Tôn Trường Hải cười như không cười nói: "Vậy cứ để bọn họ cười đi, còn không biết ai cười đến cuối cùng đâu". Tần Thụ Nghĩa nhìn về phía Lạc Minh Sa: "Ông muốn mượn tay của tôi để giết Lý Dục Thần, xả cơn giận này cho ông? "
"Không không. . . . Làm quản gia nhiều năm ở hào môn, ông ta nào có thể không hiểu đạo lí đối nhân xử thế. Lạc Minh Sa nói xong có chút thấp thỏm nhìn Tần Thụ Nghĩa. "Vâng", Phan Vân Long đi lên, muốn đưa Lạc Minh Sa đi. . Xe taxi dừng ở trước cửa, không hề phù hợp với không khí ở nơi này. Tôi đều nhìn bọn họ từ nhỏ đến lớn". . . "Hai vị tới mua xe hay là hội viên? Nhân viên dẫn bọn họ tới một góc đại sảnh ngồi chờ. Lạc Minh Sa nghe thấy lời này thì sợ đến mức hồn lìa khỏi xác. Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình dựa theo địa chỉ Hầu Thất Quý cho đi tới cửa hàng xe tên là Dao Quang, nó còn có một cái tên vang dội khác - câu lạc bộ Dao Quang. " . "Tần gia! "Ngày sinh tháng đẻ. Cậu ta và bảo vệ mới của nhà họ Lý - Lý A Tứ là đồng hương. Ừm, ông có biết ngày sinh tháng đẻ của Lý Dục Thần không? " "Tôi tìm quản lý Ngô", Lý Dục Thần nói. Hai người đi vào cửa, nhân viên đón khách liền lộ ra nụ cười nghề nghiệp, nhưng cũng không hề nhiệt tình, hiển nhiên không coi hai người bắt xe tới là khách quý. Mua xe mà thôi, không cần lúc nào cũng phải lấy thân phận ra ngoài. ", sắc mặt Lạc Minh Sa trắng bệch, cúi đầu xuống nói: "Tôi chỉ muốn đi cùng Tần gia, kiếm miếng cơm ăn". "Lão Hầu giới thiệu tới, mua xe đúng không? . ", Tần Thụ Nghĩa nói. Tôi còn. Tần gia. . Nếu đối phương rất nhiệt tình, vậy không mua cũng không tốt. còn biết ngày sinh tháng đẻ của Lâm Mộng Đình, còn có Lâm Vân, chính là thiếu niên. thiếu niên đả thương Phan tiên sinh. "Xin hỏi có hẹn trước không? Chờ một chút! ", Tần Thụ Nghĩa phất phất tay: "Vân Long, lấy năm trăm ngàn thưởng cho vị Lạc quản gia này, bảo ông ta để lại ngày sinh tháng đẻ người nhà họ Lâm, sau đó tiễn ông ta ra khỏi thủ đô". Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình bắt xe tới đây. Một lát sau, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi mặc Âu phục, nhìn có vẻ rất khôn khéo đi tới, đánh giá bọn họ từ trên xuống dưới vài lần. Bên ngoài nhìn cửa hàng xe này còn có khí thế hơn cả các cửa hàng 4S bình thường, trong sảnh triển lãm tràn đầy xe sang trọng, đứng bên ngoài nhìn qua cửa kính cũng có thể cảm nhận được hào khí đập vào mặt. . . . . " Ngữ khí của anh ta rất tùy ý, không nhiệt tình cũng không lạnh nhạt, cũng không hỏi bọn họ tên là gì đã gọi một nữ nhân viên bán hàng đến, nói: "Tiểu Trịnh, cô dẫn bọn họ đến khu C xem xe, là bạn cũ của tôi giới thiệu tới, chọn cái tốt nhất, giá cả ưu đãi nhất cho bọn họ, lát nữa gọi tôi ký tên là được". "Dựa vào cái gì mà tôi phải thu lưu ông đây? . ", Lạc Minh Sa vội la lên: "Tôi còn biết một người, người này là cháu trai một bà con của tôi, bây giờ cũng đang làm việc ở thủ đô. "Vâng, xin hãy đợi". Tần Thụ Nghĩa nói tiễn ông ta ra khỏi thủ đô, chỉ sợ là muốn đưa ông ta rời khỏi thế giới này. Xem ra quản lý Ngô cũng không biết thân phận bây giờ của Hầu Thất Quý, càng không nhận ra Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình là ai. ", Tần Thụ Nghĩa và Tôn Trường Hải liếc nhau: "Có chút thú vị. "Tôi hiểu rõ nhà họ Lâm, người của nhà họ Lâm, sản nghiệp nhà họ Lâm, điểm mạnh và điểm yếu của nhà họ Lâm, tôi đều biết. Như thế bọn họ cũng dễ tiết kiệm tiền, nhỡ may không nhìn trúng thì đi là được. Ôi chao, nghề chơi đồ cổ dễ kiếm tiền vậy sao! " "Cái này, tôi không biết". " "Có, cứ nói ông chủ Hầu giới thiệu tới là được". . "Ông cảm thấy những thứ ông nói có tác dụng với tôi sao? Lý Dục Thần cũng không cảm thấy bị khinh thường, ngược lại còn cảm thấy Hầu Thất Quý làm rất tốt. Hơn nữa quản lý Ngô cũng coi như nể tình, để cho bọn họ giá cả ưu đãi nhất, mặc dù không biết là thật hay là gặp ai cũng nói như vậy. Quản lý Ngô dặn dò xong liền rời đi. Nữ nhân viên tên là Tiểu Trịnh dẫn bọn họ tiến về sảnh triển lãm khu C. "Sảnh triển lãm của các cô được phân khu như thế nào? ", Lâm Mộng Đình hỏi.
