.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1017: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1035 Hai mươi năm, sư phụ không đi tìm sao?"




"Ừ, biển Trầm Quang có thể coi là một phần của Minh giới", Hướng Vãn Tình nói: "Theo truyền thuyết, cách đây rất lâu, mười vạn kiếm tiên bày trận ngăn chặn đại quân Thiên Ma, trận chiến đó đã đánh nát không gian của Minh giới. Minh giới bị chia thành nhiều mảnh, một trong số đó được gọi là biển Trầm Quang, nghe nói không có gì có thể nổi trong vùng biển này, ngay cả ánh sáng cũng sẽ chìm. Khi ánh sáng chạm tới mặt biển, nó không thể phản xạ nên khi nhìn từ trên xuống thì mặt biển chỉ có một màu tối đen. Nếu lặn xuống thì cũng tối đen như mực, chỉ khi lặn xuống chỗ sâu mới có ánh sáng, càng xuống sâu càng có nhiều ánh sáng, khi đến đáy biển thì chỉ có ánh sáng, không hề có chút tối tăm nào". Lý Dục Thần nghe vậy thì trợn mắt há mồm: "Còn có nơi như vậy sao? " “Minh Vương leo thang trời nên tất nhiên chúng ta phải ngăn cản, kết quả là bị hắn ta dễ dàng đột phá ba mươi sáu cấp. Vì sao đệ chưa bao giờ nhìn thấy huynh ấy? Anh còn cho rằng nhị sư huynh đã chết. "Vậy sau đó nhị sư huynh đã đi đâu? "Sao không đợi hắn ta lên núi, dùng kiếm khí Vạn Tiên giết hắn ta? Anh chỉ từng nhìn thấy trong danh sách các đệ tử của Thiên Đô, anh nhớ nhị sư huynh tên là Liệt Thừa Phong. "Đúng, nhị sư huynh! Đệ tử Huyền Môn Độ Kiếp thất bại, hoặc là bỏ mình lúc trảm yêu trừ ma, đều là những chuyện rất bình thường. Minh giới ít nhất đã vỡ vụn mấy vạn năm, chúng ta mới có vài tuổi, chị nghĩ có lẽ sư phụ cũng không biết". Hướng Vãn Tình thở dài: "Sư đệ, Thiên Đô chúng ta là Tổ Đình Vạn Tiên, đứng đầu của Huyền Môn! Lúc đó sư phụ đang ở trong Vạn Tiên Trận nên chỉ có thể để đại sư huynh ra mặt ứng chiến". " Lý Dục Thần kinh hãi. ” "Chị cũng không biết nhiều, đều là truyền thuyết mà thôi, nếu em có hứng thú thì có thể tới Tàng Thư Lâu của Thiên Đô tra cứu xem có ghi chép gì về phương diện này hay không". ", lúc Hướng Vãn Tình nói đến nhị sư huynh có vẻ vô cùng hưng phấn: "May mắn mà lúc ấy nhị sư huynh đã dạo chơi trở về, một kiếm tiêu diệt phân thân của Minh Vương! Trong mười ba năm ở Thiên Đô, anh chưa từng gặp nhị sư huynh lần nào, cũng rất ít khi nghe người ta nhắc đến. Đại sư huynh Lưu Sùng Tuấn đã là người có thực lực nổi bật trong đám sư huynh đệ rồi, hơn nữa ở trên thiên lộ còn xem như sân nhà có lợi thế, thế mà lại bị một phân thân của Minh Vương đánh bại. ", Lý Dục Thần hỏi. "Hả? ", Lý Dục Thần ngạc nhiên hỏi. ", Lý Dục Thần hơi sững sờ. Hướng Vãn Tình nói đến đây bỗng nhiên dừng lại, cười khanh khách hai tiếng, nói: "Nhưng mà bây giờ, tiểu sư đệ mới hai mươi tuổi đã Độ Kiếp vào Tiên Thiên, sư phụ cũng nói đệ là người đầu tiên trong vòng năm trăm năm nay! "Sau khi Minh Vương lên núi thì sao? " "Một kiếm? Vậy Minh Vương sẽ kinh khủng đến cỡ nào? " "Đương nhiên rồi, nhị sư huynh là một thiên tài, là thiên tài giỏi nhất trong tất cả sư huynh đệ chúng ta. " "Dù sao đều là truyền thuyết, chúng ta không biết là thật hay giả. "Nhị sư huynh? " Hướng Vãn Tình không nói rõ, Lý Dục Thần lại hiểu, chắc hẳn nhị sư huynh đã dữ nhiều lành ít. ", Lý Dục Thần không ngừng líu lưỡi: "Nhị sư huynh lợi hại như vậy ư? Ngay cả đại sư huynh cũng thua? Về sau, mọi người trên thế giới, ai còn coi con đường lên trời này là con đường thánh chứ? Nếu để một phân thân của Minh Vương công khai đặt chân vào Thiên Đô như vậy, mặt mũi của chúng ta phải để ở đâu? “Quan hệ giữa Minh giới và biển Trầm Quang, sư tỷ còn biết bao nhiêu? Hai mươi năm qua vẫn luôn không có tin tức gì… Tỷ nghĩ, ngoại trừ kiếm thuật ra, sau này thành tựu của đệ chắc chắn sẽ không hề thua kém nhị sư huynh". ” Lý Dục Thần nghĩ lại cũng đúng, hỏi: "Vậy đại sư huynh thắng không? Sư phụ còn từng nói không còn gì có thể dạy huynh ấy nữa, cho nên để huynh ấy đi vân du tứ hải, tự mình đi ngộ đạo". "Đại sư huynh thua, nhưng mà cũng may là nhị sư huynh đã trở về", Hướng Vãn Tình nói. " Hướng Vãn Tình im lặng mấy giây, nói: "Không, đại sư huynh thua". Hướng Vãn Tình trầm mặc một lúc mới nói: "Sau khi nhị sư huynh tiêu diệt phân thân của Minh Vương đã cầm kiếm rời đi, chỉ nói là một mình đến biển Trầm Quang tìm kiếm chân thân của Minh Vương. "Hai mươi năm, sư phụ không đi tìm sao? "

"Đã đi tìm, hơn mười năm trước, sư phụ xuống núi chính là để đi tìm nhị sư huynh. Kết quả không tìm được nhị sư huynh, lại ôm đệ về", Hướng Vãn Tình thở dài: "Haiz, thiếu mất nhị sư huynh, lại có thêm một tiểu sư đệ như đệ, hai người đều là thiên tài, đây cũng là ý trời đi! "
"Có lẽ nhị sư huynh còn sống thì sao! ", Lý Dục Thần nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.