Không phải Sở Dao lo lắng đến sự an toàn của Lý Dục Thần, cô ta chỉ đang bảo vệ tôn nghiêm và chính nghĩa trong lòng mình thôi, dù sao chuyện này cũng xảy ra trên địa bàn của cô ta. Mặt khác, nếu thật sự đánh nhau, Lý Dục Thần đánh hết những người này rồi, câu lạc bộ của cô ta còn mở cửa kiểu gì nữa? Đúng như những hội viên kia nói, về sau ai còn dám đến câu lạc bộ Dao Quang nữa? Nhưng mọi chuyện đã đến nước này rồi, rõ ràng đã không thể kiểm soát được nữa. Có giằng co nữa cũng sẽ không có kết quả gì. Còn không mau lên! Cái ghế rơi xuống đất ầm một tiếng. Sở Dao biết nhiều lời vô ích, phất tay bảo bảo vệ tránh ra. Chỉ là khác với suy nghĩ của mọi người chính là, người nở hoa trên đầu không phải Lý Dục Thần, mà là tên vệ sĩ to con vung cái ghế lên kia. Lý Dục Thần cười nói: "Vậy phải xem có phải bọn họ tự chịu diệt vong hay không". Hành vi tự nện vào đầu mình của tên to con nhìn rất không bình thường, mọi người đương nhiên rất kinh ngạc, nhưng cũng không nghĩ đến có liên quan tới Lý Dục Thần, chỉ cho là ngoài ý muốn. Ngay cả trong lòng Sở Dao cũng vô cùng cuồng loạn, không thể tưởng tượng ra được một cơ thể máu thịt như thế nào mới có thể ngăn cản được một kích như vậy. . Một tiếng vang thật lớn. Cà phê đã sớm nguội lạnh. Cái ghế đồng thau đập vào đầu, thành ghế đẹp đẽ cong queo, quả nhiên đầu đã nở hoa. Tên vệ sĩ to con xông lên phía trước, cơ thể lực lưỡng cao hai mét như một tòa tháp sắt, đưa tay cầm lấy một cái ghế đồng bên cạnh lên, đi nhanh lên hai bước, đập xuống đầu Lý Dục Thần. " Đám vệ sĩ còn lại liền cùng nhau tiến lên. Người của cô ta vừa nhường lối, người của Âu Dương Sân đã xông tới. Vậy mà anh ta lại tự mình đập trúng đầu của mình. Lâm Mộng Đình cầm một tách cà phê trên bàn nho bên cạnh lên. mong cậu hãy giơ cao đánh khẽ". Tên to con loạng choạng lắc lư trên bãi cỏ hai lần, sau đó mới ngã xuống đất rầm một tiếng. Cô ta giống như đã nhìn thấy cảnh tượng máu thịt be bét. Lại nhìn tên nhóc kia vẫn ngồi ở ghế mây, dáng vẻ vô cùng thảnh thơi. Sở Dao quyết định chắc chắn, nói: "Cậu Lý, dù sao nơi này cũng là địa bàn của tôi, bọn họ cũng đều là hội viên của tôi, cho nên. . . Không có người nào có thể hiểu được tại sao anh ta lại tự đập vào đầu mình, vừa rồi rõ ràng là vung lên đánh về phía tên nhóc đối diện. Cô lắc cổ tay một cái, nhẹ nhàng vẩy ra, cà phê trong chén liền bắn ra ngoài, tạo thành một vòng nước mỏng như sợi tơ trên không trung, lại lập tức hóa thành từng hạt mưa màu nâu, như bị gió táp thổi phi đi như mũi tên. Những tên vệ sĩ khác đều thả chậm bước chân, bởi vì bọn họ cảm thấy đã không cần phải đi lên nữa, tên nhóc kia chết chắc rồi. Lần này giống như Thái Sơn áp đỉnh. . Âu Dương Tĩnh ở phía sau hưng phấn kêu to: "Đập chết nó đi! Sau sự khiếp sợ ngắn ngủi, Âu Dương Sân là người phản ứng lại đầu tiên, lớn tiếng nói: "Mấy người còn đứng ngây đó làm gì? Âu Dương Sân cong khóe miệng mỉm cười, chẳng qua là cảm thấy đáng tiếc, cứ đánh chết như vậy thì quá tiện nghi. Chỉ có Sở Dao nhìn Lý Dục Thần một chút, trong ánh mắt lóe lên một vẻ nghi hoặc. Ầm! " Đới Đình khẩn trương đến mức quên cả hô hấp, Tiểu Trịnh cũng sợ hãi đến mức nhắm mắt lại. Nhưng không ai chú ý tới, khi cô cầm lấy tách cà phê, nước bên trong lại sôi trào lên. Đám vệ sĩ bị mưa cà phê bắn trúng, bị một lực lượng khổng lồ đâm bay ra ngoài, rơi xuống đất ầm ầm. Quần áo của bọn họ bị hạt mưa cà phê nóng bỏng nung chảy, từng làn khói xanh bay lên. Có mấy người xui xẻo bị hạt mưa rơi vào mặt, bụm mặt đau đớn kêu la. Mọi người đều sợ ngây ra. Chẳng ai ngờ rằng cô Lý nhìn qua hiền thục xinh đẹp này lại có công phu như vậy, một chén cà phê nho nhỏ đã có thể đánh ngã được mười tên vệ sĩ.