.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1020: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1038 Gọi tôi A Tứ là được




"Lại là một tên ẻo lả, đây đã là người thứ mấy năm nay rồi? Đúng là làm bại hại thanh danh của động thiên tiên gia chúng ta! "

"Suỵt! Nhỏ giọng một chút, đây chính là Nguyệt tiên tử, ngay cả chưởng môn cũng không dám chọc giận bà ta, mắt nhắm mắt mở đi, nếu như bị bà ta nghe được, anh sẽ xong đời! "


Sau khi nghỉ lễ mồng một tháng năm kết thúc, Lâm Vân và Nghiêm Cẩn cũng trở về đi học. Cho nên tôi mới tặng thêm một bức tranh chữ của Văn Trưng Minh, là tác phẩm lúc tuổi già của Văn Trưng Minh, lấy tuổi già để tiêu khiển, rất hợp để chúc thọ. Anh đã nghe được, Hầu Thất Quý là thật lòng coi mình là người của nhà họ Lý. Hầu Thất Quý mỉm cười, nói: "Cậu Lý, cậu vẫn còn coi tôi như người ngoài rồi. "Ừm, lão Hầu, ông có lòng". Hầu Thất Quý đã chuẩn bị xong quà chúc thọ cho Tần gia xong, vẫn là cái vòng tay kia của ông ta, cộng thêm một quyển hành thư nhỏ của Văn Trưng Minh. Hầu Thất Quý sững sờ, trừng mắt liếc anh ta một cái: "Ai bảo cậu? Sau khi trở lại căn nhà của họ Lý, anh dặn dò Lý A Tứ, nếu có người gọi điện thoại cho anh ta, nói là Nguyệt tiên tử đã trở về, phải lập tức thông báo cho anh ngay. " Hầu Thất Quý giải thích: "Tiệc mừng thọ của Tần gia có phải Hồng Môn Yến hay không, bây giờ vẫn chưa biết. Hầu Thất Quý còn nói: "Cái vòng tay này quý ở chỗ hiếm có, hơn nữa còn mang theo âm khí của địa cung, Tần gia nhất định sẽ thích, cái này gọi là hợp ý. Sao thế, trong bảo khố của nhà họ Lý chúng ta cất giữ nhiều đồ như thế mà vẫn không sánh nổi chiếc vòng tay này của ông ư? Lý Dục Thần bật cười haha. Lý Dục Thần nhìn cái vòng tay vàng khảm ngọc kia, cười nói: "Lão Hầu, đây chính là đồ của ông mà. Chỉ là bên ngoài tô vàng nạm ngọc, nhưng lại lộ ra tục khí. Lý A Tứ ngượng ngùng nói: "Gọi tôi A Tứ là được". Lý A Tứ không biết Nguyệt tiên tử là ai, cũng không hỏi nhiều liền đồng ý. Bọn họ đang ở trong phòng nói chuyện, Lý A Tứ gõ cửa tiến vào báo cáo: "Quản gia Hầu, bên ngoài có người tên là Vương Bách Thuận, nói là tới gặp cậu Lý". Vốn dĩ được vào ở trong nhà họ Lý, tuổi già của tôi đã phải nhờ cậy vào cậu, nào còn chia ra cậu với tôi nữa. Lý Dục Thần không nghĩ tới Hầu Thất Quý lại tận tâm với việc này như thế, thật ra anh không hề để ý đến tiệc mừng thọ của Tần gia, cho dù Hầu Thất Quý có bảo anh xách một túi quýt đi, anh cũng cảm thấy không có vấn đề gì. Vốn dĩ Lâm Mộng Đình cũng nên trở về, nhưng mà căn nhà của họ Lý vừa được thu hồi, nhà họ Lý ở thủ đô vừa có khởi sắc, cũng sẽ phải nghênh đón rất nhiều chuyện, dù sao cũng là đạo lí đối nhân xử thế, Hầu Thất Quý chỉ là quản gia, Lý Dục Thần lại thường xuyên không ở nhà, cũng không am hiểu giao tiếp, cho nên rất cần một “bà chủ nhà” từ nhỏ xuất thân thế gia như cô ở lại để giữ thể diện. Về sau tôi nghĩ lại, quỷ vật này sao có thể xứng với cô chủ được. Vốn dĩ tôi muốn tặng cái vòng tay này cho cô chủ, nhưng cô chủ lại không nhận. Một vàng một sách, một tục một nhã, chắc hẳn cũng đã được rồi". " Lý Dục Thần cười ha ha. Nhưng đồ bình thường thì Tần gia lại chướng mắt, cũng không thể thể hiện rõ ràng thân phận của cậu được. Nhưng tôi nghĩ giữa cậu và Tần gia vẫn coi như không phải kẻ địch, cũng rất khó hóa thành bạn, cho nên không đáng đưa đồ quá quý giá. Có Lâm Mộng Đình và Hầu Thất Quý, Lý Dục Thần cũng yên tâm hơn nhiều. ", Hầu Thất Quý giật mình. "Tứ gia? Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là cái vòng tay này phù hợp". "Đây là điều tôi phải làm mà", Hầu Thất Quý nói. Mà Tần gia có ngoại hiệu là Mắt Thần Tay Quỷ, quỷ vật đưa cho tay quỷ, hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh". Lý Dục Thần nói: "Đây là đồ của ông mà". Tôi nói chính là Vương Tứ gia! Lúc này Lý A Tứ mới kịp phản ứng, Vương Bách Thuận cũng giống như anh ta đứng thứ tư, nhưng mà người ta là Tứ gia, anh ta lại là A Tứ. Anh ta sờ đầu, cười khan hai tiếng. "Tứ gia đang ở đâu? ", Hầu Thất Quý hỏi. "Đang ở ngoài cửa lớn chờ kia, tôi không cho ông ta vào", Lý A Tứ nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.