Dương Ninh nhìn như ông cụ non:
- Nhiều khi tai nghe kém xa mắt thấy, tuy có lúc mắt thấy cũng chưa chắc đã là sự thật, nhưng cũng khá hơn là nghe được Chúng ta ở tận Kinh thành, hoàn toàn chỉ là nghe người khác nói về tình hình ở phong ấp Đã đến đây rồi, tự mình tới từng nơi, cũng chính xác hơn là ở trong khu nhà cũ mà nghe báo tin Cố Thanh Hạm gật đầu:
- Ninh nhi nói đúng, đều là ta sơ sẩy Nếu không có con nhắc thì giờ ta vẫn mơ mơ màng màng Trong ánh mắt nàng lóe lên sự giận dữ:
- Ngày mai ta sẽ hỏi Đại Tổng quản vì sao Giang Lăng lại trở nên như vậy Đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, ánh mắt nàng hơi đổi, như cười mà như không nhìn sang Dương Ninh:
- Ninh nhi, ta hỏi con… bản lĩnh của con là học được ở đâu vậy - Bản lĩnh gì - Không cần giả vờ hồ đồ với ta Con luyện võ công của ai Là ai truyền thụ cho con Dù thế nào cũng không phải bọn Đoạn Thương Hải phải không Dương Ninh sợ nhất là nàng hỏi mấy vấn đề này, chỉ có thể hàm hồ đáp:
- Con xuất thân nhà võ, có chút công phu cũng không có gì đặc biệt - Vậy mà ta không biết Nàng cau mày:
- Trước đây ít năm, ta để cho con tập võ với mấy hộ vệ Hầu phủ, nhưng con lại không thèm quan tâm chút nào, sao bây giờ lại có võ công Dương Ninh đang nghĩ xem nên giải thích với nàng thế nào cho hợp lý, dù sao nữ nhân như nàng cũng khó mà lừa gạt được, cũng không tiện lừa gạt Đúng lúc này, Hàn Nghị đã tới mời đi dùng cơm, coi như giải vây cho hắn Trong thôn này có quy định có khách đến nữ nhân không thể lên bàn ăn Cũng may Cố Thanh Hạm mặc nam trang nên ngồi cùng Cơm nhà nông đương nhiên không có gì đặc biệt nhưng cũng được một bàn thức ăn Hàn Nghị đã mời mấy người có uy vọng trong thôn tới cùng tiếp khách Trên bàn cơm mọi người không thiếu được một màn mời rượu Dương Ninh bày tỏ cảm tạ Rượu này là rượu đế trong thôn tự ủ, hương vị cũng không tệ Tất cả mọi người được chứng kiến bản lĩnh của Dương Ninh, trên bàn khen ngợi ầm ầm, lại nhắc đến La Quản sự [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Mấy người đều nghĩ chắc chắn La Quản sự sẽ không bỏ qua - Các ngươi yên tâm, La Quản sự sẽ không hung hăng càn quấy được mấy ngày đâu Dương Ninh cười lạnh:
- Nghe nói phủ Cẩm Y Hầu đã phái người tới Giang Lăng, tới lúc đó, chỉ cần cáo chuyện đã xảy ra ở đây lên, La Quản sự kia sẽ có quả ngon để ăn đó Hàn Nghị lắc đầu:
- Tiểu huynh đệ, cho dù phủ Cẩm Y Hầu có thực sự phái người đến, nhưng chẳng lẽ họ sẽ làm chủ cho chúng ta La Quản sự là hạ nhân Tề gia, họ sẽ không vì mấy dân chúng rách nát chúng ta mà động thủ với hạ nhân của mình đâu Cố Thanh Hạm nghiêm mặt:
- Hàn Nghị, trước kia ta đã nói với ngươi, Tề gia không phải nhà ỷ mạnh hiếp yếu Chắc chắn phủ Cẩm Y Hầu không thể biết tất cả mọi chuyện xảy ra ở đây, nếu họ biết từ trước nhất định sẽ không để tới mức này Thấy nàng mấy lần nói chuyện bênh Cẩm Y Hầu, lại có vẻ rất chắc chắn, Hàn Nghị cảm thấy rất kỳ lạ, mới hỏi:
- Sao ngươi lại chắc chắn như vậy La Quản sự có một câu mà ta cảm thấy không có sai, không có Tề gia cho phép, bọn họ cũng không dám không kiêng nể gì ở nơi này - Hàn Nghị, ngươi là người đứng đầu thôn này, hàng năm giao nộp lương thực cho Tề gia, là ngươi tự mình đưa tới sao Cố Thanh Hạm hỏi Hàn Nghị gật đầu:
- Đúng vậy Sản lượng của ruộng đồng chúng ta đều có định lượng, chỉ cần không có thiên tai nhân họa, hàng năm đều có thu hoạch cố định Dừng một lát gã mới nói tiếp:
- Hàng năm chúng ta đều giao nộp lương thực để vận chuyển đến lão trạch của Tề gia, được kiểm tra cẩn thận - Theo ta được biết, phụ trách thu thuế của phong ấp Giang Lăng là Đại Tổng quản khu nhà cũ của Tề gia Ta có nghe lúc trước ngươi nói hiện giờ Cẩm Y Hầu đang thu bốn phần thuế, không phải trước kia vẫn chỉ thu hai phần thôi sao Sao đột nhiên lại tăng lên nhiều như vậy Là Tề Đại Tổng quản nói với các ngươi sao - Tề Đại Tổng quản Hàn Nghị hồ nghi nhìn Cố Thanh Hạm, hỏi lại:
- Ngươi biết Tề Đại Tổng quản sao Trong lòng gã lại nghĩ, người này hai lần ba phen đều là nói hộ cho Cẩm Y Hầu, hơn nữa hình như lại cũng hiểu rất rõ việc thu thuế ở Giang Lăng và Tề Đại Tổng quản , chẳng lẽ y có quan hệ sâu xa với Cẩm Y Hầu Mặc dù khu nhà cũ của Tề gia là do Đại Tổng quản quản lý, nhưng không phải ai cũng biết chuyện này Đối với phần lớn dân chúng, họ chỉ quan tâm mặt trời mọc thì làm việc, mặt trời lặn thì đi ngủ, đến lúc thì nộp lương thực, còn Tề gia do ai quản cũng không đến lượt mình lo lắng Hàn Nghị là người đứng đầu, hàng năm đều phải dẫn người tới đưa lương thực, đương nhiên cũng biết rõ Đại Tổng quản Gã đã nghi ngờ Cố Thanh Hạm có quan hệ với Tề gia, nên nói chuyện cẩn thận hơn Đúng lúc này chợt nghe bên ngoài có tiếng hét chói tai:
- Tìm được rồi tìm được rồi, tìm được con dã thú tha gà rồi, nó trốn lên chân núi Tiếng hét rất chói tai, Hàn Nghị đứng phắt dậy, mấy người khác cũng đứng lên Hàn Nghị nói với Dương Ninh:
- Hai vị cứ ăn trước, chúng ta còn có chút việc Gã không giải thích nhiều, bước nhanh ra cửa, mấy người khác cũng đi theo, chỉ để lại hai lão đầu tuổi tác đã cao Dương Ninh nghe bên ngoài ầm ỹ, nhịn không được mà hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì vậy Tìm được cái gì Một lão đầu đáp:
- Con dã thú bắt gà Mấy ngày gần đây gà trong thôn luôn vô duyên vô cớ mất đi, trước sau đã có chừng mười con Phía sau núi này không có dã thú gì, sài lang cũng chưa từng thấy, mới đầu mọi người còn tưởng có ai ăn trộm Mấy hôm trước có phái người gác đêm, trốn trong bóng tối xem có chuyện gì Rốt cuộc đêm hôm đó thấy có cái bóng vào chuồng gà, một đám người chạy ra bắt nó lại, ai ngờ súc sinh kia chạy trốn rất nhanh, mọi người không kịp nhìn rõ là sài lang hay chó hoang Nhấp một ngụm rượu, lão nói tiếp:
- Súc sinh kia lông đen tuyền, mọi người đuổi thế nào cũng không kịp, khi về có người nói nó còn nhanh hơn thỏ, còn có người nói nó chỉ chạy bằng hai chân sau như người ấy - A Dương Ninh khẽ giật mình:
- Chỉ dùng hai chân sau sao Hắn nghĩ thầm thấy cũng lạ, theo như hắn biết trong tự nhiên động vật có thể đứng bằng hai chân sau không ít, nhưng theo như lão nhân này nói thì tốc độ của nó rất nhanh Nghĩ đi nghĩ lại, động vật có hai cái đùi như người và chạy cực kỳ nhanh thì quá hiếm, hắn thầm nghĩ khéo lại là viêm hầu chứ - Hoa mắt đó Lão hán bên cạnh chen vào:
- Ta sống hơn nửa đời người rồi, còn chưa nghe qua có súc sinh nào có thể chạy bằng hai chân - Cái đó khó mà chắc chắn được Lão hán kia cãi lại:
- Nhiều người đã nhìn thấy, không phải đều là hoa mắt chứ Lão nói với Dương Ninh:
- Cách vài hôm súc sinh kia lại vào thôn Lúc này mọi người đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng nó vẫn chạy mất, cũng may mọi người đều nhìn thấy nó chạy đến phía sau núi Mấy thanh niên trong thôn đã tìm ở sau núi suốt một ngày vẫn không phát hiện tung tích, ngọn núi lớn như vậy cũng khó mà tìm từng góc một - Sau núi này không có dã thú gì sao - Mấy năm trước còn có sài lang lợn rừng, nhưng mấy năm đói quá, dân trong thôn đều lên núi đi săn nhét đầy dạ dày, ngọn núi này, nói lớn không lớn, nhỏ không nhỏ, thú hoang trên núi đã bị bắt sạch không còn Mười mấy năm qua không có phát hiện trên núi có thú hoang gì nữa, chỉ có một ít rắn, côn trùng, chuột, kiến Cho nên, đột nhiên trên núi có một con súc sinh đi bắt gà, đương nhiên mọi người không thể bỏ qua Trong thôn cũng không có bao nhiêu gà, đều là bảo bối của mỗi nhà, lần này bị súc sinh kia trộm mất hơn mười con, đau lòng chết đi được Nếu không giết nó, chỉ sợ về sau mấy con dê bò trong thôn cũng không giữ được nữa Dương Ninh cực kỳ hưng thú, nói với Cố Thanh Hạm:
- Tam….Tam ca, ca chờ ở đây đi, ta đi một chút sẽ quay về Cố Thanh Hạm muốn ngăn hắn lại nhưng hắn chạy còn nhanh hơn thỏ, chớp mắt một cái đã lao ra cửa Lúc này ở đầu thôn đã tụ tập hơn hai mươi thanh niên cường tráng, cầm năm sáu bó đuốc, hưng phấn nói với Hàn Nghị:
- Lúc này súc sinh kia không đi đâu được nữa rồi Chúng ta đã cho người mai phục dưới chân núi, thấy nó lên núi sẽ đuổi Súc sinh kia chỉ cho là lên núi sẽ không sao, không sợ bị bắt Giờ đã tìm được hang ổ của nó, là một sơn động trong núi, ta đã cho người canh giữ ở cửa động, tuyệt đối không chạy thoát được Hàn Nghị nói:
- Thanh niên trẻ tuổi khỏe mạnh theo ta lên núi Súc sinh kia rất nhanh, sơ ý một chút có thể chạy mất Chúng ta phải vây chặt, xem nó có thể trốn đi đâu Gã vung tay dẫn một đám người đi vòng qua thôn thẳng tới sau núi Thôn dân có người cầm cuốc, người cầm gậy gỗ, hùng hổ đi theo Dương Ninh rất tò mò sinh vật kia là thứ gì, cũng đi theo đám người Đoàn người tới dưới núi, người báo tin đi trước dẫn đường Tuy phía sau núi này không cao nhưng gập ghềnh, trên đường đầy gốc cây khô già Mọi người tản ra đi một lúc lâu mới tới giữa sườn núi, chợt nghe người dẫn đường lớn tiếng hô:
- Là ở đây Đoàn người tiến lại gần, có ba người đang đứng chờ, thấy thôn dân tới, một người hưng phấn nói:
- Ngay bên trong động thôi Chúng ta thủ ở đây, súc sinh kia không dám ra Dương Ninh tiến lại gần, chỉ thấy trên một vách núi có cây khô che đi, ở giữa cây khô bị vén ra thành một cái cửa động đen như mực, bên trong cực kỳ yên tĩnh, không có tiếng động gì - Có cửa động khác không Nó sẽ không đi ra ngoài đằng cửa khác chứ Hàn Nghị nhìn vào động, không nghe thấy gì, nghi ngờ hỏi - Chúng ta đã kiểm tra xung quanh, cửa động này là động tử Người bảo vệ cửa động lập tức trả lời:
- Vừa rồi chúng ta còn ném mấy tảng đá vào, vẫn nghe tiếng kêu Gã ngồi xổm xuống, nhặt một cục đá to bằng nắm tay, ném mạnh vào trong động, thì nghe được tiếng “Ô Ô” từ bên trong vang lên Người kia cười nói:
- Mọi người nghe rồi đó, nó vẫn ở trong - Tìm ít củi khô đến Hàn Nghị rất có kinh nghiệm:
- Nhóm lửa ngoài cửa động, súc sinh kia ở bên trong không chịu nổi khói hun sẽ chạy từ trong ra Nhiều người sức lớn, chỉ chốc lát ngoài cửa động đã chất một đống lớn củi khô, Hàn Nghị phân phó:
- Mọi người chia làm hai vòng Súc sinh kia rất hung hãn, nó ra cẩn thận đừng để bị thương, nhưng cũng không được để nó chạy Gã cầm một bó đuốc đốt đống củi khô Cuối thu củi khô dễ bắt lửa nhất, chỉ trong chốc lát một ngọn lửa lớn đã cháy hừng hực ở cửa động Có thôn dân thi thoảng ném thêm củi khô, cũng có người cầm áo quạt khói vào sơn động, chỉ chốc lát khói đặc cuồn cuộn ùa vào trong động Một lúc lâu sau, không nghe thấy có động tĩnh gì bên trong, có người nhịn không được mà hỏi:
- Không phải súc sinh kia bị hun chết ở trong đó rồi chứ - Nếu hun chết được thì tốt quá, khỏi mất công Có người bên cạnh hùa theo Đúng lúc này mọi người nghe thấy tiếng kêu lớn, một bóng đen từ trong sơn động xông ra, tốc độ cực nhanh, như một con báo săn Các thôn dân vội kinh hô, Hàn Nghị quát lớn:
- Đừng sợ Đừng để nó chạy Bóng đen kia nhảy qua lửa xông ra ngoài Một thôn dân thấy nó đang xộc về phía mình, không kịp phản ứng, bị đụng phải, kêu “Ối” một tiếng, bị đụng ngã Cũng may thôn dân bên cạnh đã chuẩn bị trước, vung côn gỗ trong tay đánh xuống bóng đen Côn gỗ đánh vào đầu vai bóng đen, nó không kêu, vòng trái vòng phải, hiển nhiên là muốn thoát khỏi vòng vây Nhưng mọi người bao bọc vây quanh, côn gỗ nhao nhao đập vào nó Dương Ninh ở phía sau thấy rõ toàn thân nó phủ lông đen, nhưng lông không sáng bóng, mà hơi thưa thớt, và quả nhiên đúng như lão hán nọ nói, con thú này đứng bằng hai chân Mười mấy cây gậy đánh liên tiếp, bóng đen kia thấy không có đường ra ngồi sụp xuống, mặc kệ mọi người đánh côn đánh gậy, không tránh né, không chống cự [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Thấy một thôn dân giơ cuốc muốn đập vào nó, Dương Ninh quát lên:
- Dừng tay Hắn hét lên một tiếng, đám đông hơi kinh ngạc nhìn sang Dương Ninh lách vào nói:
- Đừng đánh nó Nó không phải dã thú, các ngươi không nhìn ra sao Bóng đen này chạy ra toàn thân phủ lông đen, tốc độ cực nhanh, tránh trái tránh phải, các thôn dân đều căng thẳng chỉ sợ nó chạy thoát, quyết tâm muốn đánh chết, nào có để ý nó là cái gì, dù sao thì đánh chết rồi cũng có thể xem cho chán Lúc này nghe Dương Ninh nói vậy, Hàn Nghị cẩn thận nhìn lại vài lần, cầm một cây côn gỗ từ thôn dân bên cạnh chọc chọc thăm dò - Đó là người Dương Ninh thở dài:
- Các ngươi giết nó là phải vào đại lao đấy Mọi người lắp bắp kinh hãi, chỉ thấy bóng đen kia run lên, người mắt tinh nhìn ra hô lên:
- Đây không phải lông, là… là xiêm y Lúc này Hàn Nghị cũng đã nhìn ra, lớp lông đen bên ngoài là một tấm áo khoác mà nhà giàu mới có Áo khoác cũng chia bốn phần, mùa hè khoác áo mỏng mát lạnh, mùa đông khoác áo ấm dày, người có nhiều tiền thậm chí còn dùng da thú làm áo khoác Áo khoác da gấu báo là thứ sang nhất, quý nhất, áo khoác mà bóng đen đang dùng có lẽ là làm từ da thú Mấy người giơ giơ đuốc lại gần mới nhìn rõ Đây là một người mặc áo khoác đen từ trên xuống dưới, toàn thân run lên, đang cúi đầu, mái tóc dài đen rối tung hòa vào áo khoác rất khó phân biệt Dương Ninh còn muốn xem trên núi này có thú gì hiếm có lại phát hiện ra một người mặc áo khoác, hơi thất vọng, nhưng trong lòng lại nghi hoặc Cái áo khoác này có giá trị không nhỏ, tuyệt đối không phải loại áo ở vùng thâm sơn cùng cốc này có thể có được, cho dù có lên thị trấn cũng chưa chắc đã có được cái áo danh quý bậc này Nhưng người này lại khoác một cái áo quý giá tuyệt đối không thể có ở đây, theo lý mà nói, thân phận y sẽ không tầm thường Cho dù không phải quan lớn hiển quý cũng là người áo cơm không lo, nhưng người này lại trốn trong núi như dã thú, thậm chí còn ăn trộm đồ ăn, cực kỳ lạ Hắn tiến lại gần, hơi cúi người, cố gắng nói thật ôn hòa:
- Ngươi không cần sợ, có ta ở đây không ai có thể làm ngươi bị thương Toàn thân người nọ lạnh run, nghe tiếng Dương Ninh mới chầm chậm ngẩng đầu lên Dưới ánh lửa, có người nhìn thấy mặt y thì la hoảng lên - Không chỉ mấy thôn dân, Dương Ninh thấy mặt người kia cũng lắp bắp kinh hãi Người này tóc tai rối bời, râu ria lờm xờm, mặt đầy dơ bẩn, nhưng những nơi nhìn được da mặt đều nhăn nhúm xấu xí đã từng như bị lửa thiêu Chỗ thịt ấy nhăn nhúm lại khiến cho khuôn mặt kia rất khủng bố Chỉ có đôi mắt y vẫn còn sáng ngời, hai tròng mắt đầy hoảng sợ, thấy Dương Ninh nhìn mình, người này như nhìn thấy kẻ địch, cổ họng gầm lên - Ta biết ngươi rất sợ hãi, nhưng ở đây sẽ không có ai làm ngươi bị thương Tuy người này xấu xí, nhưng rất đáng thương, hắn dịu dàng an ủi:
- Có phải ngươi đói rồi không Nhà ngươi ở đâu Hắn vừa nói vừa bước lên hai bước, nhìn như tùy ý nhưng toàn bộ tinh thần đều căng lên đề phòng Người bình thường không thể có được thân pháp nhanh như người này Dương Ninh thấy trong ánh mắt y có địch ý nên thực sự khá lo y sẽ đột nhiên nhào lên - Đói….Đói… Bỗng nhiên người kia ú ớ nói mấy câu khó nghe:
- Ăn… Đói.. Ăn…,
Nghe tiếng người này khá là sít răng, lại chỉ biết lặp đi lặp lại hai câu này, hắn lại càng cảm thấy lạ, bèn hỏi:
- Ngươi không cần gấp, cứ trả lời câu hỏi của ta trước đã Chúng ta sẽ chuẩn bị cho ngươi ăn Ngươi nói cho ta biết, ngươi là ai Vì sao lại ở đây Thấy hắn dịu dàng không ý địch ý, ánh mắt hung dữ của người này dịu hơn khá nhiều, nhưng vẫn rất hoảng sợ Thấy hắn tới gần, y không kìm được xích sang, miệng vẫn kêu:
- Đói… Ăn… Đói… Hàn Nghị ghé sát vào bên cạnh Dương Ninh, thấp giọng nói:
- Tiểu huynh đệ, người này hình như đầu óc không nhanh nhẹn lắm, hình như….hình như y không hiểu ngươi nói gì - Ngươi xem y chừng bao tuổi Thật ra Dương Ninh cũng nhận ra có vẻ đầu óc người này không bình thường, ít nhất cũng không giao tiếp được như người bình thường Toàn thân y bọc trong lớp áo khoác chỉ hở ra khuôn mặt và râu, nhìn qua chẳng khác gì một gã ăn mày lưu lạc tứ phương Hàn Nghị dò xét một hồi, lắc đầu nói:
- Ta cũng không nhìn ra, nhưng chắc là chừng ba bốn chục tuổi - Xem ra là người gặp nạn lưu lạc bên ngoài Y vào trong thôn ăn trộm gà, hẳn là cực kỳ đói rồi Hàn Nghị thấp giọng:
- Áo gã mặc là làm từ da thú, nhìn qua có vẻ như là… hình như là da gấu Có phải là trộm từ đâu không - Áo khoác da gấu này là hàng vô giá, không phải chỉ là đắt, có bạc trong tay cũng không chắc đã mua được Dương Ninh nhìn người kia:
- Chớ nói là nhà bình thường, ngay cả nhà giàu hào phú cũng không chắc đã có được áo khoác lớn như thế mà mặc Nhà ai có đồ như vậy đương nhiên sẽ quý như bảo bối, làm sao để cho người ta trộm đi được Hàn Nghị khẽ gật đầu, cảm thấy hắn nói cũng có lý, bèn hỏi khẽ:
- Ý của tiểu huynh đệ là cái áo khoác này của gia hỏa này sao Nhưng theo như ngươi nói thì áo này cực kỳ đắt đỏ, không phải thứ người bình thường có thể dùng Vì sao….vì sao y lại có cái áo như vậy Rốt cuộc y là ai Dương Ninh khẽ thở dài:
- Ta cũng muốn biết Nhưng khó mà biết ngay lập tức được Nghĩ một lát hắn lại nói:
- Như vậy đi, trước hết chúng ta đưa y xuống núi, cho dù thế nào đi nữa cũng không thể để y ở trên núi mãi thế này được Sau này các ngươi đi báo quan, để cho quan phủ điều tra thêm lai lịch của người này Nếu tìm được người nhà của y thì cũng có thể bồi thường tổn thất của người trong thôn Trong lòng hắn nghi ngờ liệu có phải đây là người nhà của đại hộ nhân gia nào đó đi lạc không Vì đầu óc kém minh mẫn nên bị lạc ở ngoài Nếu đúng là vậy thì hẳn người nhà y đã báo quan, đến lúc đó, quan phủ biết người này xuất hiện, chúng sẽ dễ đưa về nhà hơn Hàn Nghị và thôn dân chỉ cho là dã thú trên núi tha trộm gà, giờ mới biết là người, đương nhiên cũng không thật sự làm khó y, cũng chỉ biết làm theo cách Dương Ninh hướng dẫn - Bây giờ chúng ta đi ăn nhé Dương Ninh mỉm cười hỏi người kia:
- Ngươi có muốn đi ăn cùng không Đói bụng rồi, muốn ăn gì, chúng ta có cái đó ăn Người nọ chỉ nhìn hắn, không nói gì Dương Ninh cười nhẹ một tiếng, quay người đi vài bước, thì người kia đứng dậy sau lưng hắn, nhắc lại:
- Ăn….Ăn….Đói Hàn Nghị còn đang nghĩ làm sao đưa người này về thôn, không ngờ Dương Ninh nói hai câu đã kéo được y đi theo Dương Ninh đi xuống núi, gã đàn ông xấu xí kia tựa như sợ hắn chạy mất, bèn đi theo sau, miệng vẫn lắp bắp kêu đói đòi ăn Các thôn dân nhìn nhau, cảm thấy chuyện tối nay thật kỳ lạ, cũng không trì hoãn nữa, dập tắt đống lửa tránh đốt vào cây cối rồi xuống núi Thi thoảng Dương Ninh quay đầu lại nhìn, thấy y kéo áo khoác dưới đất, khi đi hai chân lộ ra, y không đi giày mà đi chân trần, bẩn thỉu, cũng hiểu hẳn người này đã phải chịu biết bao đau khổ Dương Ninh đi tuốt đằng trước, y đi theo sau, vẫn luôn giữ khoảng cách mấy bước chân Hàn Nghị dẫn một đám thôn dân đi theo sau Vào trong thôn, Cố Thanh Hạm đã cùng già trẻ trong thôn chờ sẵn, thấy Dương Ninh bèn tiến lên đón, khẽ mắng:
- Đứa nhỏ này, ra khỏi cửa là không có quy củ gì hết, không coi lời của ta ra gì hết đúng không Ai cho con chạy loạn Mặc dù là quở trách nhưng đầy quan tâm ân cần Dương Ninh còn chưa kịp nói chuyện, thấy Cố Thanh Hạm hơi ngẩn ra, nhìn nam nhân xấu xí sau lưng hắn Y xấu xí, ăn mặc lại kỳ quái, nàng nhíu mày khẽ hỏi:
- Kia….kia là ai - Có quái vật, mọi người chạy mau đi… Một gã thôn phụ cũng đằng sau nhìn thấy y, vô cùng sợ hãi, hô lớn lên, già trẻ đoàn người đều giật mình Dương Ninh sợ thôn dân hỗn loạn bèn nói to:
- Đừng sợ, đó không phải quái vật, đó là người Y gặp nạn, mọi người không nên hốt hoảng Hàn Nghị thấy thôn dân bối rối, vội vàng chạy tới giải thích một hồi mới khiến mọi người an tâm, lại để bọn họ tản đi, chỉ chừa lại hai ba thông dân thân thể mạnh mẽ để tên xấu xí này đột nhiên nổi giận Dương Ninh bảo Hàn Nghị về phòng bưng một chén thức ăn đầy ra Hàn Nghị đưa chén cơm tới, người nọ lập tức lui về phía sau, trong mặt tràn đầy địch ý nhìn chằm chằm vào Hàn Nghị, cũng không nhận lấy bát cơm Dương Ninh nhận bát cơm từ trong tay Hàn Nghị, cười ấm áp nói:
- Đã đói rồi, đây là thức ăn, ăn no bụng rồi sẽ hết đói Nói cũng kỳ quái, người kia tràn ngập địch ý với đám người Hàn Nghị nhưng lại nghe lời Dương Ninh, dù là cũng có ít nhiều vẻ cẩn thận nhưng lại rất ít địch ý Dương Ninh tới gần y, y cũng không né tránh như tránh Hàn Nghị mà tiếp nhận chén cơm, chỉ không nhận đũa mà trực tiếp bốc thức ăn trong bát, nuốt ngấu nghiến, giống như chưa bao giờ ăn cơm vậy Dương Ninh nhìn thấy, biết y cực kỳ đói mới như vậy Chỉ là người này lúc trước vẫn giấu tay trong áo, thân thể khóa áo lớn nên không thấy rõ Giờ phút này y giơ tay ra nhận chén cơm, áo liền mở rộng ra, thấy bên trong toàn thân trống không, chỉ mặc mỗi một cái quần đùi rách nát không chịu nổi Cố Thanh Hạm nhìn thấy, kêu lên ôi chao một tiếng, lập tức xoay người đi Dương Ninh lại thấy rõ, trên người y cũng tràn đầy vết bẩn nhưng không che dấu được vết thương khắp người Thân thể này gầy trơ xương, tràn ngập vết thương, nhìn mà giật cả mình, cũng không phải do đao thương mà là do vô số những vết sẹo nhỏ tạo thành Dương Ninh tất nhiên hiểu rõ, trong lòng biết người này đi lạc xung quanh, chạy khắp trong núi, khó trách khỏi bị đá sắc, bụi gai cắt bị thương Nhưng y lại không biết xử lý vết thương thế nào mới khiến vết thương kết vảy Vết thương lớn nhỏ cũng phải tới sáu bảy mươi chỗ, từ trên người tới trên đùi, giống như phạm nhân đã trải qua cực hình vậy Người nọ ngồi xuống đất, ăn uống ngon lành, cũng không để ý tới mọi chuyện xung quanh Dương Ninh mượn cơ hội quan sát thật cẩn thận, nghĩ thầm nếu người này giống như mình đoán thì chắc cũng phải thuộc đại hộ, mất tích đã rất lâu rồi Nhìn râu y cuộn thành một đám, chắc phải tới năm ba tháng chưa cạo Lại nhìn tấm áo lớn da gấu quý giá trên người gã, vốn bộ lông đã rất thưa thớt rồi Cũng may da gấu rất cứng cỏi, tuy cũ nhưng cũng không thấy bị rách nát Hắn đang suy nghĩ, rốt cục y là thần thánh phương nào thì đột nhiên thấy y cầm chén cơm trong tay đưa qua, đôi mắt trông mong nhìn Dương Ninh, miệng nói:
- Đói.. Ăn.. Dương Ninh chỉ có thể bảo Hàn Nghị đi chuẩn bị một chém cơm khác Ăn liên tiếp ba bát, hình như y còn chưa hết đói Dương Ninh nghĩ thầm, người trong thôn đều không giàu có, khẩu phần phải tiết kiệm Mình cũng không thể cứ cho người này ăn mãi được Lại thấy bụng y đã nhô lên, càng không thể để y ăn no tới vỡ bụng được, nên không bảo người cầm thức ăn tới nữa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Người kia thấy Dương Ninh không cho người ta đi lấy thức ăn nữa thì cũng rất dứt khoát, cuộn áo lại nằm lăn ra ngủ trên mặt đất Hàn Nghị để người trông chừng sửu hán trước Trời đã tối, hiển nhiên không có khả năng đi báo quan Gã chuẩn bị ngày tiếp theo sẽ phái người đi tới nha môn Gã còn tưởng Cố Thanh Hạm là nam tử nên chỉ cho hai người một phòng nghỉ tạm Cố Thanh Hạm chỉ cảm thấy không ổn nhưng đêm hôm khuay khoắt, không tiện kinh động người khác, nghĩ thầm tối nay cũng không cần phải ngủ, thức trắng một đêm, chờ trời sáng sẽ lập tức chạy tới nhà cũ của Tề gia Hai người ở trong một phòng, Dương Ninh lại chẳng cảm thấy vấn đề gì, tự giác nằm xuống đất ngủ Mặc dù Cố Thanh Hạm cũng không nỡ để hắn phải khổ nhưng lại không thể cho hắn lên giường nằm, chỉ có thể để mặc hắn Mặc dù người kia hơi cổ quái nàng dù sao Cố Thanh Hạm cũng không liên quan gì tới y, cũng không quan tâm lắm tới lai lịch của đối phương Nàng thầm nghĩ phong ấp xảy ra biến cố lớn như vậy, dân chúng rất có thành kiến với phủ Cẩm Y hầu, ảnh hưởng rất lớn tới uy vọng của Tề gia Mà trước kia mình vẫn không hề hay biết, hoàn toàn chẳng phát giá ra Nếu không phải Dương Ninh có đề nghị âm thầm đi tới thì không biết tất cả mọi chuyện còn bị giấu diếm tới bao giờ, trong lòng âm thầm tự trách Nàng suy nghĩ rất nhiều, cả đêm không ngủ Không bao lâu sau đã nghe thấy Dương Ninh ngáy, ngồi trên giường nhìn xuống thấy hắn đang nằm trên mặt đất, trong lòng hơi không đành, do dự một chút liền cầm cái chăn xuống giường đắp cho hắn Thấy Dương Ninh ngủ rất say, nàng cười khổ một tiếng, nói nhỏ:
- Ninh nhi, ngươi có biết ngươi trưởng thành cũng không nhất định là chuyện tốt Sau này rất nhiều trọng trách sẽ đặt lên vai ngươi Ngươi được nuông chiều từ nhỏ, không biết có gan tiếp nhận không Nàng buồn bã nói:
- Cho dù là thế nào thì Tam nương cũng sẽ ở bên cạnh ngươi Cho dù xảy ra chuyện gì ta cũng sẽ đối mặt cùng ngươi Nàng trở lại giường, lẳng lặng nằm xuống Hiển nhiên Dương Ninh cũng không phải ngủ thật Hắn sợ Cố Thanh Hạm đột nhiên nghĩ tới chuyện ban ngày, lại hỏi xuất phát võ công của mình cho nên dứt khoát giả vờ ngủ sớm, tránh khỏi phiền phức Nghe thấy Cố Thanh Hạm nói nhỏ bên người, trong lòng hắn đầy cảm xúc Tờ mờ sáng hôm sau, Dương Ninh đã bị Cố Thanh Hạm đánh thức dậy Thấy mặt nàng tiều tụy, hắn cả kinh nói:
- Tam nương, cả đêm người không ngủ sao Cố Thanh Hạm lắc đầu, nói nhỏ:
- Chúng ta không nên trì hoãn ở đây nữa, nhanh chóng trở về nhà cũ, còn có rất nhiều việc cần làm Bên này thức dậy hiển nhiên cũng kinh động tới Hàn Nghị Hai người rửa mặt một phen, từ biệt Hàn Nghị Hàn Nghị lại vẫn lo lắng La Quản sự sẽ trở lại gây bất lợi cho hai người, thấy hai người muốn từ biệt, hiển nhiên không giữ nữa Đi ra tới cửa, thấy người kia đang nằm cách đó không xa, vẫn đang ngủ say - Người này phải giao cho các ngươi rồi Dương Ninh nói với Hàn Nghị:
- Họ La để lại mấy con ngựa, coi như là bồi thường tổn thất cho thôn dân Hàn Nghị nghĩ thầm, mấy con tuấn mã đó, toàn bộ thôn có đập nồi bán sắt cũng không có khả năng mua được Dương Ninh cũng không nói nhiều, tới cởi dây cương, cùng Cố Thanh Hạm ra cửa thôn liền lên ngựa rời đi Tuấn mã phi nhanh, đi mấy dặm đường, bỗng nhiên Dương Ninh cảm giác có bóng người xẹt qua, giật mình nhìn lại, lập tức chứng kiến một thân ảnh đang chạy tới phía trước mình, lập tức nhận ra là người điên kia Cố Thanh Hạm cũng kinh hãi nói:
- Làm sao y lại theo kịp được Dương Ninh ghìm cương ngựa, sửu hán cũng dừng lại phía trước, đứng ven đường nhìn Dương Ninh Hàn Nghị quay đầu nhìn lại, thấy thôn làng đã xa từ lâu, lại nhìn người nọ, mặt lộ vẻ kinh dị:
- Y .. Làm sao y đuổi theo được Cố Thanh Hạm cũng kinh hãi nói:
- Chẳng lẽ.. Chẳng lẽ y chạy bộ đuổi theo Nàng chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi Sau khi rời thôn, hai người phóng ngựa như bay, tốc độ không chậm, chống lát đã đi được vài dặm Mà lúc ra khỏi thôn y còn đang ngủ trên mặt đất, chớp mắt đã đuổi theo kịp Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì tuyệt đối Cố Thanh Hạm không thể tin chuyện như vậy có thể xảy ra Giờ phút này Dương Ninh cũng cảm thấy hoảng sợ Trước kia hắn cũng nghe nói tốc độ của người này cực nhanh, mấy lần ăn trộm gà bị người ta phát hiện đều dựa vào tốc độ mới tránh khỏi bị thôn dân đuổi theo, chỉ là chưa thấy mà thôi Lúc này tận mắt nhìn thấy, so với tốc độ mình nghĩ còn nhanh hơn không ít, hoàn toàn có thể vượt qua cực hạn của cơ thể con người, trong lòng kinh hãi không thôi Sửu hán vẫn khoác áo rộng, nhìn Dương Ninh nói:
- Đối, ăn Dương Ninh phục hồi tinh thần, nói với người nọ:
- Sao ngươi lại đuổi theo vậy Mau quay về thôn đi Ở đó sẽ có người cho ngươi ăn, còn có thể giúp ngươi về nhà Hình như sửu hán cũng không hiểu lời Dương Ninh, chỉ ngơ ngác nhìn hắn, miệng vẫn nói hai câu kia Dương Ninh thầm nghĩ, chẳng lẽ đêm qua mình nhất thời nổi lòng tốt, người này đã coi mình thành vé cơm rồi Suy nghĩ một chút, hắn lấy một khối bạc vụn ra, đưa tới nói:
- Ngươi đưa thứ này cho bọn họ, bọn họ sẽ cho ngươi ăn Đừng đi theo chúng ta nữa Thầm nghĩ mình và Cố Thanh Hạm còn có chuyện cần làm, dù sao cũng không thể mang theo một gã đàn ông dở người theo được Ai ngờ, y nhặt bạc trên mặt đất, mang theo vẻ phẫn nộ, đột nhiên ném trở lại, miệng gầm khẽ vài tiếng Dương Ninh giơ tay bắt lấy Cố Thanh Hạm ở bên cạnh nhíu mày nói:
- Chúng ta không nên dây dưa với y nữa Lai lịch người này không rõ, không nên dính vào Y không theo kịp chúng ta sẽ trở về thôn thôi Nàng quát một tiếng, thúc ngựa phi đi Dương Ninh cũng không trì hoãn, giục ngựa tiến lên, vòng qua người nọ phi tiếp về phía trước Hai con ngựa phi như bay, trong nháy mắt đã đi xa Dương Ninh quay đầu nhìn lại xem người kia có theo kịp hay không, ai ngờ vừa quay lại đã thấy y đang bước rộng theo phía sau ngựa mình một thước, tốc độ tuyệt đối không kém tuấn mã Áo rộng của y bay phất phới phía sau, toàn thân cũng giống như đang bay lên Dương Ninh lại ghìm ngựa, quay đầu cau mày nói:
- Mau trở về đi, nếu không về ta sẽ đánh ngươi đó Hắn giơ roi ngựa, làm bộ quất tới Người nọ hơi sợ hãi, vội vàng lui về phía trước, lùi lại, nhìn Dương Ninh vô cùng đáng thương Dương Ninh quát - Chỗ ta không có ăn, quay về thôn có ăn, không được đi theo nữa Sau đó hắn lại thúc ngựa phi thiếp Phóng ngựa như bay một hồi, quay đầu lại lần nữa vẫn thấy người kia đi theo như cũ, chẳng qua vừa rồi bị Dương Ninh dọa nên chạy cách một quảng Trong lòng Dương Ninh cảm thấy bất đắc dĩ, cũng không quản y mà phóng ngựa đi tiếp Hai người đi về hướng nam, ngay từ đầu Dương Ninh còn quay đầu lại mấy lần, thấy người kia theo phía sau Phi ngựa hơn mười dặm, thân ảnh sửu hán đã cách khá xa rồi Dương Ninh thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ cuối cùng sức chịu đựng của y cũng không thể hơn tuấn mã, dù tốc độ chân thực sự khiến người ta sợ hãi nhưng một lúc sau là thể lực không theo kịp, hiển nhiên bị bỏ lại phía sau rất xa Ngựa không dừng vó, mặt trời lên cao Dương Ninh ước chừng đã hai canh giờ rồi Chỉ nghe Cố Thanh Hạm nói ở phía trước:
- Ninh nhi, nhà cũ ở phía trước rồi Nàng cho ngựa chạy chậm lại, giơ tay chỉ về phía trước Dương Ninh nhìn theo phương hướng nàng chỉ, thấy dưới bầu trời mênh môn xuất hiện một vùng trang viên, tường xanh ngói đỏ, gắn bó một vùng, trông rất dễ nhận ra Trước cửa đại viện cũ của Tề gia có một hồ nước trong vắt, vòng quanh hồ có một gốc dương liễu, bay ba trong gió, khiến nhà cũ của Tề gia mang theo phong thái cổ vận nồng hầu Mà phía sau nhà là một rừng trúc xanh rậm rạp Nhà cũ dựa vào hướng tây nam, thật ra chỉ có thưa thớt mấy chục nhà Mà Tề gia ở riêng nơi này, cũng không có nhà hàng xóm, hơi có vẻ lạnh lẽo cô tịch Ở vài chục năm trước, nơi này từng rất náo nhiệt Tề gia từng là đại hộ của Giang Lăng, vốn có rất nhiều sản nghiệp, cửa hàng ở các nơi trong Giang Lăng và thành Kinh Châu Nhưng sau khi Cẩm Y lão Hầu gia theo tiên hoàng Đại Sở chinh chiến thiên hạ đã quyên tặng hầu hết tất cả sản nghiệp rồi, chỉ giữ lại căn nhà này Sau đó Cẩm Y lão Hầu gia và người trong tông tộc lại chuyển tới Kinh thành, lưu lại một ít người họ hàng, cũng vắng vẻ hơn nhiều Nhà cũ của Tề gia ở đây, hiển nhiên những người khác không dám tới gần xây dựng nhà cửa, khiến nơi này cô độc, chỉ có mỗi gia tộc họ Tề từ Kinh thành về quê mới khiến nhà cũ náo nhiệt lên Mặc dù chỉ là một tòa nhà cô tịch nhưng nơi này là một loại tượng trưng, không ai dám có chút bất kính nào với nó Cửa lớn màu đỏ rất chói mắt Trước cửa nhà cũ còn có hai con sư tử đá uy phong lẫm liệt Hai người Dương Ninh xuống ngựa trước nhà, ngẩng đầu nhìn cánh cửa viết rất đơn giản hai chữ: Tề trạch, cũng không trang trí nhiều Dương Ninh liếc Cố Thanh Hạm một cái, lúc này mới tiến lên gõ cửa vài cái Từ đầu không có người thưa, Dương Ninh lại gõ mạnh thêm, lập tức nghe cạch một tiếng, cửa lớn mở ra, một ông lão nhỏ thó chừng hơn năm mươi tuổi thò đầu ra, xem xét một cái liền hỏi:
- Nơi này là nhà cũ của Cẩm Y hầu, các ngươi muốn tìm ai - Nói cho Tề Hoằng Tề Đại tổng quản là Cẩm Y Hầu Thế tử đã trở về Cố Thanh Hạm xuống ngựa đứng cạnh Dương Ninh, tiếng nói lạnh lùng, khuôn mặt xinh đẹp không có chút biểu cảm gì Ông lão kia ngẩn ra, đánh giá vài lần, mặt lộ vẻ nghi ngờ, lắc đầu nói:
- Các ngươi không gặp được Đại tổng quản Đại tổng quản không thể gặp bất cứ ai nữa