.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 986: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1004 Đây không phải là võ công trong võ đạo!




Vệ sĩ nói: "Phan gia đã là Hóa Kình đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là lên đến Tông Sư, thằng nhãi kia không có phần thắng". "Nhưng sao tôi thấy bọn họ đánh đấm vẫn có qua có lại được thế? "


"Phan gia đang chơi đùa với cậu ta thôi, có lẽ là đang nghiên cứu lối đánh của cậu ta. Nhưng nếu Phan gia chỉ muốn thắng thì một chiêu là giải quyết xong". Vương Bách Thuận gật đầu, ông ta tin vệ sĩ của mình, dù sao ở phương diện võ đạo, vệ sĩ cũng là dân chuyên. Trong lòng Phan Vân Long vô cùng chấn động. Cô đã nhận ra Lâm Vân không phải là đối thủ của Phan Vân Long. " Phan Vân Long hoàn toàn không để ý đến Nghiêm Cẩn còn ở một bên, bởi vì anh ta sớm đã quan sát thấy chân khí trên người Nghiêm Cẩn quá yếu, võ công còn kém xa so với Lâm Vân trước mặt. Anh ta hiểu rõ nếu tiếp tục chiến đấu cũng không có ý nghĩa gì, vì vậy chuẩn bị dốc sức giải quyết Lâm Vân. Nhưng Lâm Mộng Đình không rõ về thực lực của Nghiêm Cẩn. Nghiêm Cẩn nhanh chóng lùi lại, một tiếng "Ầm", cậu ta va vào chiếc kệ cổ. Đây không phải là võ công trong võ đạo! Sức mạnh này gần như không có điểm mù, trừ phi Lâm Vân có thể vòng qua phía sau lưng anh ta, nếu không cũng chỉ có thể mạnh mẽ chống đỡ đòn đẩy này. Phan Vân Long có thể chắc chắn rằng thằng nhóc này biết pháp thuật! Khi Phan Vân Long duỗi cánh tay ra thì Lâm Vân đã biết anh ta muốn làm gì, cậu ta vừa lùi lại, vừa hét lớn: "Em họ tốt của anh, em còn đang chờ cái gì vậy? Đương nhiên, còn có Nghiêm Cẩn. Chân khí của Phan Vân Long ập đến như thủy triều, Lâm Vân đã không có cách nào tránh thoát. Nếu cô ra tay, dùng thuật pháp giúp đỡ thì cũng chỉ có thể giúp Lâm Vân cầm cự thêm một lúc mà thôi. Mà cứ cho là hai người này có xấp xỉ nhau thì dù đến giúp đỡ cũng chỉ là đi chịu chết. Sao cậu ấy vẫn chưa đến? Thật ra không chỉ có cậu ta, Lâm Mộng Đình cũng lo lắng. Từ khoảnh khắc Nghiêm Cẩn đứng ra, Lâm Vân đã nghĩ kỹ chiêu thức phản kích. Nhưng chẳng bao lâu, Phan Vân Long hiểu rằng mình đã sai. Nhưng vào lúc này, Nghiêm Cẩn đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh Lâm Vân, cũng không biết từ đâu lấy ra một cây bút lông, nhẹ nhàng vung lên. Hầu Thất Quý dần cảm thấy tuyệt vọng. Đi chết đi! "Nhóc con, cậu vẫn còn non lắm. Thứ gì đó trên kệ rơi rụng xuống đất. Một lát sau, mặc dù Phan Vân Long còn chưa khám phá ra bộ pháp của Lâm Vân, nhưng cũng nhìn ra một vài manh mối. Tất nhiên là khoác lác rồi. Cô chỉ nghe Lâm Vân nói hai anh em bọn họ phối hợp với nhau thì thần cản giết thần, Phật cản giết Phật. Ông ta nhìn về phía Lâm Mộng Đình, rất muốn hỏi cô Lý, cậu Lý đâu rồi? Vào lúc này, chỉ có anh ta mới biết chuyện gì đang xảy ra. Chỉ bằng một nét đã loại bỏ hoàn toàn chân khí của Phan Vân Long, giống như bị tờ giấy Tuyên Thanh vô hình kia hấp thụ. “Sao Dục Thần vẫn chưa đến? Không trung phủ mực, như có nét mực nhẹ nhàng lan rộng trên tờ giấy Tuyên Thanh vô hình. " Phan Vân Long nói xong, dang rộng hai tay, một luồng sức mạnh vô hình cực lớn trào ra. ” Lâm Mộng Đình có chút lo lắng, một mặt cô sợ Lâm Vân bại trận, mặt khác cô cũng lo lắng có phải Lý Dục Thần đã xảy ra chuyện gì trên đường hay không. Ngay khi anh ta đang khiếp sợ thì đòn phản công của Lâm Vân đã tới. Khi Nghiêm Cẩn vô hiệu hóa đòn tấn công của Phan Vân Long, trong lúc Phan Vân Long sửng sốt, Lâm Vân sẽ sử dụng kỹ năng di chuyển quỷ mị của mình để tiếp cận Phan Vân Long, một tay biến thành móng vuốt bắt lấy cổ họng của Phan Vân Long, tay kia thì lòng bàn tay đỏ thẫm, một đòn Chu Sa Chưởng đánh về phía mạn sườn của anh ta. Phan Vân Long cũng không sợ cậu ta, chênh lệch về trình độ vẫn còn đó. Nhưng khi nhìn thấy lòng bàn tay đỏ thẫm của Nghiêm Cẩn, anh ta vẫn rất kinh ngạc xen lẫn sợ hãi. "Chu Sa Chưởng! "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.