệt
Nàng nghĩ thầm có lẽ phải để lộ thân phận thôi, nếu đối phương biết Dương Ninh là Cẩm Y Thế tử, so ra chắc không dám hành động thiếu suy nghĩ
Chỉ là thân phận Cẩm Y Thế tử không phải tầm thường
Cố Thanh hạm lo rằng nếu người khác biết thân phận của Dương Ninh sẽ mang phiền toái đến cho hắn
Đang do dự tiến lên hay không, nàng thấy đại hán bị Dương Ninh giật mất đòn gánh đã đánh về phía Dương Ninh, nắm đấm nhắm thẳng vào mặt hắn
- Ninh nhi, coi chừng…
Cố Thanh Hạm kêu lên thất thanh, giờ có làm gì cũng không kịp, nàng đẩy người phía trước dạt ra, lách qua
Dương Ninh nhìn quả đấm của đối phương đánh tới, sắc mặt bình thản, nghiêng người, nhoáng một cái, bộ pháp linh xảo, không nhiều lời, giơ đòn gánh lên nện một cú trời giáng vào đầu đại hán
“Bốp!” một tiếng giòn tan, đòn gánh nện vào đầu đại hán gãy làm đôi, đại hán thì rên một tiếng thê thảm, sụm người nằm dài trên đất, đầu sưng như hồ lô, máu chảy ròng ròng
Tình trạng thảm thiết của đại hán đã hấp dẫn sự chú ý của người xem xung quanh
Tất cả ánh mắt mọi người đều nhìn tới, thấy đại hán co quắp trên đất, Dương Ninh thì ném nửa khúc đòn gánh còn lại trong tay vào người đại hán rồi sửa sang lại quần áo, đều trợn mắt há mồm
Xung quanh lập tức yên tĩnh, vài đại hán ngơ ngác trong thoáng chốc, rồi nhanh chóng lao qua, vây Dương Ninh vào giữa
Các thôn dân bấy giờ mới vội đưa thôn dân bị thương rời đi
Hàn Nghị dò xét Dương Ninh vài lần, vẻ mặt ngạc nhiên, hiển nhiên cũng không hiểu sao lại có thêm một người nhảy vào
Cố Thanh Hạm đã chen lên phía trước, kêu lên:
- Ninh nhi
Dương Ninh liếc Cố Thanh Hạm bên này, lộ vẻ tươi cười, lắc lắc đầu ý bảo Cố Thanh Hạm đừng qua đấy
Cố Thanh Hạm lo lắng không thôi, lườm La Quản sự, vừa giận vừa tức
La Quản sự nghe tiếng kêu của Cố Thanh Hạm, vốn đang liếc nhìn Cố Thanh Hạm, thấy là một nam tử tuấn lãng, cũng không quản nhiều, tiến lên vài bước, dò xét Dương Ninh vài lần rồi mới cười nói:
- Bây giờ thật hiếm thấy có người ra ngoài thấy việc nghĩa ra tay cứu giúp như vậy
Ta thấy ngươi cũng không giống thôn dân nơi này, đến từ đâu đấy
Dương Ninh lại sửa sang lại áo quần, xắn tay áo lên, cười đáp:
- La Quản sự, các ngươi muốn hiếu kính Cẩm Y Hầu là việc tốt
Nhưng đây không phải thuế má, cần có sự tự nguyện của người dân
Mọi người đã không muốn giao nộp lương thực, ngươi cần gì dồn ép không tha
Ngoài ra Cẩm Y Hầu mất, phủ Cẩm Y Hầu hẳn đang rối rắm hỗn loạn, tuyệt không đến mức ngay lúc này mà đi lấy quà biếu của Giang Lăng bên này
Ý kiến thu lương thực để hiếu kính này, các người dùng mông nghĩ ra à
La Quản sự khẽ giật mình, cau mày nói:
- Ngươi là người nào
Nghe khẩu âm không phải người Giang Lăng, ngươi biết ta là ai không hử
-Biết rõ
Ngươi họ La, hình như là Quản sự gì đó, rốt cục là quản cái rắm gì ta cũng nhìn ra luôn rồi
Dương Ninh thản nhiên nói:
- Ngươi có biết ta là ai không
Cố Thanh Hạm nghĩ thầm không lẽ Dương Ninh muốn tự báo thân phận
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bất quá dưới tình thế nguy cấp, Dương Ninh bị mấy tráng hán quây vào giữa chỉ có thể báo thân phận ra thôi
La Quản sự nhìn thẳng vào Dương Ninh, hỏi:
- Ngươi là ai
- Ta là Chuyên Đánh Chó, chỉ cần thấy chó cắn người là không nhịn được dạy dỗ một trận
Dương Ninh cười nói:
- Ngươi thấy tên ta thế nào
La Quản sự đương nhiên biết Dương Ninh đang nói dóc, cười lạnh nói:
- Trước đây ngươi tên gì thì ta không quan tâm
Ta chỉ biết, chút nữa thôi ngươi sẽ gióng hệt một con chó, chỉ có thể bò trên mặt đất
Gã liếc mắt sang bên cạnh
Gã tráng hán ngầm hiểu, lao ra một bước dài, một quyền đánh tới
Dương Ninh phát sau mà đến trước, đại hán ra quyền, hắn cũng ra tay
Nắm đấm đại hán vừa đánh ra được một nửa, đã bị Dương Ninh chế trụ cổ tay
Dương Ninh nắm chặt cổ tay gã nhưng thân hình không ngừng lại mà tiếp tục lao thẳng tới
Cánh tay bị Dương Ninh kéo đi, nghe “rắc!” một tiếng, xương vai đại hán đã bị bẻ gãy
Khi gã còn đang hét váng lên thì Dương Ninh đã vòng ra sau gã, vẫn bắt chặt cánh gãy, quay người, một đạp đạp nát gối đại hán
Đại hán cong người lại, quỳ một gối trên đất
Từ lúc Dương Ninh ra tay đến khi đại hán quỳ xuống chỉ diễn ra trong chớp mắt, nhiều người không nhìn rõ rốt cục đã xảy ra chuyện gì
Đại hán nhe răng nhếch miệng, vài tên tráng hán còn đang kinh sợ, cũng nhao nhao thét lớn, xông tới chỗ Dương Ninh
Tim Cố Thanh Hạm như muốn nhảy ra khỏi cổ họng
Chỉ thấy người Dương Ninh nhoáng lên, linh xảo vô cùng
Mấy tráng hán vây hắn lại, tay đấm chân đá, nhưng Dương Ninh lại giống một chú báo linh hoạt, nhẹ nhàng tìm thấy khe hở giữa họ, len qua như quỷ mỵ, không dây dưa với họ mà trực tiếp tới trước người La Quản sự
La Quản sự thấy một bóng người đánh tới trước mặt, lắp bắp kinh hãi
Gã cũng có chút công phu nơi tay, vội lùi về sau
Dương Ninh theo sát như hình với bóng, La Quản sự gầm nhẹ một tiếng, một chân giơ ra đá vào người Dương Ninh, hung ác vô cùng
Gã rất tự tin với công phu chân của mình, chỉ cần trúng cú đá này đối thủ nhất định đứt gân gãy xương
- Ah
Một tiếng hét thảm vang lên
Gần như không ai nhìn rõ đã có chuyện gì xảy ra
La Quản sự đặt mông ngồi bệt trên đất, hai tay túm lấy mắt cá chân của mình, vẻ mặt đau khổ
Lúc này người kinh ngạc nhất không ai khác ngoài Cố Thanh Hạm
Nàng chỉ cho rằng lần này Dương Ninh nhất định chịu thiệt, không ngờ trong cơ thể văn nhược ấy lại có lực lượng như thế, nếu không sao có thể nhẹ nhàng thoát khỏi vòng vây của đám tráng hán, hơn thế nữa vừa ra tay là đã đánh La Quản sự ngã xuống đất
Nhưng nàng cũng giống những người khác không biết Dương Ninh đã ra tay thế nào
Chỉ là giờ phút này không ít người nhìn thấy trong tay Dương Ninh có thêm một con dao găm
Cũng có người nhìn thấy La Quản sự đột nhiên ôm mắt cá chân, nhưng chỗ mắt cá chân đó đã thấm đầy máu tươi
Bấy giờ một đại hán từ sau lưng Dương Ninh nhào lên
Cố Thanh Hạm vội thét to:
- Ninh nhi, coi chừng sau lưng
Đã thấy thân hình Dương Ninh lóe lên, hệt như sau lưng hắn có thêm một con mắt vậy, nhẹ nhàng thoát khỏi đại hán
Đại hán vồ ếch chụp hụt, liền cảm thấy vai đau nhức
Một dao của Dương Ninh đã găm trên cánh tay gã, dao đâm sâu vào người, dễ dàng hơn đâm vào đậu hũ
Hơn nữa Dương Ninh ra tay cực nhanh, sau khi dao cắm vào cánh tay, lại rút ra như chuồn chuồn lướt nước
Một đại hán khác cũng nhào đầu về phía trước
Dương Ninh bật nhảy ra sau lưng La Quản sự, ngồi xổm ngay sau lưng La Quản sự, dao trong tay kề lên gáy La Quản sự, khẽ cười nói:
- Đừng qua đây nữa, ta là người rất dễ căng thẳng
Chỉ cần các ngươi nhích tới, ta liền sợ hãi, không chừng con dao trong tay ta sẽ đâm thẳng vào sọ hắn đấy
- Đừng… đừng qua đây
Tuy rằng La Quản sự cảm thấy cơn đau ở mắt cá chân như đang cứa vào tim, nhưng vẫn cảm nhận được cái lạnh như băng giá từ con dao sau gáy, lập tức cao giọng hét váng lên
Mấy đại hán đều dừng bước, không dám tiến tới
Dương Ninh dĩ nhiên không phải là không đối phó được với vài tên đại hán, trong tay hắn có Hàn Nhận, hơn nữa am hiểu thuật chiến đấu, những chỗ yếu hại trên cơ thể người nắm rõ như lòng bàn tay
Huống chi bộ pháp Tiêu Diêu Hành thần kì khó lường, nếu thật sự muốn đối phó với vài tên đại hán, dùng thân thủ hiện nay đã dư xài
Chỉ là hắn không muốn hao phí sức lực và tinh thần của mình với mấy người như này
Các thôn dân cũng trợn mắt há hốc mồm, không tin vào những gì đã xảy ra trước mắt mình
Hơn mười thôn dân cầm nông cụ tiến lên đánh nhau sống chết với mấy tráng hán mà còn không làm bị thương được một người, ngược lại bên mình có đến bảy tám ngời gãy tay gãy chân
Nhưng chỉ một thanh niên trẻ tuổi văn nhược, vậy mà dùng sức một người, đùa giỡn mấy đại hán trong lòng bàn tay, hơn nữa nhẹ nhàng lách qua đám đông đánh La Quản sự ngã ra đất
- Tiểu huynh đệ, ngươi… đừng làm bậy
Hàn Nhận là một binh khí kỳ lạ, bản thân nó tản ra khí lạnh như băng, giờ gió đao băng lãnh đang đè chặt ót La Quản sự, khiến gã hoảng sợ không thôi:
- Ta… ta là người của Cẩm Y Hầu, muốn làm bị thương ta, các ngươi hãy chuẩn bị gánh chịu hậu quả trước đi
Thật ra Hàn Nghị cũng biết nếu làm La Quản sự bị thương tất nhiên sẽ rước lấy phiền toái lớn, nói với Dương Ninh:
- Tiểu huynh đệ, đa tạ ra tay tương trợ, nhưng mà người này… hắn là quản sự của Tề gia, vẫn là đừng làm hắn bị thương
Không phải gã lo cho an nguy của mình, chỉ là cảm thấy thế lực Tề gia mạnh mẽ, nếu đắc tội, thôn dân thôn Lỗ Vương phải chịu tao ương, mà tiểu anh hùng gặp chuyện bất bình chỉ sợ cũng không có quả ngon để ăn
Dương Ninh lắc đầu cười nói:
- Ngươi yên tâm, người này không phải người Tề gia
Nếu Cẩm Y Hầu biết Tề gia có người như vậy, sẽ là người đầu tiên làm thịt hắn
Vẻ mặt lạnh lẽo, hắn điềm nhiên nói:
- Ta tới hỏi ngươi, tìm cách tăng thu thuế là ý của ngươi hay ai khác
- Chuyện này… Đây là ý của Hầu gia
La Quản sự nói:
- Chúng ta chỉ là người chấp hành nhiệm vụ, không có ý của Hầu gia, có chết ta cũng không dám thu thuế lung tung… Áh
Tiếng hét thảm vang lên, Dương Ninh đã giơ tay chém xuống, găm Hàn Nhận vào đầu vai La Quản sự
-Rốt cuộc là ai
La Quản sự gần như là nói qua nước mắt:
- Thật sự… Thật sự là ý của Hầu gia mà
Tiểu huynh… Ta, ta không dám… không dám nói dối… Áh
Lại một tiếng kêu thảm thiết vang lên, Dương Ninh đã cắm Hàn Nhận vào vai kia của gã
Hai vai La Quản sự bê bết toàn máu tươi trông rợn người
Cố Thanh Hạm nhìn thấy Dương Ninh ra tay lạnh lùng, lại cau đôi mày thanh tú
Hàn nhận chính là cực phẩm binh khí, chẳng những vô cùng sắc bén, hơn nữa thân nhận không dính máu, rút ra từ bả vai, vẫn sạch sẽ sáng loáng
La Quản sự đã khàn giọng:
- Ta, tổ… tổ tông, thực sự… thực sự là Hầu gia phân phó, chúng… chúng ta chỉ làm việc…
Dương Ninh hơi kinh ngạc, đã đến nước này, hắn tin tưởng với bản tính không có cốt khí như La Quản sự, tuyệt đối không có khả năng chịu đựng được
Nếu thực sự là những người khác sai sử, La Quản sự này cũng không thể liều chết cắn răng
- Dù là ai sai sử, trở về nói cho người phái ngươi tới, nói cho hắn biết, những ngày an nhàn của hắn đã chấm dứt
Dương Ninh thu hồi hàn nhận, chậm rãi đứng dậy, nhìn về phía mấy tên đại hán kia, ánh mắt như đao
Tuy rằng đầu của hắn thấp hơn những người kia không ít, nhưng giờ phút này lại có một cỗ khí phách rét lạnh không thể phạm:
- Mấy người các ngươi còn muốn đánh tiếp hay không
Kỳ thực mấy tên đại hán này cũng nhìn ra, hôm nay là đi ra ngoài gặp quỷ, gặp được kẻ khó chơi
Thân thủ của Dương Ninh vừa rồi mấy người cũng nhìn thấy, biết rõ người trẻ tuổi kia nhìn qua văn nhược, nhưng ra tay lại là kẻ tâm ngoan thủ lạt
Ngay cả La Quản sự cũng bị đâm mắt cá chân, đâu còn dám tiến lên nữa
Lại nói đều là kiếm miếng cơm ăn, họ thực sự không muốn mất mạng ở nơi này
- Đi…
La Quản sự thấy mấy đại hán kia còn đang ngẩn người, chịu đựng mắt cá chân đau đớn, hét lớn:
- Còn không đỡ ta đi
Dù sao gã cũng là kẻ va chạm xã hội, biết rõ thiên hạ to lớn, không ít kỳ nhân dị sĩ, hiện giờ gặp phải nhân vật lợi hại, vẫn nên rời đi trước
- Không vội
Dương Ninh lắc đầu nói:
- Các ngươi đả thương người, chẳng lẽ lại muốn rời đi như vậy
La Quản sự đương nhiên hiểu được ý của Dương Ninh, hét lớn:
- Lấy hết bạc trong người đưa ra
Đám đại hán vội vàng lấy túi tiền của mình ra, La Quản sự cũng đem túi tiền của mình cùng những chiếc túi kia gom lại thành một đống, nói với Dương Ninh:
- Ta, chúng ta chỉ mang theo như vậy, ngài xem… nếu như không đủ, sau này ta lại phái người đưa tới
Dương Ninh thản nhiên nói:
- La Quản sự, ta biết ngươi là người có thù tất báo, hiện giờ ta nói trước, nếu như sau này ngươi muốn tìm thôn Lỗ Vương trả thù, dù là bị thương một ngọn cỏ cành cây ở nơi này, ta đều sẽ lấy mạng ngươi, ngươi nghe rõ chưa
La Quản sự lập tức nói:
- Không dám, tuyệt đối không dám…
Gã nói với mấy tên thủ hạ:
- Còn không mau đi
Mấy tên đại hán có người nâng đồng bạn bị Dương Ninh đánh bất tính một bên, có người tiến lên muốn đỡ La Quản sự, Dương Ninh cười lạnh nói:
- Các ngươi cứ đi như vậy sao
La Quản sự nghĩ thầm ngươi đánh cũng đánh rồi, bạc cũng lấy rồi, vậy còn muốn sao
Mắt cá chân gã vô cùng đau đớn, máu tươi chảy xuôi, trong lòng biết một đao kia chắc chắn tổn thương gân chân của mình, về sau còn có thể đi đường hay không cũng thành vấn đề, nếu lúc này chọc giận người trẻ tuổi kia, chỉ sợ ngay cả chân còn lại của mình cũng không giữ được, gã nức nở nói:
- Tiểu gia còn có… còn có phân phó gì
- Ta nhớ được người nào đó từng nói, để cho ta bò trên mặt đất như chó, ta không có phúc khí kia, nhưng cũng muốn biết một chút con chó rốt cuộc bò thế nào
Sắc mặt Dương Ninh lạnh lùng, chỉ một người:
- Ngươi cùng người bị ngất kia, những người khác, tất cả đều bò ra khỏi thôn này cho ta
Đám người La Quản sự biến sắc, sắc mặt Dương Ninh trầm xuống, cười lạnh nói:
- Thế nào, không phục à
La Quản sự cực kỳ phẫn hận trong lòng, cũng không thể tránh được, phẫn nộ quát:
- Còn không gục xuống cho ta, bò ra khỏi thôn
Gã không muốn lưu lại lâu hơn nữa, quay người nằm rạp trên mặt đất, chịu đựng mắt cá chân đau đớn, dẫn những người kia quả thực bò như chó ra ngoài thôn, mấy con tuấn mã kia lại không có người nào dám mang đi
Các thôn dân nhìn thấy La Quản sự trước đó không ai bì nổi lại rơi vào tình cảnh như thế, đều thoải mái trong lòng
Những đứa trẻ không hiểu việc đời kia đều vỗ tay cười rộ lên
Ngay cả những người trẻ tuổi cũng đều hoan hô
Chỉ có những thôn dân thành thục thấy tình cảnh này, ngoài việc cảm thấy thống khoái, phần lớn là lo lắng
Cẩm Y Hầu chính là Hầu tước thế tập đế quốc
Trong mắt một vài bách tính bình thường này, đó là vị trí cao không thể chạm
Mà Tề gia ở Giang Lăng lại có thực lực hùng hậu thâm căn cố đế, hiện giờ đắc tội người của Tề gia, tuy rằng thống khoái nhất thời, nhưng chỉ sợ tai nạn sẽ nhanh chóng rơi xuống
Tuy rằng Dương Ninh đe dọa La Quản sự không được trả thù trước mặt mọi người, nhưng những thôn dân thành thục kia lại không cho là đúng, nghĩ thầm Dương Ninh chỉ là nghĩa sĩ đi ngang qua thôn, gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, sau này rời đi, La Quản sự tuyệt đối không có khả năng vì một lời nói của hắn mà từ bỏ ý đồ, chắc chắn ngóc đầu trở lại
Giờ phút này Cố Thanh Hạm vừa mừng vừa sợ, giật mình Dương Ninh thâm tàng bất lộ, có một thân thủ tốt như vậy, cũng có một trái tim trượng nghĩa như vậy
Nàng vui mừng khi Dương Ninh bình yên vô sự, bước nhanh tới, đánh giá từ trên xuống dưới, xác định Dương Ninh không có vấn đề, nàng thở dài một hơi nói:
- Ninh nhi, con làm ta sợ muốn chết
Dương Ninh cười ha ha, cũng không quan tâm những kẻ đang bò ra khỏi thôn, cầm túi tiền trên mặt đất, đi tới trước mặt Hàn Nghị, nhét túi tiền vào tay Hàn Nghị, nói:
- Số bạc này dùng để trị thương cho những thôn dân bị thương, thuận tiện bồi bổ sức khỏe cho họ
Hắn giơ tay chỉ mấy con tuấn mã kia:
- Mấy thớt ngựa kia, trước tiên giữ lại trong thôn
Hàn Nghị suy nghĩ một chút, cầm túi tiền trong tay quay người giao cho một người phía sau, lúc này mới chắp tay nói:
- Tiểu anh hùng, hôm nay đa tạ ngài ra tay giúp đỡ, ân tình lần này, trên dưới thôn Lỗ Vương sẽ không quên
Chẳng qua nơi này không nên ở lâu, ta thấy hai vị vẫn nên nhanh chóng rời đi, ân tình này, họ Hàn ghi nhớ trong lòng, sau này nếu có cơ hội, chắc chắn báo đáp
- Ngươi lo lắng La Quản sự đi rồi sẽ quay lại gây phiền toái sao
Dương Ninh đương nhiên hiểu được tâm tư của Hàn Nghị
Hàn Nhị cũng không che giấu, gật đầu nói:
- Thế lực của Tề gia không phải thôn Lỗ Vương nho nhỏ của chúng ta có thể so đấu
Họ La này chính là người có thù tất báo, lần này tổn thất nặng nề, tuyệt đối không từ bỏ ý đồ, chỉ sợ sau đó sẽ mang đến nhiều người hơn
Hơn nữa Tề gia cũng có quan hệ với quan phủ, nếu như điều nha sai quan phủ đến, khi đó các vị muốn đi cũng không được
Cố Thanh Hạm rốt cuộc mở miệng nói:
- Hàn Nghị, Cẩm Y Hầu tuyệt đối sẽ không dung túng gia bộc của mình làm xằng làm bậy
Tề gia cũng tuyệt đối không phải một gia tộc ỷ mạnh hiếp yếu
La Quản sự tìm kế thu thuế má, rốt cuộc là ai sai sử sau lưng, không bao lâu sẽ phơi bày, Cẩm Y Hầu cũng sẽ cho các dân chúng phong ấp một cái giá thỏa mãn
Hàn Nghị không nhịn được liếc nhìn Cố Thanh Hạm, thấy Cố Thanh Hạm vô cùng tuấn tú, hơi kinh ngạc
Lúc trước gã không đặt sự chú ý lên người Cố Thanh Hạm, lúc này mới phát hiện hóa ra bên cạnh Dương Ninh còn có một đồng bạn tuấn mỹ như vậy
- Trời sắp tối rồi, chúng ta cũng không tiện đi đường ban đêm
Dương Ninh bỗng nhiên cười nói:
- Không biết có thể quấy rầy thôn một đêm hay không
Tuy rằng Hàn Nghị cảm thấy hai người Dương Ninh lưu lại hơi nguy hiểm, nhưng dù sao người ta gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ, lúc này sắc trời quả thực đã tối, nếu lúc này mạnh mẽ muốn hai người Dương Ninh rời thôn, cũng không tránh khỏi quá mất nhân tình
Gã còn hơi do dự, những thôn dân khác đã rối rít nói:
- Trong nhà chúng ta có phòng trống, nếu như không chê, có thể tới nhà chúng ta ở một đêm
Cuối cùng Hàn Nghị nói:
- Hai vị muốn lưu lại, đương nhiên hết sức hoan nghênh
Gã lập tức để thôn dân kéo vài thớt ngựa kia đi buộc lại, lại sắp xếp hai người Dương Ninh tới nhà của mình
Đám người La Quản sự bò tới cửa thôn, đầu cũng không dám quay lại, đứng dậy chật vật mà đi
Cuộc sống trong thôn đơn giản, đương nhiên không có cá lớn thịt heo gì
Hàn Nghị lại là người tốt bụng, sai người giết gà trong nhà, có thôn dân để tỏ lòng cảm kích đối với Dương Ninh, cũng đưa đồ từ trong nhà tới, có người đưa thịt muối không nỡ ăn, cũng có người đưa trứng gà
Sau khi bận rộn ở nhà Hàn Nghị, Dương Ninh tìm một cơ hội nhỏ giọng hỏi Cố Thanh Hạm:
- Tam nương, phía khu nhà cũ có họ La này sao
Cố Thanh Hạm cau mày nói:
- Lúc ta tới Tề gia nhà các ngươi, từng tế tổ ở khu nhà cũ, từ đó về sau vẫn ở trong kinh, chưa từng trở lại Giang Lăng
Khi còn sống Tướng quân cũng bốn tới năm năm chưa trở về, hết thảy bên này đều do Đại Tổng quản phụ trách
Hằng năm, Đại Tổng quản đều tới kinh thành thăm, bẩm báo công việc bên này, ta đã gặp hai lần, chẳng qua phần lớn là Khâu Tổng quản hỏi những chuyện này
Nàng hơi trầm ngâm, mới nói:
- Ta chỉ biết khu nhà cũ chỉ có mười mấy người, cũng không nghe nói có Quản sự gì, càng chưa từng nghe nói nuôi một đám người như vậy
- Trước đó họ La kia nói có người tới kinh thành tìm Hầu phủ cáo trạng, Tam nương không hề biết việc này sao
Dương Ninh cau mày nói:
- Có người ở Giang Lăng tới Hầu phủ, sao có thể giấu diếm được
- Ta đang suy nghĩ việc này
Trong mắt đẹp của Cố Thanh Hạm lộ vẻ giận dỗi:
- Nếu như thực sự có việc này, ta không có khả năng hoàn toàn không hay biết, trừ khi… trừ khi có người cố ý giấu diếm
- Tam nương nói là Khâu Tổng quản sao
Dương Ninh thần sắc lạnh lùng:
- Khâu Tổng quản đang giấu trên lừa dưới
Cố Thanh Hạm lắc đầu nói:
- Ninh nhi, không có chứng cớ, không thể nói linh tinh
Tuy rằng bình thường Khâu Tổng quản hơi khéo đưa đẩy, nhưng ở Hầu phủ nhiều năm, coi như cẩn trọng
Hơn nữa vì sao lão phải giấu diếm việc này
Kể cả Đại Tổng quản khu nhà cũ, tuy rằng ta chỉ gặp qua hai lần, không hiểu nhiều, nhưng người này xử sự giỏi giang, tâm địa đôn hậu, không giống một người gian xảo
Lão xử lý khu nhà cũ này vài chục năm, là người được lựa chọn từ khi Lão Hầu gia còn sống, Lão Hầu gia ánh mắt sáng như đuốc, chắc chắn sẽ không nhìn lầm người
Dương Ninh kỳ thực hoài nghi Đại Tổng quản giở trò sau lưng, nhưng nghe Cố Thanh Hạm nói như vậy, mơ hồ cảm thấy phán đoán của mình chưa hẳn chính xác
Cố Thanh Hạm là người phụ nữ thông minh, là Lão Hầu gia đương nhiên càng là nhân vật khó lường
Đại Tổng quản kia là Lão Hầu gia lựa chọn ra, Cố Thanh Hạm đánh giá Đại Tổng quản cũng không tệ, nói như vậy, Đại Tổng quản quả thực không giống một kẻ lừa trên gạt dưới, nếu thực sự như vậy, chuyện này hơi cổ quái
- Ninh nhi, may mắn nghe lời con nói, không trực tiếp tới khu nhà cũ
Cố Thanh Hạm than nhẹ một tiếng, buồn bã nói:
- Nếu không chúng ta làm sao biết tất cả những điều đang xảy ra
Ta vẫn luôn cho rằng tại phong ấp Hầu phủ, trăm họ an cư lạc nghiệp, cơm áo không lo, hiện giờ mới biết được, sự thực không phải như thế
Đôi mắt xinh đẹp của nàng nhìn Dương Ninh:
- Con làm sao biết được phong ấp có vấn đề, cứ muốn cải trang xuống thôn tìm hiểu
Dương Ninh nhìn như ông cụ non:
- Nhiều khi tai nghe kém xa mắt thấy, tuy có lúc mắt thấy cũng chưa chắc đã là sự thật, nhưng cũng khá hơn là nghe được
Chúng ta ở tận Kinh thành, hoàn toàn chỉ là nghe người khác nói về tình hình ở phong ấp
Đã đến đây rồi, tự mình tới từng nơi, cũng chính xác hơn là ở trong khu nhà cũ mà nghe báo tin
Cố Thanh Hạm gật đầu:
- Ninh nhi nói đúng, đều là ta sơ sẩy
Nếu không có con nhắc thì giờ ta vẫn mơ mơ màng màng
Trong ánh mắt nàng lóe lên sự giận dữ:
- Ngày mai ta sẽ hỏi Đại Tổng quản vì sao Giang Lăng lại trở nên như vậy
Đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, ánh mắt nàng hơi đổi, như cười mà như không nhìn sang Dương Ninh:
- Ninh nhi, ta hỏi con… bản lĩnh của con là học được ở đâu vậy
- Bản lĩnh gì
- Không cần giả vờ hồ đồ với ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con luyện võ công của ai
Là ai truyền thụ cho con
Dù thế nào cũng không phải bọn Đoạn Thương Hải phải không
Dương Ninh sợ nhất là nàng hỏi mấy vấn đề này, chỉ có thể hàm hồ đáp:
- Con xuất thân nhà võ, có chút công phu cũng không có gì đặc biệt
- Vậy mà ta không biết
Nàng cau mày:
- Trước đây ít năm, ta để cho con tập võ với mấy hộ vệ Hầu phủ, nhưng con lại không thèm quan tâm chút nào, sao bây giờ lại có võ công
Dương Ninh đang nghĩ xem nên giải thích với nàng thế nào cho hợp lý, dù sao nữ nhân như nàng cũng khó mà lừa gạt được, cũng không tiện lừa gạt
Đúng lúc này, Hàn Nghị đã tới mời đi dùng cơm, coi như giải vây cho hắn
Trong thôn này có quy định có khách đến nữ nhân không thể lên bàn ăn
Cũng may Cố Thanh Hạm mặc nam trang nên ngồi cùng
Cơm nhà nông đương nhiên không có gì đặc biệt nhưng cũng được một bàn thức ăn
Hàn Nghị đã mời mấy người có uy vọng trong thôn tới cùng tiếp khách
Trên bàn cơm mọi người không thiếu được một màn mời rượu Dương Ninh bày tỏ cảm tạ
Rượu này là rượu đế trong thôn tự ủ, hương vị cũng không tệ
Tất cả mọi người được chứng kiến bản lĩnh của Dương Ninh, trên bàn khen ngợi ầm ầm, lại nhắc đến La Quản sự
Mấy người đều nghĩ chắc chắn La Quản sự sẽ không bỏ qua
- Các ngươi yên tâm, La Quản sự sẽ không hung hăng càn quấy được mấy ngày đâu
Dương Ninh cười lạnh:
- Nghe nói phủ Cẩm Y Hầu đã phái người tới Giang Lăng, tới lúc đó, chỉ cần cáo chuyện đã xảy ra ở đây lên, La Quản sự kia sẽ có quả ngon để ăn đó
Hàn Nghị lắc đầu:
- Tiểu huynh đệ, cho dù phủ Cẩm Y Hầu có thực sự phái người đến, nhưng chẳng lẽ họ sẽ làm chủ cho chúng ta
La Quản sự là hạ nhân Tề gia, họ sẽ không vì mấy dân chúng rách nát chúng ta mà động thủ với hạ nhân của mình đâu
Cố Thanh Hạm nghiêm mặt:
- Hàn Nghị, trước kia ta đã nói với ngươi, Tề gia không phải nhà ỷ mạnh hiếp yếu
Chắc chắn phủ Cẩm Y Hầu không thể biết tất cả mọi chuyện xảy ra ở đây, nếu họ biết từ trước nhất định sẽ không để tới mức này
Thấy nàng mấy lần nói chuyện bênh Cẩm Y Hầu, lại có vẻ rất chắc chắn, Hàn Nghị cảm thấy rất kỳ lạ, mới hỏi:
- Sao ngươi lại chắc chắn như vậy
La Quản sự có một câu mà ta cảm thấy không có sai, không có Tề gia cho phép, bọn họ cũng không dám không kiêng nể gì ở nơi này
- Hàn Nghị, ngươi là người đứng đầu thôn này, hàng năm giao nộp lương thực cho Tề gia, là ngươi tự mình đưa tới sao
Cố Thanh Hạm hỏi
Hàn Nghị gật đầu:
- Đúng vậy
Sản lượng của ruộng đồng chúng ta đều có định lượng, chỉ cần không có thiên tai nhân họa, hàng năm đều có thu hoạch cố định
Dừng một lát gã mới nói tiếp:
- Hàng năm chúng ta đều giao nộp lương thực để vận chuyển đến lão trạch của Tề gia, được kiểm tra cẩn thận
- Theo ta được biết, phụ trách thu thuế của phong ấp Giang Lăng là Đại Tổng quản khu nhà cũ của Tề gia
Ta có nghe lúc trước ngươi nói hiện giờ Cẩm Y Hầu đang thu bốn phần thuế, không phải trước kia vẫn chỉ thu hai phần thôi sao
Sao đột nhiên lại tăng lên nhiều như vậy
Là Tề Đại Tổng quản nói với các ngươi sao
- Tề Đại Tổng quản
Hàn Nghị hồ nghi nhìn Cố Thanh Hạm, hỏi lại:
- Ngươi biết Tề Đại Tổng quản sao
Trong lòng gã lại nghĩ, người này hai lần ba phen đều là nói hộ cho Cẩm Y Hầu, hơn nữa hình như lại cũng hiểu rất rõ việc thu thuế ở Giang Lăng và Tề Đại Tổng quản , chẳng lẽ y có quan hệ sâu xa với Cẩm Y Hầu
Mặc dù khu nhà cũ của Tề gia là do Đại Tổng quản quản lý, nhưng không phải ai cũng biết chuyện này
Đối với phần lớn dân chúng, họ chỉ quan tâm mặt trời mọc thì làm việc, mặt trời lặn thì đi ngủ, đến lúc thì nộp lương thực, còn Tề gia do ai quản cũng không đến lượt mình lo lắng
Hàn Nghị là người đứng đầu, hàng năm đều phải dẫn người tới đưa lương thực, đương nhiên cũng biết rõ Đại Tổng quản
Gã đã nghi ngờ Cố Thanh Hạm có quan hệ với Tề gia, nên nói chuyện cẩn thận hơn
Đúng lúc này chợt nghe bên ngoài có tiếng hét chói tai:
- Tìm được rồi tìm được rồi, tìm được con dã thú tha gà rồi, nó trốn lên chân núi
Tiếng hét rất chói tai, Hàn Nghị đứng phắt dậy, mấy người khác cũng đứng lên
Hàn Nghị nói với Dương Ninh:
- Hai vị cứ ăn trước, chúng ta còn có chút việc
Gã không giải thích nhiều, bước nhanh ra cửa, mấy người khác cũng đi theo, chỉ để lại hai lão đầu tuổi tác đã cao
Dương Ninh nghe bên ngoài ầm ỹ, nhịn không được mà hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì vậy
Tìm được cái gì
Một lão đầu đáp:
- Con dã thú bắt gà
Mấy ngày gần đây gà trong thôn luôn vô duyên vô cớ mất đi, trước sau đã có chừng mười con
Phía sau núi này không có dã thú gì, sài lang cũng chưa từng thấy, mới đầu mọi người còn tưởng có ai ăn trộm
Mấy hôm trước có phái người gác đêm, trốn trong bóng tối xem có chuyện gì
Rốt cuộc đêm hôm đó thấy có cái bóng vào chuồng gà, một đám người chạy ra bắt nó lại, ai ngờ súc sinh kia chạy trốn rất nhanh, mọi người không kịp nhìn rõ là sài lang hay chó hoang
Nhấp một ngụm rượu, lão nói tiếp:
- Súc sinh kia lông đen tuyền, mọi người đuổi thế nào cũng không kịp, khi về có người nói nó còn nhanh hơn thỏ, còn có người nói nó chỉ chạy bằng hai chân sau như người ấy
- A
Dương Ninh khẽ giật mình:
- Chỉ dùng hai chân sau sao
Hắn nghĩ thầm thấy cũng lạ, theo như hắn biết trong tự nhiên động vật có thể đứng bằng hai chân sau không ít, nhưng theo như lão nhân này nói thì tốc độ của nó rất nhanh
Nghĩ đi nghĩ lại, động vật có hai cái đùi như người và chạy cực kỳ nhanh thì quá hiếm, hắn thầm nghĩ khéo lại là viêm hầu chứ
- Hoa mắt đó
Lão hán bên cạnh chen vào:
- Ta sống hơn nửa đời người rồi, còn chưa nghe qua có súc sinh nào có thể chạy bằng hai chân
- Cái đó khó mà chắc chắn được
Lão hán kia cãi lại:
- Nhiều người đã nhìn thấy, không phải đều là hoa mắt chứ
Lão nói với Dương Ninh:
- Cách vài hôm súc sinh kia lại vào thôn
Lúc này mọi người đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng nó vẫn chạy mất, cũng may mọi người đều nhìn thấy nó chạy đến phía sau núi
Mấy thanh niên trong thôn đã tìm ở sau núi suốt một ngày vẫn không phát hiện tung tích, ngọn núi lớn như vậy cũng khó mà tìm từng góc một
- Sau núi này không có dã thú gì sao
- Mấy năm trước còn có sài lang lợn rừng, nhưng mấy năm đói quá, dân trong thôn đều lên núi đi săn nhét đầy dạ dày, ngọn núi này, nói lớn không lớn, nhỏ không nhỏ, thú hoang trên núi đã bị bắt sạch không còn
Mười mấy năm qua không có phát hiện trên núi có thú hoang gì nữa, chỉ có một ít rắn, côn trùng, chuột, kiến
Cho nên, đột nhiên trên núi có một con súc sinh đi bắt gà, đương nhiên mọi người không thể bỏ qua
Trong thôn cũng không có bao nhiêu gà, đều là bảo bối của mỗi nhà, lần này bị súc sinh kia trộm mất hơn mười con, đau lòng chết đi được
Nếu không giết nó, chỉ sợ về sau mấy con dê bò trong thôn cũng không giữ được nữa
Dương Ninh cực kỳ hưng thú, nói với Cố Thanh Hạm:
- Tam….Tam ca, ca chờ ở đây đi, ta đi một chút sẽ quay về
Cố Thanh Hạm muốn ngăn hắn lại nhưng hắn chạy còn nhanh hơn thỏ, chớp mắt một cái đã lao ra cửa
Lúc này ở đầu thôn đã tụ tập hơn hai mươi thanh niên cường tráng, cầm năm sáu bó đuốc, hưng phấn nói với Hàn Nghị:
- Lúc này súc sinh kia không đi đâu được nữa rồi
Chúng ta đã cho người mai phục dưới chân núi, thấy nó lên núi sẽ đuổi
Súc sinh kia chỉ cho là lên núi sẽ không sao, không sợ bị bắt
Giờ đã tìm được hang ổ của nó, là một sơn động trong núi, ta đã cho người canh giữ ở cửa động, tuyệt đối không chạy thoát được
Hàn Nghị nói:
- Thanh niên trẻ tuổi khỏe mạnh theo ta lên núi
Súc sinh kia rất nhanh, sơ ý một chút có thể chạy mất
Chúng ta phải vây chặt, xem nó có thể trốn đi đâu
Gã vung tay dẫn một đám người đi vòng qua thôn thẳng tới sau núi
Thôn dân có người cầm cuốc, người cầm gậy gỗ, hùng hổ đi theo
Dương Ninh rất tò mò sinh vật kia là thứ gì, cũng đi theo đám người
Đoàn người tới dưới núi, người báo tin đi trước dẫn đường
Tuy phía sau núi này không cao nhưng gập ghềnh, trên đường đầy gốc cây khô già
Mọi người tản ra đi một lúc lâu mới tới giữa sườn núi, chợt nghe người dẫn đường lớn tiếng hô:
- Là ở đây
Đoàn người tiến lại gần, có ba người đang đứng chờ, thấy thôn dân tới, một người hưng phấn nói:
- Ngay bên trong động thôi
Chúng ta thủ ở đây, súc sinh kia không dám ra
Dương Ninh tiến lại gần, chỉ thấy trên một vách núi có cây khô che đi, ở giữa cây khô bị vén ra thành một cái cửa động đen như mực, bên trong cực kỳ yên tĩnh, không có tiếng động gì
- Có cửa động khác không
Nó sẽ không đi ra ngoài đằng cửa khác chứ
Hàn Nghị nhìn vào động, không nghe thấy gì, nghi ngờ hỏi
- Chúng ta đã kiểm tra xung quanh, cửa động này là động tử
Người bảo vệ cửa động lập tức trả lời:
- Vừa rồi chúng ta còn ném mấy tảng đá vào, vẫn nghe tiếng kêu
Gã ngồi xổm xuống, nhặt một cục đá to bằng nắm tay, ném mạnh vào trong động, thì nghe được tiếng “Ô Ô” từ bên trong vang lên
Người kia cười nói:
- Mọi người nghe rồi đó, nó vẫn ở trong
- Tìm ít củi khô đến
Hàn Nghị rất có kinh nghiệm:
- Nhóm lửa ngoài cửa động, súc sinh kia ở bên trong không chịu nổi khói hun sẽ chạy từ trong ra
Nhiều người sức lớn, chỉ chốc lát ngoài cửa động đã chất một đống lớn củi khô, Hàn Nghị phân phó:
- Mọi người chia làm hai vòng
Súc sinh kia rất hung hãn, nó ra cẩn thận đừng để bị thương, nhưng cũng không được để nó chạy
Gã cầm một bó đuốc đốt đống củi khô
Cuối thu củi khô dễ bắt lửa nhất, chỉ trong chốc lát một ngọn lửa lớn đã cháy hừng hực ở cửa động
Có thôn dân thi thoảng ném thêm củi khô, cũng có người cầm áo quạt khói vào sơn động, chỉ chốc lát khói đặc cuồn cuộn ùa vào trong động
Một lúc lâu sau, không nghe thấy có động tĩnh gì bên trong, có người nhịn không được mà hỏi:
- Không phải súc sinh kia bị hun chết ở trong đó rồi chứ
- Nếu hun chết được thì tốt quá, khỏi mất công
Có người bên cạnh hùa theo
Đúng lúc này mọi người nghe thấy tiếng kêu lớn, một bóng đen từ trong sơn động xông ra, tốc độ cực nhanh, như một con báo săn
Các thôn dân vội kinh hô, Hàn Nghị quát lớn:
- Đừng sợ
Đừng để nó chạy
Bóng đen kia nhảy qua lửa xông ra ngoài
Một thôn dân thấy nó đang xộc về phía mình, không kịp phản ứng, bị đụng phải, kêu “Ối” một tiếng, bị đụng ngã
Cũng may thôn dân bên cạnh đã chuẩn bị trước, vung côn gỗ trong tay đánh xuống bóng đen
Côn gỗ đánh vào đầu vai bóng đen, nó không kêu, vòng trái vòng phải, hiển nhiên là muốn thoát khỏi vòng vây
Nhưng mọi người bao bọc vây quanh, côn gỗ nhao nhao đập vào nó
Dương Ninh ở phía sau thấy rõ toàn thân nó phủ lông đen, nhưng lông không sáng bóng, mà hơi thưa thớt, và quả nhiên đúng như lão hán nọ nói, con thú này đứng bằng hai chân
Mười mấy cây gậy đánh liên tiếp, bóng đen kia thấy không có đường ra ngồi sụp xuống, mặc kệ mọi người đánh côn đánh gậy, không tránh né, không chống cự
Thấy một thôn dân giơ cuốc muốn đập vào nó, Dương Ninh quát lên:
- Dừng tay
Hắn hét lên một tiếng, đám đông hơi kinh ngạc nhìn sang
Dương Ninh lách vào nói:
- Đừng đánh nó
Nó không phải dã thú, các ngươi không nhìn ra sao
Bóng đen này chạy ra toàn thân phủ lông đen, tốc độ cực nhanh, tránh trái tránh phải, các thôn dân đều căng thẳng chỉ sợ nó chạy thoát, quyết tâm muốn đánh chết, nào có để ý nó là cái gì, dù sao thì đánh chết rồi cũng có thể xem cho chán
Lúc này nghe Dương Ninh nói vậy, Hàn Nghị cẩn thận nhìn lại vài lần, cầm một cây côn gỗ từ thôn dân bên cạnh chọc chọc thăm dò
- Đó là người
Dương Ninh thở dài:
- Các ngươi giết nó là phải vào đại lao đấy
Mọi người lắp bắp kinh hãi, chỉ thấy bóng đen kia run lên, người mắt tinh nhìn ra hô lên:
- Đây không phải lông, là… là xiêm y
Lúc này Hàn Nghị cũng đã nhìn ra, lớp lông đen bên ngoài là một tấm áo khoác mà nhà giàu mới có
Áo khoác cũng chia bốn phần, mùa hè khoác áo mỏng mát lạnh, mùa đông khoác áo ấm dày, người có nhiều tiền thậm chí còn dùng da thú làm áo khoác
Áo khoác da gấu báo là thứ sang nhất, quý nhất, áo khoác mà bóng đen đang dùng có lẽ là làm từ da thú
Mấy người giơ giơ đuốc lại gần mới nhìn rõ
Đây là một người mặc áo khoác đen từ trên xuống dưới, toàn thân run lên, đang cúi đầu, mái tóc dài đen rối tung hòa vào áo khoác rất khó phân biệt
Dương Ninh còn muốn xem trên núi này có thú gì hiếm có lại phát hiện ra một người mặc áo khoác, hơi thất vọng, nhưng trong lòng lại nghi hoặc
Cái áo khoác này có giá trị không nhỏ, tuyệt đối không phải loại áo ở vùng thâm sơn cùng cốc này có thể có được, cho dù có lên thị trấn cũng chưa chắc đã có được cái áo danh quý bậc này
Nhưng người này lại khoác một cái áo quý giá tuyệt đối không thể có ở đây, theo lý mà nói, thân phận y sẽ không tầm thường
Cho dù không phải quan lớn hiển quý cũng là người áo cơm không lo, nhưng người này lại trốn trong núi như dã thú, thậm chí còn ăn trộm đồ ăn, cực kỳ lạ
Hắn tiến lại gần, hơi cúi người, cố gắng nói thật ôn hòa:
- Ngươi không cần sợ, có ta ở đây không ai có thể làm ngươi bị thương
Toàn thân người nọ lạnh run, nghe tiếng Dương Ninh mới chầm chậm ngẩng đầu lên
Dưới ánh lửa, có người nhìn thấy mặt y thì la hoảng lên
- Không chỉ mấy thôn dân, Dương Ninh thấy mặt người kia cũng lắp bắp kinh hãi
Người này tóc tai rối bời, râu ria lờm xờm, mặt đầy dơ bẩn, nhưng những nơi nhìn được da mặt đều nhăn nhúm xấu xí đã từng như bị lửa thiêu
Chỗ thịt ấy nhăn nhúm lại khiến cho khuôn mặt kia rất khủng bố
Chỉ có đôi mắt y vẫn còn sáng ngời, hai tròng mắt đầy hoảng sợ, thấy Dương Ninh nhìn mình, người này như nhìn thấy kẻ địch, cổ họng gầm lên
- Ta biết ngươi rất sợ hãi, nhưng ở đây sẽ không có ai làm ngươi bị thương
Tuy người này xấu xí, nhưng rất đáng thương, hắn dịu dàng an ủi:
- Có phải ngươi đói rồi không
Nhà ngươi ở đâu
Hắn vừa nói vừa bước lên hai bước, nhìn như tùy ý nhưng toàn bộ tinh thần đều căng lên đề phòng
Người bình thường không thể có được thân pháp nhanh như người này
Dương Ninh thấy trong ánh mắt y có địch ý nên thực sự khá lo y sẽ đột nhiên nhào lên
- Đói….Đói…
Bỗng nhiên người kia ú ớ nói mấy câu khó nghe:
- Ăn… Đói..
Ăn…,
Nghe tiếng người này khá là sít răng, lại chỉ biết lặp đi lặp lại hai câu này, hắn lại càng cảm thấy lạ, bèn hỏi:
- Ngươi không cần gấp, cứ trả lời câu hỏi của ta trước đã
Chúng ta sẽ chuẩn bị cho ngươi ăn
Ngươi nói cho ta biết, ngươi là ai
Vì sao lại ở đây
Thấy hắn dịu dàng không ý địch ý, ánh mắt hung dữ của người này dịu hơn khá nhiều, nhưng vẫn rất hoảng sợ
Thấy hắn tới gần, y không kìm được xích sang, miệng vẫn kêu:
- Đói… Ăn…
Đói…
Hàn Nghị ghé sát vào bên cạnh Dương Ninh, thấp giọng nói:
- Tiểu huynh đệ, người này hình như đầu óc không nhanh nhẹn lắm, hình như….hình như y không hiểu ngươi nói gì
- Ngươi xem y chừng bao tuổi
Thật ra Dương Ninh cũng nhận ra có vẻ đầu óc người này không bình thường, ít nhất cũng không giao tiếp được như người bình thường
Toàn thân y bọc trong lớp áo khoác chỉ hở ra khuôn mặt và râu, nhìn qua chẳng khác gì một gã ăn mày lưu lạc tứ phương
Hàn Nghị dò xét một hồi, lắc đầu nói:
- Ta cũng không nhìn ra, nhưng chắc là chừng ba bốn chục tuổi
- Xem ra là người gặp nạn lưu lạc bên ngoài
Y vào trong thôn ăn trộm gà, hẳn là cực kỳ đói rồi
Hàn Nghị thấp giọng:
- Áo gã mặc là làm từ da thú, nhìn qua có vẻ như là…
hình như là da gấu
Có phải là trộm từ đâu không
- Áo khoác da gấu này là hàng vô giá, không phải chỉ là đắt, có bạc trong tay cũng không chắc đã mua được
Dương Ninh nhìn người kia:
- Chớ nói là nhà bình thường, ngay cả nhà giàu hào phú cũng không chắc đã có được áo khoác lớn như thế mà mặc
Nhà ai có đồ như vậy đương nhiên sẽ quý như bảo bối, làm sao để cho người ta trộm đi được
Hàn Nghị khẽ gật đầu, cảm thấy hắn nói cũng có lý, bèn hỏi khẽ:
- Ý của tiểu huynh đệ là cái áo khoác này của gia hỏa này sao
Nhưng theo như ngươi nói thì áo này cực kỳ đắt đỏ, không phải thứ người bình thường có thể dùng
Vì sao….vì sao y lại có cái áo như vậy
Rốt cuộc y là ai
Dương Ninh khẽ thở dài:
- Ta cũng muốn biết
Nhưng khó mà biết ngay lập tức được
Nghĩ một lát hắn lại nói:
- Như vậy đi, trước hết chúng ta đưa y xuống núi, cho dù thế nào đi nữa cũng không thể để y ở trên núi mãi thế này được
Sau này các ngươi đi báo quan, để cho quan phủ điều tra thêm lai lịch của người này
Nếu tìm được người nhà của y thì cũng có thể bồi thường tổn thất của người trong thôn
Trong lòng hắn nghi ngờ liệu có phải đây là người nhà của đại hộ nhân gia nào đó đi lạc không
Vì đầu óc kém minh mẫn nên bị lạc ở ngoài
Nếu đúng là vậy thì hẳn người nhà y đã báo quan, đến lúc đó, quan phủ biết người này xuất hiện, chúng sẽ dễ đưa về nhà hơn
Hàn Nghị và thôn dân chỉ cho là dã thú trên núi tha trộm gà, giờ mới biết là người, đương nhiên cũng không thật sự làm khó y, cũng chỉ biết làm theo cách Dương Ninh hướng dẫn
- Bây giờ chúng ta đi ăn nhé
Dương Ninh mỉm cười hỏi người kia:
- Ngươi có muốn đi ăn cùng không
Đói bụng rồi, muốn ăn gì, chúng ta có cái đó ăn
Người nọ chỉ nhìn hắn, không nói gì
Dương Ninh cười nhẹ một tiếng, quay người đi vài bước, thì người kia đứng dậy sau lưng hắn, nhắc lại:
- Ăn….Ăn….Đói
Hàn Nghị còn đang nghĩ làm sao đưa người này về thôn, không ngờ Dương Ninh nói hai câu đã kéo được y đi theo
Dương Ninh đi xuống núi, gã đàn ông xấu xí kia tựa như sợ hắn chạy mất, bèn đi theo sau, miệng vẫn lắp bắp kêu đói đòi ăn
Các thôn dân nhìn nhau, cảm thấy chuyện tối nay thật kỳ lạ, cũng không trì hoãn nữa, dập tắt đống lửa tránh đốt vào cây cối rồi xuống núi
Thi thoảng Dương Ninh quay đầu lại nhìn, thấy y kéo áo khoác dưới đất, khi đi hai chân lộ ra, y không đi giày mà đi chân trần, bẩn thỉu, cũng hiểu hẳn người này đã phải chịu biết bao đau khổ
Dương Ninh đi tuốt đằng trước, y đi theo sau, vẫn luôn giữ khoảng cách mấy bước chân
Hàn Nghị dẫn một đám thôn dân đi theo sau
Vào trong thôn, Cố Thanh Hạm đã cùng già trẻ trong thôn chờ sẵn, thấy Dương Ninh bèn tiến lên đón, khẽ mắng:
- Đứa nhỏ này, ra khỏi cửa là không có quy củ gì hết, không coi lời của ta ra gì hết đúng không
Ai cho con chạy loạn
Mặc dù là quở trách nhưng đầy quan tâm ân cần
Dương Ninh còn chưa kịp nói chuyện, thấy Cố Thanh Hạm hơi ngẩn ra, nhìn nam nhân xấu xí sau lưng hắn
Y xấu xí, ăn mặc lại kỳ quái, nàng nhíu mày khẽ hỏi:
- Kia….kia là ai
- Có quái vật, mọi người chạy mau đi…
Một gã thôn phụ cũng đằng sau nhìn thấy y, vô cùng sợ hãi, hô lớn lên, già trẻ đoàn người đều giật mình
Dương Ninh sợ thôn dân hỗn loạn bèn nói to:
- Đừng sợ, đó không phải quái vật, đó là người
Y gặp nạn, mọi người không nên hốt hoảng
Hàn Nghị thấy thôn dân bối rối, vội vàng chạy tới giải thích một hồi mới khiến mọi người an tâm, lại để bọn họ tản đi, chỉ chừa lại hai ba thông dân thân thể mạnh mẽ để tên xấu xí này đột nhiên nổi giận
Dương Ninh bảo Hàn Nghị về phòng bưng một chén thức ăn đầy ra
Hàn Nghị đưa chén cơm tới, người nọ lập tức lui về phía sau, trong mặt tràn đầy địch ý nhìn chằm chằm vào Hàn Nghị, cũng không nhận lấy bát cơm
Dương Ninh nhận bát cơm từ trong tay Hàn Nghị, cười ấm áp nói:
- Đã đói rồi, đây là thức ăn, ăn no bụng rồi sẽ hết đói
Nói cũng kỳ quái, người kia tràn ngập địch ý với đám người Hàn Nghị nhưng lại nghe lời Dương Ninh, dù là cũng có ít nhiều vẻ cẩn thận nhưng lại rất ít địch ý
Dương Ninh tới gần y, y cũng không né tránh như tránh Hàn Nghị mà tiếp nhận chén cơm, chỉ không nhận đũa mà trực tiếp bốc thức ăn trong bát, nuốt ngấu nghiến, giống như chưa bao giờ ăn cơm vậy
Dương Ninh nhìn thấy, biết y cực kỳ đói mới như vậy
Chỉ là người này lúc trước vẫn giấu tay trong áo, thân thể khóa áo lớn nên không thấy rõ
Giờ phút này y giơ tay ra nhận chén cơm, áo liền mở rộng ra, thấy bên trong toàn thân trống không, chỉ mặc mỗi một cái quần đùi rách nát không chịu nổi
Cố Thanh Hạm nhìn thấy, kêu lên ôi chao một tiếng, lập tức xoay người đi
Dương Ninh lại thấy rõ, trên người y cũng tràn đầy vết bẩn nhưng không che dấu được vết thương khắp người
Thân thể này gầy trơ xương, tràn ngập vết thương, nhìn mà giật cả mình, cũng không phải do đao thương mà là do vô số những vết sẹo nhỏ tạo thành
Dương Ninh tất nhiên hiểu rõ, trong lòng biết người này đi lạc xung quanh, chạy khắp trong núi, khó trách khỏi bị đá sắc, bụi gai cắt bị thương
Nhưng y lại không biết xử lý vết thương thế nào mới khiến vết thương kết vảy
Vết thương lớn nhỏ cũng phải tới sáu bảy mươi chỗ, từ trên người tới trên đùi, giống như phạm nhân đã trải qua cực hình vậy
Người nọ ngồi xuống đất, ăn uống ngon lành, cũng không để ý tới mọi chuyện xung quanh
Dương Ninh mượn cơ hội quan sát thật cẩn thận, nghĩ thầm nếu người này giống như mình đoán thì chắc cũng phải thuộc đại hộ, mất tích đã rất lâu rồi
Nhìn râu y cuộn thành một đám, chắc phải tới năm ba tháng chưa cạo
Lại nhìn tấm áo lớn da gấu quý giá trên người gã, vốn bộ lông đã rất thưa thớt rồi
Cũng may da gấu rất cứng cỏi, tuy cũ nhưng cũng không thấy bị rách nát
Hắn đang suy nghĩ, rốt cục y là thần thánh phương nào thì đột nhiên thấy y cầm chén cơm trong tay đưa qua, đôi mắt trông mong nhìn Dương Ninh, miệng nói:
- Đói..
Ăn..
Dương Ninh chỉ có thể bảo Hàn Nghị đi chuẩn bị một chém cơm khác
Ăn liên tiếp ba bát, hình như y còn chưa hết đói
Dương Ninh nghĩ thầm, người trong thôn đều không giàu có, khẩu phần phải tiết kiệm
Mình cũng không thể cứ cho người này ăn mãi được
Lại thấy bụng y đã nhô lên, càng không thể để y ăn no tới vỡ bụng được, nên không bảo người cầm thức ăn tới nữa
Người kia thấy Dương Ninh không cho người ta đi lấy thức ăn nữa thì cũng rất dứt khoát, cuộn áo lại nằm lăn ra ngủ trên mặt đất
Hàn Nghị để người trông chừng sửu hán trước
Trời đã tối, hiển nhiên không có khả năng đi báo quan
Gã chuẩn bị ngày tiếp theo sẽ phái người đi tới nha môn
Gã còn tưởng Cố Thanh Hạm là nam tử nên chỉ cho hai người một phòng nghỉ tạm
Cố Thanh Hạm chỉ cảm thấy không ổn nhưng đêm hôm khuay khoắt, không tiện kinh động người khác, nghĩ thầm tối nay cũng không cần phải ngủ, thức trắng một đêm, chờ trời sáng sẽ lập tức chạy tới nhà cũ của Tề gia
Hai người ở trong một phòng, Dương Ninh lại chẳng cảm thấy vấn đề gì, tự giác nằm xuống đất ngủ
Mặc dù Cố Thanh Hạm cũng không nỡ để hắn phải khổ nhưng lại không thể cho hắn lên giường nằm, chỉ có thể để mặc hắn
Mặc dù người kia hơi cổ quái nàng dù sao Cố Thanh Hạm cũng không liên quan gì tới y, cũng không quan tâm lắm tới lai lịch của đối phương
Nàng thầm nghĩ phong ấp xảy ra biến cố lớn như vậy, dân chúng rất có thành kiến với phủ Cẩm Y hầu, ảnh hưởng rất lớn tới uy vọng của Tề gia
Mà trước kia mình vẫn không hề hay biết, hoàn toàn chẳng phát giá ra
Nếu không phải Dương Ninh có đề nghị âm thầm đi tới thì không biết tất cả mọi chuyện còn bị giấu diếm tới bao giờ, trong lòng âm thầm tự trách
Nàng suy nghĩ rất nhiều, cả đêm không ngủ
Không bao lâu sau đã nghe thấy Dương Ninh ngáy, ngồi trên giường nhìn xuống thấy hắn đang nằm trên mặt đất, trong lòng hơi không đành, do dự một chút liền cầm cái chăn xuống giường đắp cho hắn
Thấy Dương Ninh ngủ rất say, nàng cười khổ một tiếng, nói nhỏ:
- Ninh nhi, ngươi có biết ngươi trưởng thành cũng không nhất định là chuyện tốt
Sau này rất nhiều trọng trách sẽ đặt lên vai ngươi
Ngươi được nuông chiều từ nhỏ, không biết có gan tiếp nhận không
Nàng buồn bã nói:
- Cho dù là thế nào thì Tam nương cũng sẽ ở bên cạnh ngươi
Cho dù xảy ra chuyện gì ta cũng sẽ đối mặt cùng ngươi
Nàng trở lại giường, lẳng lặng nằm xuống
Hiển nhiên Dương Ninh cũng không phải ngủ thật
Hắn sợ Cố Thanh Hạm đột nhiên nghĩ tới chuyện ban ngày, lại hỏi xuất phát võ công của mình cho nên dứt khoát giả vờ ngủ sớm, tránh khỏi phiền phức
Nghe thấy Cố Thanh Hạm nói nhỏ bên người, trong lòng hắn đầy cảm xúc
Tờ mờ sáng hôm sau, Dương Ninh đã bị Cố Thanh Hạm đánh thức dậy
Thấy mặt nàng tiều tụy, hắn cả kinh nói:
- Tam nương, cả đêm người không ngủ sao
Cố Thanh Hạm lắc đầu, nói nhỏ:
- Chúng ta không nên trì hoãn ở đây nữa, nhanh chóng trở về nhà cũ, còn có rất nhiều việc cần làm
Bên này thức dậy hiển nhiên cũng kinh động tới Hàn Nghị
Hai người rửa mặt một phen, từ biệt Hàn Nghị
Hàn Nghị lại vẫn lo lắng La Quản sự sẽ trở lại gây bất lợi cho hai người, thấy hai người muốn từ biệt, hiển nhiên không giữ nữa
Đi ra tới cửa, thấy người kia đang nằm cách đó không xa, vẫn đang ngủ say
- Người này phải giao cho các ngươi rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dương Ninh nói với Hàn Nghị:
- Họ La để lại mấy con ngựa, coi như là bồi thường tổn thất cho thôn dân
Hàn Nghị nghĩ thầm, mấy con tuấn mã đó, toàn bộ thôn có đập nồi bán sắt cũng không có khả năng mua được
Dương Ninh cũng không nói nhiều, tới cởi dây cương, cùng Cố Thanh Hạm ra cửa thôn liền lên ngựa rời đi
Tuấn mã phi nhanh, đi mấy dặm đường, bỗng nhiên Dương Ninh cảm giác có bóng người xẹt qua, giật mình nhìn lại, lập tức chứng kiến một thân ảnh đang chạy tới phía trước mình, lập tức nhận ra là người điên kia
Cố Thanh Hạm cũng kinh hãi nói:
- Làm sao y lại theo kịp được
Dương Ninh ghìm cương ngựa, sửu hán cũng dừng lại phía trước, đứng ven đường nhìn Dương Ninh
Hàn Nghị quay đầu nhìn lại, thấy thôn làng đã xa từ lâu, lại nhìn người nọ, mặt lộ vẻ kinh dị:
- Y ..
Làm sao y đuổi theo được
Cố Thanh Hạm cũng kinh hãi nói:
- Chẳng lẽ..
Chẳng lẽ y chạy bộ đuổi theo
Nàng chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi
Sau khi rời thôn, hai người phóng ngựa như bay, tốc độ không chậm, chống lát đã đi được vài dặm
Mà lúc ra khỏi thôn y còn đang ngủ trên mặt đất, chớp mắt đã đuổi theo kịp
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì tuyệt đối Cố Thanh Hạm không thể tin chuyện như vậy có thể xảy ra
Giờ phút này Dương Ninh cũng cảm thấy hoảng sợ
Trước kia hắn cũng nghe nói tốc độ của người này cực nhanh, mấy lần ăn trộm gà bị người ta phát hiện đều dựa vào tốc độ mới tránh khỏi bị thôn dân đuổi theo, chỉ là chưa thấy mà thôi
Lúc này tận mắt nhìn thấy, so với tốc độ mình nghĩ còn nhanh hơn không ít, hoàn toàn có thể vượt qua cực hạn của cơ thể con người, trong lòng kinh hãi không thôi
Sửu hán vẫn khoác áo rộng, nhìn Dương Ninh nói:
- Đối, ăn
Dương Ninh phục hồi tinh thần, nói với người nọ:
- Sao ngươi lại đuổi theo vậy
Mau quay về thôn đi
Ở đó sẽ có người cho ngươi ăn, còn có thể giúp ngươi về nhà
Hình như sửu hán cũng không hiểu lời Dương Ninh, chỉ ngơ ngác nhìn hắn, miệng vẫn nói hai câu kia
Dương Ninh thầm nghĩ, chẳng lẽ đêm qua mình nhất thời nổi lòng tốt, người này đã coi mình thành vé cơm rồi
Suy nghĩ một chút, hắn lấy một khối bạc vụn ra, đưa tới nói:
- Ngươi đưa thứ này cho bọn họ, bọn họ sẽ cho ngươi ăn
Đừng đi theo chúng ta nữa
Thầm nghĩ mình và Cố Thanh Hạm còn có chuyện cần làm, dù sao cũng không thể mang theo một gã đàn ông dở người theo được
Ai ngờ, y nhặt bạc trên mặt đất, mang theo vẻ phẫn nộ, đột nhiên ném trở lại, miệng gầm khẽ vài tiếng
Dương Ninh giơ tay bắt lấy
Cố Thanh Hạm ở bên cạnh nhíu mày nói:
- Chúng ta không nên dây dưa với y nữa
Lai lịch người này không rõ, không nên dính vào
Y không theo kịp chúng ta sẽ trở về thôn thôi
Nàng quát một tiếng, thúc ngựa phi đi
Dương Ninh cũng không trì hoãn, giục ngựa tiến lên, vòng qua người nọ phi tiếp về phía trước
Hai con ngựa phi như bay, trong nháy mắt đã đi xa
Dương Ninh quay đầu nhìn lại xem người kia có theo kịp hay không, ai ngờ vừa quay lại đã thấy y đang bước rộng theo phía sau ngựa mình một thước, tốc độ tuyệt đối không kém tuấn mã
Áo rộng của y bay phất phới phía sau, toàn thân cũng giống như đang bay lên
Dương Ninh lại ghìm ngựa, quay đầu cau mày nói:
- Mau trở về đi, nếu không về ta sẽ đánh ngươi đó
Hắn giơ roi ngựa, làm bộ quất tới
Người nọ hơi sợ hãi, vội vàng lui về phía trước, lùi lại, nhìn Dương Ninh vô cùng đáng thương
Dương Ninh quát
- Chỗ ta không có ăn, quay về thôn có ăn, không được đi theo nữa
Sau đó hắn lại thúc ngựa phi thiếp
Phóng ngựa như bay một hồi, quay đầu lại lần nữa vẫn thấy người kia đi theo như cũ, chẳng qua vừa rồi bị Dương Ninh dọa nên chạy cách một quảng
Trong lòng Dương Ninh cảm thấy bất đắc dĩ, cũng không quản y mà phóng ngựa đi tiếp
Hai người đi về hướng nam, ngay từ đầu Dương Ninh còn quay đầu lại mấy lần, thấy người kia theo phía sau
Phi ngựa hơn mười dặm, thân ảnh sửu hán đã cách khá xa rồi
Dương Ninh thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ cuối cùng sức chịu đựng của y cũng không thể hơn tuấn mã, dù tốc độ chân thực sự khiến người ta sợ hãi nhưng một lúc sau là thể lực không theo kịp, hiển nhiên bị bỏ lại phía sau rất xa
Ngựa không dừng vó, mặt trời lên cao
Dương Ninh ước chừng đã hai canh giờ rồi
Chỉ nghe Cố Thanh Hạm nói ở phía trước:
- Ninh nhi, nhà cũ ở phía trước rồi
Nàng cho ngựa chạy chậm lại, giơ tay chỉ về phía trước
Dương Ninh nhìn theo phương hướng nàng chỉ, thấy dưới bầu trời mênh môn xuất hiện một vùng trang viên, tường xanh ngói đỏ, gắn bó một vùng, trông rất dễ nhận ra
Trước cửa đại viện cũ của Tề gia có một hồ nước trong vắt, vòng quanh hồ có một gốc dương liễu, bay ba trong gió, khiến nhà cũ của Tề gia mang theo phong thái cổ vận nồng hầu
Mà phía sau nhà là một rừng trúc xanh rậm rạp
Nhà cũ dựa vào hướng tây nam, thật ra chỉ có thưa thớt mấy chục nhà
Mà Tề gia ở riêng nơi này, cũng không có nhà hàng xóm, hơi có vẻ lạnh lẽo cô tịch
Ở vài chục năm trước, nơi này từng rất náo nhiệt
Tề gia từng là đại hộ của Giang Lăng, vốn có rất nhiều sản nghiệp, cửa hàng ở các nơi trong Giang Lăng và thành Kinh Châu
Nhưng sau khi Cẩm Y lão Hầu gia theo tiên hoàng Đại Sở chinh chiến thiên hạ đã quyên tặng hầu hết tất cả sản nghiệp rồi, chỉ giữ lại căn nhà này
Sau đó Cẩm Y lão Hầu gia và người trong tông tộc lại chuyển tới Kinh thành, lưu lại một ít người họ hàng, cũng vắng vẻ hơn nhiều
Nhà cũ của Tề gia ở đây, hiển nhiên những người khác không dám tới gần xây dựng nhà cửa, khiến nơi này cô độc, chỉ có mỗi gia tộc họ Tề từ Kinh thành về quê mới khiến nhà cũ náo nhiệt lên
Mặc dù chỉ là một tòa nhà cô tịch nhưng nơi này là một loại tượng trưng, không ai dám có chút bất kính nào với nó
Cửa lớn màu đỏ rất chói mắt
Trước cửa nhà cũ còn có hai con sư tử đá uy phong lẫm liệt
Hai người Dương Ninh xuống ngựa trước nhà, ngẩng đầu nhìn cánh cửa viết rất đơn giản hai chữ: Tề trạch, cũng không trang trí nhiều
Dương Ninh liếc Cố Thanh Hạm một cái, lúc này mới tiến lên gõ cửa vài cái
Từ đầu không có người thưa, Dương Ninh lại gõ mạnh thêm, lập tức nghe cạch một tiếng, cửa lớn mở ra, một ông lão nhỏ thó chừng hơn năm mươi tuổi thò đầu ra, xem xét một cái liền hỏi:
- Nơi này là nhà cũ của Cẩm Y hầu, các ngươi muốn tìm ai
- Nói cho Tề Hoằng Tề Đại tổng quản là Cẩm Y Hầu Thế tử đã trở về
Cố Thanh Hạm xuống ngựa đứng cạnh Dương Ninh, tiếng nói lạnh lùng, khuôn mặt xinh đẹp không có chút biểu cảm gì
Ông lão kia ngẩn ra, đánh giá vài lần, mặt lộ vẻ nghi ngờ, lắc đầu nói:
- Các ngươi không gặp được Đại tổng quản
Đại tổng quản không thể gặp bất cứ ai nữa

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.