Nhưng mà hắn cũng không có xuất hiện tình huống tinh thần thác loạn, mà là bình tĩnh liên tưởng đến hình ảnh Cố Ninh trống rỗng xuất hiện trong camera.
Khi hắn mở mắt ra, đã kết nối hết các sự tình lại với nhau, hợp thành một cái rõ ràng mạch lạc.
Cố Ninh từ thế giới này biến mất, liền sẽ xuất hiện ở một thế giới khác.
Mà thời gian biến mất ở một thế giới khác là tồn tại ở thế giới này.
Lần trước cô vô cớ mất tích, chính là đi mạt thế, mà đúng lúc ấy, dị năng của cô biến mất, cho nên mới không về được, mới có thể bị hắn bắt lấy lỗ hổng. cũ thập nghe lòng Trạch hồ một lại đưa nhếch miệng khóe một Cửu với Quý, như Cố thật qua phần, lời muỗng Ninh chút thành, tựa Cố sự ăn vừa Ninh của.." ngồi vậy phụ điều như Đường khiển toát một ở trên Tảo đột ra câu nhiên Quý ghế." Quý cô hỗn cô cho, ngồi tới Ninh Ninh qua Ninh còn độn ngồi lên vuốt chống Cửu tay vai cứng ôm gối tay lấy phía làm Cố, Trạch nhiên mái tay, đờ của dậy dưới thấy duỗi cánh của Cố nhìn đầu đến tóc đi muốn, tay đỡ dậy bàn cùng lại cô Cố thuận một, ôm xuyên vô tự cô một dưới." cái nhiệt ra cỗ, lên Vặn nắp một khí bốc. ngoại là không quần trừ, đầy Cửu kêu người mày trở cũng cả, da trắng thương nên tích chảy hai Ninh, lấy là máu miệng mà nghiêm nhất tiếng vết đìa bởi cùng, rửa sức vết tay điểm lại bàn Trạch một vẫn khắp miệng dính đầm thương, mình Cô khuỷu Quý bắt vì áo, Cố ngay khung thời nhìn nhăn vết với thương mức chỉ quá trầy tay trọng giường cả dùng. mặc thích sau là đó trầm Anh thương, năm Bảy đáng: "gái là lát gái khó đầu Cửu, được vậy anh lần của một như Ninh cậu nhiều cô cô nói Cố chốc càng chính tiên Quý trong. ấy làm xuống muốn lễ với ấy ánh, trăng cho trên em thành hái hỏi chị ấy dù chị chị cũng, trời cho Cửu anh đôi bầu Nếu!" trong nhà Ninh này: "Cố lớn hiện nói như trận, cũng đi Quý tiện Anh không người một đã Qua gặp vậy Bảy tại."anh em, Bảy bạn trước mắt sao rốt chướng Cửu cuộc ta cho thiệu kia anh gái chúng đều, Anh giới ấy vì biết. có không chịu lắm đấy tuy đau Cố lòng, nói cậu tình đã Ninh mặt thấy phải nào, miệng này trên vậy như chưa phỏng biểu gì chừng nhìn thì cậu Lần Cửu trong ngoài, của nhưng chừng cậu khổ ta anh. hắn rõ cửa đang chớp, lên của trên phảng cạnh góc vẻ cô, qua pho ánh nhìn liền mới chiếu thấy hắn ràng nhìn từ hơi phương cái, hơn Trạch mắt cạnh lại chiều, vài sổ bên tượng Cửu đầu, Cô ngoài sổ lãnh một dần táo bên túc Quý ở hướng, sườn nghiêng ý hòa làm nên cửa phất xem ngoài như, dần thức góc hắn trở giống người đứng mặt ánh tỉnh ra nhu vàng mắt.. vô Cố lưng mê thể đến vậy, áp có trọng nổi thể lực đeo này Nhìn nặng tượng nề trên cô như sao thân hôn nhỏ gầy của tưởng Ninh pháp trầm..
Ninh điểm hoàng Thời là đã Cố lại tỉnh hôn."đã ngủ ngày một Em. nghĩ Cửu Quý Trạch...."tự em Để đi làm..".. không nhìn thấy thế thông đã tang hắn đột lần, của tiên giới lại kia cảm mất, biến có thế ở này cô Hắn nếu là mạt, đi mạt súng đến ở từ, nhiễm virus hẳn thi cô tiên nhiên hắn trước đầu đoán lần thế đầu cô sai. còn người Ninh quá hiện nhà anh có thất cậu trong Lại lại quấy tiện, Cố đây Cửu của chưa nói ứng rầy đáp tùy, lễ làm tại. với vậy đều thói hắn nhẫn có mà trở thành Cô nhưng tựa quen mọi, gái hơn so nhẫn kiên nhiêu, thể thức kiên nhận đã nhẫn đã, nhiều bao phải mới thành lần hồ lại quen cường ẩn mà như thói cô cường?
Nhất mệt đi rất định.. kính chị Cửu tốt tương lai thứ cậu Sau này chút kiếm của dâu đi cậu hiếu. tĩnh đầu mắt như tương Quý quay tầm đường, được Cố an ở Giống thấy Ninh đây, Trạch diện lại nửa hai nhìn phùng nhận, ánh Cửu đối mắt..""anh sao cần này nói Việc còn?"bụng đi Đói." nên chúng Anh một không cho, Quý nói có, lại cô: "hỏi đương Tảo sau nhiên lát nói này chuyện kể Đường ta?" ngoãn mắt ăn Cô miệng liền, cụp há mi rũ ngoan cháo. cô hỏi còn em Lần tóm trước thăm. hắn lặng gì Trạch cảm gắt thấy, không bàn chỉ Cố lấy yên đau, nói Quý cái Cửu lòng gao có tay, cũng Ninh nắm cầm.." đã chút bàn cạnh bình giữ Anh cho người em nấu lại cháo: "chiếc bên ấm chiếc đây lấy Hắn trên gọi. nguội tính miệng bên Cửu tới có, mắt Trạch Quý đưa bách, miệng cô cháo thổi thập đã tầm Há: "phần áp." đớn ra bình, là cô không tay động Cố, nhịn một nói mày, đau làm khuỷu nhíu lại duỗi, Ninh được trận nhận vừa tay cái.
Một người đút, một người há miệng ăn, không có động tác và lời nói dư thừa, trong phòng thực an tĩnh, chỉ chốc lát sau, một bát cháo lớn đã thấy đáy.
Quý Cửu Trạch đóng nắp lại, để trên bàn, sau đó hỏi: "Ăn no chưa?"
Cố Ninh gật gật đầu, sau đó nói: "Ăn no, anh có thể đi rồi."
Quý Cửu Trạch nhíu mày: "Em đuổi anh đi?"
