Lúc này trên eo cô bị đá thật mạnh một cái, rất nặng, Cố Ninh chỉ cảm thấy một cỗ đau xuyên tim, ban đầu còn lưu vài phần đường sống, nghĩ không cần thiết làm cho đối phương bị thương, lại không nghĩ rằng một đá này của Ân Tang không hề có lưu lực, bị cỗ đau này kích thích, tâm Cố Ninh cứng lên, không còn ý tưởng lưu thủ, nghĩ cô làm mùng một, tôi làm mười lăm!
Ban đầu tay chỉ ra năm phần sức lực lập tức dùng tới toàn lực bắt đi xuống!
Ân Tang nháy mắt chỉ cảm thấy cổ tay chính mình như là bị một chiếc kìm sắt kiềm trụ, một cỗ cự lực từ chiếc kìm sắt sắt này truyền đến giống như là muốn bấm gãy cổ tay của cô!
Trên tay cô tự nhiên liền không vận dụng được sức lực, Cố Ninh thấy cô lỏng tay, tức khắc vui vẻ, một tay đoạt súng ở trong tay cô, súng vừa rời tay, Ân Tang tức khắc hoảng hốt, chân dài nhấc lên, mang theo tiếng gió vù vù, một chân liền đá bay khẩu súng Cố Ninh vừa mới bắt được đi ra ngoài!
Bang một tiếng dừng ở trong bụi cỏ cách xa 3 mét! mạnh tay đó trong nhiên độc sau co, nảy đột dùng đôi cô Hai khỏi, sức giẫm lòng xuống rụt ác kia rút, chân sinh lại! bắt lấy Ân áo Cố đối điểm Ninh sau Cố dưa cực thôi kẹo không đó nha như, mạch định giận đảo quần Ninh Cố trở, Ninh Tang ngã cúi tới với người tay dây! trên Cũng tích tắc Ân ngây chính, Tang nhào này lần nữa Ninh vào người lại Cố người!! đã Đau khơi dậy đớn nhẫn sự tàn toàn hoàn thể Ninh Cố của thân trên! trực lên tiếng đây sửng tiếp một niệm Một ý sốt Tang chút một là, Ân lòng cô làm lại, trong này gầm gái là? đau trên một ở liền nhức đất ngã Dưới tiếng phanh mặt. là này dùng có giẫm lực thể Một cô nói đã toàn! mặt đất bị một cơ cô lại trượt bị xát đi toàn đánh đã đó, vai Ninh ra đầu trận thể chỉ úp cự với đá thấy bộ sau cọ cảm lực Cố ngoài!
Cô Tang tiếp một vật, trực ngã khẽ tiếng quát Ân!
Trong tức khắc tràn mắt ngập sát khí! sắt là côn cái cẳng một, lé cho chân Cố Ninh bị tránh như đập kịp không! có mạnh chính bập khớp thể quả trên, đau đập ở là Ân mạnh đất mùi, đau thật cỗ trong trong bị, một tức khoang trong tràn hàm càng lan đụng đau, đất cứng khó dung trận bùn máu thực một cằm khắc, mặt vào nhức tức rắn đến bùn đất khắc, bên cô miệng đầu cằm lưỡi núi trúng hình Tang ngã phải.
Khuôn úp không nóng mặt đất hay, đất rát trên cũng, xát tay bị cô bàn phá dưới mặt đợt chưa, ngửa sát đau tướng, có xuống đá không lên mặt bùn cọ, kịp và biết từng bị trên vốn vụn đớn cọ! mình người cả mặt trở tay rắn dùng Đôi, một cứng chống đất cái sức liền!
Tang thực trong điểm Lửa giết giận tới người quả cực, lòng động muốn lên có Ân bay xúc!
Một khẳng thủ giẫm, Tang đã Ân dám tử định rồi vừa Ninh hạ Cố!
Ân ở vội chết Ninh chế hội, cây Cố bắn này dưới cơ đi giấu đứng dậy nắm chặt khẩu gốc bất, Tang vàng áp khó mình chấp cô nhặt chính được súng. lưu chút lực hận lòng đầy không, Hơn có một nữa cũng ý tràn! hiện tại lực tưởng cũng cô vậy vừa trong về hòa hòa, còn chung nghĩ đầu thương cô ở tổn, đi rồi vì mẹ làm có chỉ một ý nhà khí nói, sau khí Nếu tận biến con không! trực vai nọ người chân trên tiếp đạp Hai đầu lên! nhắm Cố lên quét cẳng đất, tiếp thân ngay mặt ngồi trực, Ninh xổm qua trên chân Từ bò mình! liều cô với Tôi mạng! ra tiếp Trực hai văng mét xa! hơn Ninh Cố Động so lại của tác càng Ân với Tang nhanh! công thành mạnh tay người gục cẳng trên mặt, Ân Cả túm phác lại chặt Tang thật đất chân đôi! trên bị lên đất Kéo hai túm đang cũng vung cô chân mặt cô gái theo chặt! đất Tang lên Ninh sau tiếng, mới vừa trên Cố lần trên đó bò trực lại mặt một lên đất nữa bò từ từ gầm mặt dậy tiếp tới nhào Ân!
Ninh Ân đau đứng mặt chấp 3 nhịn cách thẳng nhào mét, Tang lên đó bất Mắt Cố, chạy khác thấy tới, súng Ân khẩu tới Tang!
Cố Ninh lại kẹp chặt hai chân, gắt gao chế trụ vòng eo mảnh khảnh của Ân Tang, đôi tay thậm chí trực tiếp bóp lên cổ Ân Tang, siết chặt.
Ân Tang không ném được Cố Ninh xuống, ngược lại còn bị Cố Ninh thít chặt cổ không hít thở nổi, vội vàng đứng dậy đảo người về sau, lại thẳng tắp mang theo Cố Ninh ngã trên mặt đất!
Phía sau lưng Cố Ninh đánh thật mạnh vào trên mặt đất, gần như nghe được âm thanh xương sống lưng vỡ vụn, lại cắn răng không có buông tay, mà lại bỏ ra một tay đang siết chặt Ân Tang ra, bay nhanh vòng lấy tóc đuôi ngựa của Ân Tang vào trên tay chính mình, chặt chẽ bắt lấy.
Lúc này Cố Ninh đã hoàn toàn quên mất sự thật chính mình không đánh lại Ân Tang, tà hỏa đầy mình chỉ muốn phát tiết đi ra ngoài, dù Ân Tang dùng lực muốn hất cô từ trên vai xuống dưới, cô vẫn gắt gao dán ở trên vai Ân Tang như thế nào cũng không chịu xuống.
Hạ quyết tâm cô làm tôi bực bội, tôi làm cô càng bực bội hơn!
