Ba Cố nói: "Không phải con bé vừa về đến nhà sao.
Phỏng chừng vẫn còn mệt, em để cho con từ từ thích nghi đi.""Em vẫn thấy con bé đối xử với Gia Tử có điểm không đúng." Mẹ Cố vẫn tin tưởng vào trực giác của bản thân.
Lúc này, ở trong phòng, Cố Ninh cười lạnh một tiếng." giọng Ninh là Em: "mềm Mẹ không Ninh nhớ phải quá sao Cố.
Con gặp mộng ác sao?""một chỉ ác, sao mộng cơn là không Con. của bị vệ mà còn mình cô bị cũng ba như ghét mẹ cục chính kết người bỏ lại Cô, thấy không vứt mơ vì mọi bảo sự.!
Con dậy đi tỉnh!
Ba! với Gia chỗ Tương chung mắt Trên, thế trốn với nào liền tượng hắn mạt trong tận sau không cảnh một một nhìn khi đường cô chạy, ở lăn Du Tử thấy chút tư tâm còn trần lòng truồng Lục. ra chớp nước vẫn mặt Thấy trước ba mẹ, ổn Ninh trào mắt, yên Cố mắt mình." an Ninh nước mẹ cười, mắt ủi Cố lau ba cười. nhắm vô lay đèn đánh thấy, người tay vội Cố của la tiếng biểu vàng, vốn sợ Ninh ra say bị Ninh, lạnh thức Ninh cô Cố mắt hoảng, hôi cùng đau Cố toát ra lại, cảm mồ đang Cố ngủ khổ hai, cả bật hét đưa nghiền Ninh người: "Ninh Mẹ!
Ninh cũng Ninh mái, vậy thoải không Giường nhỏ như ngủ. ảnh tới Ba cô và hưởng còn định, nữa mẹ tử sợ suýt tự… hai Giường nhỏ không, con nằm như mẹ cũng vậy vừa. đừng! trắng mắt đều màu là nơi Khắp chói. phải ngủ con Mẹ cùng cũng không cần. cảm chuyện đau gì vậy Mẹ: "thấy lòng Có Cố? hắn đó sai đâu Người lái như coi, Lôi đánh xe Thiên."Không…
Đừng đi! khuôn mẹ cô lành mặt ba Trong đầu hiền hiện xuất của. nhưng của vậy cô, nhìn ngừng lại mắt ba đầu Tuy nói không gối như ánh xuống.
Như cũ còn để, sau phía nếu đã vậy cô nể không chút ấy hắn lúc lại tình… một chỉ không mộng cơn là Đây ác. gì tin tay những dám, Ninh Cố trước không buông thấy ra mắt." lên nhiên chặt đột nhắm mắt, Cố hét hãi hai kinh Ninh." phòng mắt cửa Ninh khi Sau, đóng từ Cố lại từ ra mở.
Mẹ! xe khi, nên nhiệm mạt được khả hắn, những có huy cùng tín sau, đến vì bởi nữa chỉ trấn luôn định năng tiến vô trên người Hơn thế. trở này Nếu sẽ, mộng không cô thành có ác hiện thực cơn." nữa Cố, chiếc cô lớn cho đèn xong một, tình anh ba đi thất, hơn với ngày rời hàng vừa Nói đến em: "giường tắt cửa Ninh đi khỏi giường nội nguyện Mấy Ninh cùng cho thầm Cố không ra thì mua vừa Ninh… chóng Ba Ninh đỏ có mẹ giác ngủ mắt, chút mình lại nhanh: "cảm con, nhắm buồn Cố. ánh một, trong nhiên chiếu, nháy sáng mắt Đột trắng qua." đó Cố Thanh Đúng: "Thanh cũng Ba nói. bọt dậy đứng nước khăn nuốt, khó Cô." cạnh vội ở vậy Có động thấy, bên Cố qua vã, Ba gì phòng nghe: "ngay chạy tĩnh chuyện? sót nào Cố che tàn khốc mạt sẽ tuổi dám tưởng tượng sống thế lớn ba không thế trong mặt Ninh kia như đã mẹ… chuyện ra xảy Đã gì?
Ninh Ninh! mạt ba thành thương chuyển, ngày thuốc không đầu vì trọng gối, có không nhưng cô Những nghiêm tuy đầu của bị thế nặng nên." vẫn còn từ mình lo cô, tỉnh từ đẫn một mới lắng nhìn ác sợ, mình mộng ra đang vừa đờ sót Cố gặp mặt hoảng, nhận khuôn Ninh lại cho dậy ba sau sự lúc mẹ.
Sao, tại sao lại như thế này…?
Cô thực sự trở lại nơi kỳ lạ này, chính là nơi này, căn phòng màu trắng mà cô đã đến sau khi bị tang thi cắn, thậm chí con dao bổ dưa hấu vẫn còn nằm trên mặt đất.
Cố Ninh lo lắng nhìn xung quanh, nhanh chóng tìm thấy cánh cửa màu đen.
Cô chạy đến cửa, hít một hơi thật sâu, giơ tay vặn tay nắm cửa, ánh sáng vàng quen thuộc chiếu đến.
