.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1001: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1019 Lý Dục Thần không ra tay.




Bạch Phương Hưng lại ngẩng đầu nhìn mây đen dày đặc như mực một lần nữa, trong đám mây mơ hồ có tia chớp dày đặc. Ông ta rất muốn xem lôi kiếp trông như thế nào, đây là điều mà mọi người tu luyện đều mơ ước nhưng lại sợ hãi nhất. Nhưng ông ta cũng biết uy lực của thiên kiếp vô cùng cường đại, dựa vào tu vi hiện tại của ông ta, nếu không cẩn thận thì ông ta sẽ trở thành con chốt thí, ngay cả mảnh vụn cũng không còn sót lại. Huống chi Bạch Vân Quan còn có rất nhiều đệ tử tu luyện đang tu hành ở Tiểu Bồng Lai tu hành, tu vi của bọn họ càng thấp hơn. "Cậu Lý, cậu cẩn thận! " "Cung Lăng Yên", Lý Dục Thần đáp. "Nhà họ Lý gặp nạn, không một ai may mắn thoát khỏi, sao cậu lại sống được? Râu dưới quai hàm rất dài, vẫn luôn rủ xuống tận trước ngực. Người kia lo lắng nói: "Tại sao cậu còn chưa đi? . Người trong nhà đá không nói gì, dường như đang tự hỏi gì đó. "Cậu lớn lên ở đâu, là ai nuôi nấng cậu? Nếu tôi có thể thuận lợi chống chọi được lôi kiếp, đến lượt cậu, tôi sẽ nói hết những gì tôi biết cho cậu". Một lát sau, người kia lại hỏi: "Mẹ của cậu là ai? Đợi đến khi bọn họ đi hết, bầu trời Tiểu Bồng Lai tối sầm xuống. . " "Trước khi nhà họ Lý xảy ra chuyện, ông nội đã đưa tôi ra khỏi Thủ đô". . Hết thảy rơi vào yên lặng. Hóa ra là ve sầu thoát xác, đi thành phố Hoà! " Trong nhà đá truyền đến tiếng tự lầm bẩm của người kia. Tầng mây càng ngày càng dày nặng, tia chớp chồng chất trong mây, hình như đang chờ đợi thời cơ bộc phát. Người kia dường như khá sửng sốt, nhưng cuối cùng cũng không nói gì nữa. Người này mặc một đạo bào màu xám, tóc dài vấn lên đỉnh đầu, nhưng bởi vì đã rất lâu rồi chưa sửa soạn đầu tóc nên có hơi tán loạn. " "Thành phố Hoà, là ông nội Hữu Toàn nuôi nấng tôi". ", trong nhà đá truyền ra một giọng nói. "Cậu thật sự là cháu trai của Lý Thiên Sách? "Chính xác", Lý Dục Thần đối diện với nhà đá trong bóng tối, đáp lời. À. Dưới sự áp bách của mây đen, Tiểu Bồng Lai trông như một thung lũng chết không có đường ra. "Tôi cần phải ra ngoài, cậu đi đi. " Bạch Phương Hưng không dám thất lễ, lập tức hành động, gọi toàn bộ các đệ tử trong Tiểu Bồng Lai ra khỏi kết giới. Một quản gia nên không khiến mọi người chú ý. Đúng rồi, Lý Hữu Toàn! Sau một lúc lâu, trong nhà đá một lần nữa truyền đến tiếng nói của người kia. . " "Không có việc gì, ông cứ ra đi", Lý Dục Thần nói. "Hữu Toàn. Lý Dục Thần cảm nhận được mây đen trên bầu trời, cũng cảm thấy khiếp sợ, lôi kiếp của Vương Sùng Tiên này còn khủng khiếp hơn anh lúc trước. Lý Hữu Toàn. Lý Dục Thần không động đậy. . Sức mạnh của lôi kiếp không hề tầm thường. Trước khi nhà họ Lý xảy ra chuyện, ông ta đột nhiên chết bất đắc kỳ tử. . Hòn non bộ giữa hồ lắc lư, nhà đá trên cao nhất đột nhiên tách ra, như bông hoa sen nở rộ, chia thành mấy cánh, để lộ ra chỗ nhụy hoa trung tâm đang có một người ngồi đó. Lý Dục Thần biết, đây chính là quán chủ Bạch Vân Quan, Vương Sùng Tiên. Nhưng anh vẫn chưa kịp nhìn nhiều thêm, tầng mây ầm ầm nổ tung, một tia chớp rơi thẳng tắp xuống người Vương Sùng Tiên. Ánh chớp như cây cột, thô to và sáng ngời, che đi thân thể Vương Sùng Tiên. Lý Dục Thần không ra tay. Người tu hành độ kiếp có thể có người bảo vệ, nhưng tuyệt đối không ai có thể chặn lại lôi kiếp thay ông ta.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.