.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1030: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1048 hai bên vẫn chưa ký hợp đồng sao




Đi được một đoạn, Lâm Mộng Đình nhìn thấy trong một góc của phòng triển lãm có một chiếc Rolls-Royce Phantom, mắt cô sáng lên, cô cảm thấy chiếc xe này phù hợp, ra vào dinh thự nhà họ Lý là hợp lý. "Dục Thần, em cảm thấy chiếc xe này được đấy, anh thấy thế nào? ", Lâm Mộng Đình chỉ vào hình ảnh và hỏi. Lý Dục Thần nói: "Anh sao cũng được, em thích thì lấy chiếc này". Ngô Đại Minh và nhân viên bán hàng Tiểu Trịnh đi theo vào đều giật mình. Trong nháy mắt, Ngô Đại Minh ứa mồ hôi lạnh. Lâm Mộng Đình nói xong thì lấy từ trong túi ra một chiếc thẻ, cô nhìn Tiểu Trịnh và nói: “Cô Trịnh, phiền cô đi quẹt thẻ giúp tôi, hợp đồng này tính vào hiệu suất bán hàng của cô”. Nhưng cô phải thanh toán luôn một lần, tôi cho cô nửa ngày, cô đi gom đủ tiền, trong vòng nửa ngày tiền vào tài khoản thì xe thuộc về cô, quá thời gian thì không chờ nữa”. ”, Ngô Đại Minh cảm thấy như có vật nặng đè lên lưng mình, anh ta bất giác khom lưng. Lâm Mộng Đình tỏ ra thất vọng: “Có người mua rồi à, thế có chiếc nào cùng kiểu không? Chỉ cần làm ăn ở thủ đô, báo tên của bọn họ thì thường sẽ được nể mặt. Ở cửa hàng bọn tôi phải trả một lần, không thể trả góp! Còn về giá cả thì cũng đắt hơn cửa hàng 4S, 12 triệu. Thấy Lâm Mộng Đình lấy thẻ ra, Ngô Đại Minh và Tiểu Trịnh trợn tròn mắt. Mà đây là phiên bản giới hạn do câu lạc bộ bọn tôi đặt riêng, chỉ có đúng một chiếc này thôi. “Được, vậy nói lời thì giữ lời”. ” “Cô Lâm, cô nói đùa rồi, chiếc xe này ở đại lý 4S cũng đã có giá mười triệu rồi, phải đặt trước một năm mới có hàng. Người kinh doanh ô tô hạng sang chắc chắn đều quen thuộc với loại thẻ này, họ biết rằng chỉ cần chiếc thẻ này không phải của nhặt được thì đừng nói là mua một chiếc xe, mua hẳn mười chiếc cũng dư sức. Tập đoàn Tây Châu có thể xem như xí nghiệp lớn rất có tầm ảnh hưởng ở thủ đô, Âu Dương Tĩnh là cậu ấm nổi tiếng. ” Tiểu Trình bên cạnh nhỏ giọng nhắc: “Quản lý, cậu Âu Dương đã nói muốn mua chiếc này”. ” “Ờm, cô Lâm, xin tha thứ cho tôi có mắt không thấy Thái Sơn. Nói xong, anh ta đắc ý đứng đó nhìn Lâm Mộng Đình và Lý Dục Thần, như đang nói tôi đã cho hai người một cái cớ rồi, đi mau lên, xoay tiền đi, đừng trở lại nữa. Tiểu Trịnh đứng bên cạnh nhìn chiếc thẻ Lâm Mộng Đình đưa ra, tay đã giơ ra lại không biết có nên cầm lấy không. Vừa rồi xem chiếc xe bảy, tám chục nghìn thì chê đắt, vậy mà bây giờ lại vừa ý Rolls Royce? ” Tiểu Trịnh kéo nhẹ góc áo của Ngô Đại Minh, như đang nhắc nhở anh ta cậu Âu Dương không phải người dễ chọc. Lâm Mộng Đình cười hỏi: “Quản lý Ngô nói thật à? “Ấy, cô Lâm, chúng ta có thể thương lượng được không? ” “A… “Ồ, thế thì tiếc quá, bọn tôi muốn mua xe sẵn cơ”, Lâm Mộng Đình tiếc nuối. Nếu hai người muốn thì chỉ có thể đặt trước”. Ngô Đại Minh nói: “Hai người biết chiếc xe này bao nhiêu không? Ngô Đại Minh đành phải báo tên khách hàng. Chiếc xe này bị người khác đặt trước thật rồi, người đặt chính là cậu Âu Dương của tập đoàn Tây Châu”. Dường như Ngô Đại Minh đoán trước được cô sẽ nói vậy, anh ta nở nụ cười khinh miệt, nói: “Nếu cô thật sự muốn mua thì tôi có thể tự quyết định, bán chiếc xe này cho cô. Lâm Mộng Đình nói với giọng hờ hững: “Đại lý xe hơi lớn thế này mà nói chuyện không giữ lời à? Nhưng Ngô Đại Minh không để ý đến cô ta, chỉ trả lời với Lâm Mộng Đình: “Đương nhiên là thật”. Dù sao cậu Âu Dương chưa trả tiền đặt cọc, cũng chưa ký hợp đồng. “Chẳng phải anh vừa mới nói cậu Âu Dương chưa trả tiền cọc, hai bên vẫn chưa ký hợp đồng sao? Phải, nhưng mà… ", Ngô Đại Minh không ngờ nhắc đến Âu Dương Tĩnh rồi mà đối phương vẫn không dao động: "Nhưng mà cậu Âu Dương là hội viên cao cấp, cậu ấy nói muốn mua thì bọn tôi phải giữ xe cho cậu ấy. Hay là thế này, tôi gọi điện hỏi cậu Âu Dương, nếu cậu ấy không lấy thì tôi bán lại cho hai người nhé". "Sao, bọn tôi chỉ xứng mua thứ người khác không cần nữa à? "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.