Âu Dương Tĩnh lạnh lùng cười một tiếng, đi về phía Lý Dục Thần, một chân dẫm lên ghế mây trong vườn, cong lưng, nhìn từ trên xuống nói:
"Họ Lý phải không? Có tiền lắm sao! Chắc không phải người thủ đô nhỉ, đồ lỗi thời, đến cả Pagani cũng không biết thì đừng có mua siêu xe làm gì, sẽ bị người khác cười nhạo đó, cho mày một cơ hội, trả xe lại đây". Ánh mắt anh ta chuyển qua người Lâm Mộng Đình: "Còn cô gái này nữa, nhường cho tôi đi. . . " "Tôi là hội viên của câu lạc bộ các người, bây giờ lại bị đánh trong câu lạc bộ, cô nói xem phải làm sao? . Đới Đình nhớ tới lời nói miệt thị của Âu Dương Tĩnh, lại thấy bây giờ nửa mặt anh ta đã sưng lên, quỳ rạp xuống đất, máu phun đầy miệng, rất là hả giận. " Đới Đình hoảng sợ, không ngờ Lý Dục Thần sẽ ra tay không báo trước. . Ở câu lạc bộ Dao Quang cũng thường xảy ra tranh chấp giữa các phú nhị đại, nhưng rất ít khi đánh nhau, hoặc là câu lạc bộ ra mặt giải quyết, hoặc là họ ra ngoài giải quyết. . Nơi này là câu lạc bộ Dao Quang, tuy Âu Dương Tĩnh miệng thối nhưng anh ta vẫn là hội viên cao cấp của câu lạc bộ. Đây cũng chính là lý do anh ta dám trêu ghẹo Đới Đình. " Vẻ mặt Đới Đình tái mét, nhưng cũng không nổi nóng, nói: "Cậu Âu Dương, vậy cậu muốn làm thế nào? " Một tiếng bốp giòn tan. " Đới Đình đang định nói thì bỗng có người nắm lấy vai cô ấy. "Miệng anh ta thối quá", Lý Dục Thần thản nhiên nói. . " Anh ta hét lên, mọi người không dám tới gần. " Lý Dục Thần chưa tỏ thái độ, chỉ lẳng lặng ngồi xuống. "Mày. Đới Đình nói: "Cậu Lý, xin hãy bình tĩnh, chuyện này cứ giao cho tôi đi. Không hiểu sao Đới Đình vừa cảm thấy sợ hãi, vừa cảm thấy có hy vọng. "Cái rắm ấy! Nhưng cô ấy cũng có chút lo lắng, mọi chuyện đang diễn ra theo chiều hướng mất kiểm soát. Lý Dục Thần lạnh lùng nhìn Âu Dương Tĩnh. "Cậu Lý. . Đới Đình càng lo lắng chuyện này sẽ gây ảnh hướng lớn đến địa vị của Sở Dao trong gia tộc. Đới Đình hiểu ý anh, cô ấy đi về phía Âu Dương Tĩnh, nói: "Cậu Âu Dương, nể mặt tôi đi, chuyện hôm nay hãy bỏ qua đi nhé, câu lạc bộ chúng tôi sẽ bồi thường cho cậu". Cô ấy quay đầu lại, thấy khuôn mặt đằng đằng sát khí của Lý Dục Thần. . ", Âu Dương Tĩnh bò dậy, nói không rõ chữ mà chỉ vào Lý Dục Thần: "Tao sẽ giết mày! " "Vừa rồi mày nói muốn đánh gãy chân gãy tay tao đúng không? ", Âu Dương Tĩnh tức giận: "Cô là cái thá gì? Chủ câu lạc bộ Dao Quang là Sở Dao, mà Sở Triết là anh trai của Sở Dao, quan hệ của hai anh em rất tế nhị. Nhưng Âu Dương Tĩnh cũng không dễ chọc, cha anh ta là Âu Dương Sân, chủ tịch tập đoàn Tây Châu, ở thủ đô cũng được xem là một doanh nhân có thực lực. Cô ấy đã nghe nói về thanh danh của Lý Dục Thần, đến cả nhà họ Bạch và nhà họ Tần cũng dám động, đương nhiên sẽ không để Âu Dương Tĩnh vào mắt. Âu Dương Tĩnh còn chưa kịp nói xong đã bị ăn một cái tát, cả người bay ra ngoài, đập một cái rầm thật mạnh vào góc vườn. "Mày, mày muốn làm gì? ", Âu Dương Tĩnh tức giận nói: "Đơn giản thôi, đánh cái tên họ Lý này cho tôi, đánh gãy tay gãy chân, nếu cô không làm được thì gọi Sở Dao tới, Sở Dao không làm được thì cô ta không có tư cách quản lý câu lạc bộ này, vẫn nên để cậu Sở tới quản đi! Điều quan trọng là, Âu Dương Tĩnh là anh em với thiếu gia Tiêu Ngôn nhà họ Tiêu, nếu Tiêu Ngôn biết anh em của mình bị người ta đánh, anh ta sẽ để yên sao? Có Sở Dao ở đây, tôi sẽ nể mặt cô ta, cô chỉ là con chó của Sở Dao, dựa vào đâu mà tôi phải nể mặt cô? Mày lại dám đánh tao! Mặt khác, quan hệ của Âu Dương Tĩnh và Sở Triết cũng không tệ. Lý Dục Thần đi ngang qua cô ấy, tới trước mặt Âu Dương Tĩnh. "
Lý Dục Thân đột nhiên đá vào đầu gối Âu Dương Tĩnh. Một tiếng rắc vang lên. Tiếng kêu thảm thiết của Âu Dương Tĩnh và tiếng thét chói tai của người phụ nữ anh ta dẫn tới đồng thời vang lên. Âu Dương Tĩnh ngã xuống đất, chân đã bị bẻ gãy chín mươi độ. Lý Dục Thần dẫm lên chân còn lại của anh ta, nói: "Tao cho mày một cơ hội để giữ lại cánh tay, gọi điện thoại bảo người mày quen tới, xem ai có thể cứu được mày".
