.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 983: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1001 Tứ gia có gì chỉ giáo?




Vừa thấy mặt người này, Vương Bách Thuận liền biết chuyện này phiền rồi đây. Người này tên là Phan Vân Long, là đại đệ tử của Tần Thụ Nghĩa, đồng thời được xưng là đại sư huynh của Sách Môn. Phan Vân Long rất nổi danh trong giới, Tần gia lui ra khỏi tầm mắt của mọi người, mọi việc trong Tần Môn đều do Phan Vân Long xử lý. Như Vinh Quảng Kiệt, tuy là con nuôi của Tần gia, được Tần gia yêu thương, nhưng thực lực và mức độ nổi tiếng lại kém xa Phan Vân Long. Bàn về thế lực ở Phan Gia Viên và xưởng Lưu Ly, hắn ta mới là nhân vật hô phong hoán vũ chân chính. “Ồ, tứ gia ở đây à”, Phan Vân Long đáp lại, sau đó lại nhìn Vinh Quảng Kiệt nằm với vẻ mặt đau đớn trên mặt đất . ” Phan Vân Long đứng dậy, nhìn Lâm Vân, lạnh lùng hỏi: “Cậu ra tay à? Ai làm cậu bị thương, sư huynh sẽ đòi lại gấp bội cho cậu”. Nó ra tay quá tàn nhẫn! Ai ra tay tàn nhẫn như thế này! Cứu tôi! ”, Vinh Quảng Kiệt khóc lóc gọi hắn ta. Cánh tay tôi chắc chắn bị phế bỏ rồi, sư huynh anh phải báo thù cho tôi! Phan Gia Viên là nhà anh mở à? “Đại sư huynh! ” Sau khi kiểm tra vết thương xong, Phan Vân Long không dám liều lĩnh chữa trị cho Vinh Quang Kiệt, chỉ nói: “Cậu yên tâm, ở thủ đô này không ai có thể bắt nạt đệ tử của Tần Môn. Bởi vì anh họ Phan à? ” Phần lớn người trong giới đều gọi Phan Vân Long là Phan gia, nhưng Vương Bách Thân và Tần gia cùng lứa, không thể gọi đệ tử của Tần gia là “gia” được, bèn gọi “anh” thể hiện sự kính trọng. Ánh mắt của Phan Vân Long sắc bén như lưỡi dao, hắn ta hừ lạnh, nói: “Hừ, ngay cả Phan Vân Long này mà cũng không nhận ra mà dám ở Phan Viên Gia đả thương người khác? Phan Vân Long ngồi xổm xuống sờ vai hắn ta. ” “Anh là ai? Hơn nữa, nghe nói công phu của hắn ta được chân truyền từ Tần gia, đã bước vào hàng ngũ cao thủ, không biết bây giờ đã đạt đến cảnh giới nào. Phan Vân Long cau mày, giọng nói hết sức lạnh lùng: “Phân Cân Thác Cốt! Vinh Quảng Kiệt kêu “á” lên. Vinh Quang Kiệt gật đầu thật mạnh, thù hận bao phủ trái tim hắn ta, đau đớn cũng vì thế mà giảm bớt đôi phần, hắn ta nhìn chằm chằm vào Lâm Vân và Lâm Mộng Đình, ánh mắt như muốn giết người, hắn ta nghiến răng nói: “Bọn mày chết chắc rồi! ” Mặt Phan Vân Long nặng như chì, hắn ta nổi giận: “Mồm mép tép nhảy, ngông cuồng vô tri, tôi phải thay mặt bố mẹ cậu dạy cho cậu một bài học! Đệ tử Tần Môn chưa bao giờ khóc. Phan Vân Long đanh mặt: “Khóc cái gì mà khóc! “Anh Phan! ” Lâm Vân cười khẩy, nói: “Tại sao tôi phải biết anh? Nhóc, to gan quá đấy! Đừng có để sư phụ chúng ta mất mặt! ”, Lâm Vân quan sát Phan Vân Long vài lần, hỏi với giọng khinh thường. ” Vinh Quang Kiệt đau đến mức mồ hôi lạnh túa ra như mưa, hắn ta nhìn chòng chọc vào Lâm Vân, nói: “Chính là thằng chó kia! ” Tiếng khóc tang của Vinh Quảng Kiệt lập tức im bặt, hắn ta nhịn đau, nuốt lời muốn nói lại trong bụng. Vậy nếu anh họ Tử thì cả Tử Cấm Thành thuộc về anh chắc? "

Hắn ta đang định động thủ thì đằng sau Vương Bách Thuận bỗng lên tiếng: "Khoan đã! "

Phan Vân Long quay đầu lại, cau mày nói: "Tứ gia có gì chỉ giáo? "

Vương Bách Thuận chắp tay, nói: "Anh Phan, e là có sự hiểu lầm ở đây. Tục ngữ nói, oan gia thì nên hòa giải chứ đừng gây thù, tôi muốn làm người điều giải, mọi người cùng đi đến vườn nhà tôi uống chén trà, nói rõ mọi chuyện, anh thấy thế nào? "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.