Ngô Hiền thản nhiên nói một câu, hướng mắt nhìn về hướng tây bắc, hơi cau mày. Ông ta xoay người rời khỏi tây viện, đi đến tòa chính viện của nhà họ Triệu. Gia chủ nhà họ Triệu, Triệu Tứ Hải đang ngồi trong phòng khách, vừa thấy Ngô Hiền bước vào liền hỏi:
"Ông Ngô, ông có biết Lâm Thượng Nghĩa xuất viện không? "
Sắc mặt Triệu Tứ Hải lúc này còn lộ ra ý trách cứ. Sắc mặt của Ngô Hiền hơi thay đổi, ông ta nói: "Tôi cũng nhận thấy hôm nay có điều không ổn, vừa nãy bấm đốt ngón tay thì thấy quả thực đã có người can thiệp giúp Lâm Thượng Nghĩa tiếp tục sống. Triệu Tứ Hải nói: "Nếu đã là con trai của Lâm Thu Thanh thì cũng xem như là người thừa kế của nhà họ Lâm, cho nên Thần Dương, con đi tiếp đón người ta đi". ", Lâm Vân bĩu môi: "Em chỉ không hiểu nổi những người ở đó, bọn họ giỏi đấu đã trong nhà thế mà bảo đấu đá với người ngoài thì lại rụt cổ lại. Ngô Hiền nói: "Để đề phòng, vừa nãy tôi đã cường hóa phù chú, chỉ cần tế đàn của tôi không bị người khác phá hủy thì ba ngày nữa Lâm Thượng Nghĩa chắc chắn sẽ chết, các người cứ chờ ăn đám ma đi". . Ngay cả chị của em cũng dám đứng lên, còn đàn ông trong nhà thì thở cũng không dám thở mạnh, hèn hết chỗ nói! "Bố, ông Ngô, con vừa mới biết được ông cụ Lâm quả thực đã xuất viện, người chữa trị cho ông ta chính là đạo trưởng họ Lý mà mấy ngày trước bọn họ mới tìm được". "Ông Ngô", Triệu Tứ Hải lo lắng hỏi: "Ông thấy thế nào? Cho dù là Lý đạo trưởng hay Trương đạo trưởng thì ngay cả chút mây đen tôi bày trí mà hắn ta cũng không phá được, người như vậy đáng để sợ sao? "Người nhà họ Lâm? . ”, Lý Dục Thần cười hỏi. “Lâm Vân? Lý Dục Thần và Lâm Vân đang đứng ngoài cổng nhà họ Triệu. " Ngô Hiền tự hào nói: "Tôi không phải thần tiên, sư phụ của tôi mới thật sự là thần tiên. Cũng giống như bản thân Lý Dục Thần vậy. "Em chẳng quan tâm", Lâm Vân nói. Ngược lại cậu ta còn có sự tự tin cao ngạo dám khinh thường kẻ mạnh, có gan chống lại cường quyền. ” “Ông có thể đảm bảo không? Dẫn theo bao nhiêu người tới? ”, Triệu Tứ Hải nhất thời nhớ không ra cái tên này. "Thật sự có người này sao? Triệu Tứ Hải nói: "Cẩn thận vẫn hơn". “Không sợ”, Lâm Vân hít sâu một hơi: “Nhưng em cảm thấy chỉ có hai người chúng ta mà muốn đột nhập vào nhà họ Triệu thì hình như có chút… " “Sao vậy, cậu sợ sao? Nhà họ Lâm sa sút đã là kết cục định sẵn rồi”. Lâm Vân đã không còn khí thế hào hùng như khi mới ra ngoài nữa, làn gió mát của đêm hè thổi qua dường như đã khiến cho cậu tỉnh táo lại. " "Lúc nãy. "Ai? “Anh rể, lát nữa chúng ta đi vào thì phải làm sao? Nhưng gia chủ Triệu yên tâm, ông ta chỉ có thể tiếp tục sống được một thời gian ngắn chứ chưa thể phá pháp. "Anh rể, một lát nữa sẽ phải đánh nhau sao? " “Tuyệt đối đáng tin cậy”, Triệu Thần Dương nói: “Tin này do viện trưởng Diêu đích thân nói ra”. ”, sắc mặt Triệu Tứ Hải dịu xuống. Triệu Tứ Hải cười: "Ông Ngô, đừng tức giận, tôi chỉ hỏi một chút mà thôi". " Triệu Thần Dương cũng cười nói: "Con đã nói từ lâu rồi, nhà họ Lâm chẳng qua chỉ là hổ giấy mà thôi". Cậu ta thật sự không giống với đám cậu ấm cô chiêu bình thường, không hề ỷ thế hiếp người, bắt nạt kẻ yếu. Triệu Thần Dương nói: "Lâm Vân là con trai của Lâm Thu Thanh, vẫn còn đang học cấp 3". " "Đúng vậy, con còn nghe nói nhà họ Lâm đã định nhận người này làm con rể". " Ngô Hiền cầm tách trà trên bàn lên, nhấp một ngụm rồi bình tĩnh nói: "Sợ cái gì? . "Ồ? " Triệu Tứ Hải sửng sốt, vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đã tới. ", Triệu Tứ Hải không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Nhà họ Lâm hết người rồi sao mà lại phải một tên nhóc hỉ mũi chưa sạch đến? Nói tóm lại, chỉ cần các người đừng để người nhà họ Lâm tới đây phá hủy tế đàn là được". ” "Vậy tại sao lúc nãy cậu lại kích động muốn đi theo tôi? Lúc này, Triệu Thần Dương, con trai của Triệu Tứ Hải đã vội vã bước vào. "Tin tức có đáng tin cậy không? Lâm Vân gật đầu, siết chặt nắm tay. . " Ông ta vừa dứt lời thì đã có thủ hạ đến báo: "Có người của nhà họ Lâm tới, nói rằng muốn gặp gia chủ". Lâm Thượng Nghĩa có xuất viện hay không thì sau ba ngày nữa nhất định cũng sẽ phải chết! . “Đã rõ”, Triệu Thần Dương nhếch mép cười: “Con sẽ tiếp đãi cậu chủ Lâm thật tốt”. Lý Dục Thần nhẹ nhàng lắc đầu, anh rất thích sự khí khái của Lâm Vân. " Thủ hạ trả lời: "Chỉ có cậu chủ của nhà họ Lâm tên là Lâm Vân đi cùng với một người khác thôi”. ”, Lâm Vân hỏi. Triệu Tứ Hải và Triệu Thần Dương đều bật cười, nói: "Ông Ngô đúng là thần tiên sống! Ngô Hiền hừ lạnh một tiếng nói: "Nếu như gia chủ Triệu không tin thì bây giờ tôi liền rời đi, ân oán giữa hai nhà các người không liên quan gì đến tôi nữa". "Anh rể, nếu thật sự có đánh nhau thì em sẽ bảo vệ anh". Tâm cao khí ngạo thật sự chính là dám đạp lên trên tất cả. Triệu Tứ Hải cười lạnh nói: "Muốn tới đây? " Lý Dục Thần không thể nhịn được cười nói: "Lời này của cậu không biết là đã đắc tội bao nhiêu người trong nhà họ Lâm rồi". "Ồ! Đừng nói là nhà họ Lâm không biết thần thuật của ông, cho dù bọn chúng có biết thì chỉ cần dám bước tới cửa tôi liền đảm bảo bọn chúng có đến mà không có về! "Nên làm cái gì thì cứ làm cái đó", Lý Dục Thần nói: "Cậu là cậu chủ nhà họ Lâm, hôm nay cậu tới đây là để đòi lại công đạo cho ông nội, hãy nhớ kỹ hai điểm này, tôi tin cậu sẽ biết mình phải làm gì mà không cần tôi phải dạy”. Cậu cũng biết võ sao? ", Lý Dục Thần vô cùng hứng thú hỏi. "Em là nhà vô địch trong cuộc thi Taekwondo thanh thiếu niên thành phố Hòa, ông Hai cũng đã dạy em biết thêm khí công nữa". "Vậy một mình cậu có thể chấp mấy người? "
Lâm Vân suy nghĩ một chút rồi nói: "Chắc là mười người".
