"Dừng lại! ", Sở Dao hét lớn: "Âu Dương Sân, ông quá đáng lắm rồi đấy? Ông rút súng ở đây, có còn để nhà họ Sở của chúng tôi vào mắt không? "
Cơ thể Âu Dương Sân đột nhiên run lên. Tên tuổi nhà họ Sở khiến ông ta vô thức cảm thấy sợ hãi. ", Nghe thấy giọng nói này, mọi người tự động tách ra hai bên, chừa lại một lối đi ở giữa. Trừ phi ông giết tôi trước! Vẻ mặt Âu Dương Sân đỏ bừng, tay cầm súng cũng run lên vì kích động. Lúc người được anh ta sắp xếp vào câu lạc bộ Dao Quang báo cáo, cũng không nói tên Lý Dục Thần, thế nên Sở Triết chỉ tưởng đây là một cuộc tranh cãi khi mua xe bình thường và bọn họ đã đánh Âu Dương Tĩnh. Em giải quyết thế nào? " Sở Dao quyết tâm bảo vệ Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình tới cùng. Anh ta không quen bọn họ. "Anh! ", Sở Dao đột nhiên tiến lên, chắn trước mặt Âu Dương Sân, dang hai tay ra: "Âu Dương Sân, ông dám nổ súng ư? Không muốn sống nữa à! "Chủ tịch Âu Dương, ông yên tâm, nhà họ Sở chúng ta sẽ không nhúng tay vào ân oán riêng giữa các người", Sở Triết nói. Đúng vậy, nơi này là địa bàn của nhà họ Sở. " "Anh, anh để ông ta nổ súng giết người ở đây, sau này chúng ta còn làm ăn buôn bán thế nào được nữa? Nếu nhà họ Lý có thể phất lên, có lẽ cô ta còn có thể mượn mối quan hệ này mà đấu với Sở Triết một trận. Sở Triết dẫn theo tài xế kiêm vệ sĩ của mình đi tới. "Dừng tay! Đúng lúc này, đột nhiên có người nói: "Thù oán riêng giữa người ta không liên quan gì tới nhà họ Sở của chúng ta. " "Cậu Sở tới rồi! " Đường đường là chủ tịch của tập đoàn Tây Châu, thế nhưng lại nói một câu buồn nôn như vậy với một thanh niên, đám con cháu thế gia ở đây lại đều cảm thấy đó là chuyện hiển nhiên, thậm chí còn thấy vận may của nhà họ Âu Dương thật tốt, còn có thể có quan hệ với cậu Sở. " Âu Dương Sân ngẩn người ra. ", Sở Triết lạnh lùng cười, nói: "Anh không tới thì làm sao biết được câu lạc bộ của nhà họ Sở đã bị em biến thành đấu trường! Đương nhiên là ông ta không dám nổ súng, có cho ông ta một trăm lá gan, ông ta cũng không dám bắn Sở Dao, dù có Sở Triết chống lưng cho, ông ta cũng không dám. ", Vẻ mặt Sở Dao khẽ thay đổi: "Sao anh lại tới đây? Âu Dương Sân vừa thấy Sở Triết chống lưng cho mình thì vui mừng nói: "Cậu Sở, Âu Dương Sân tôi sẽ tri ân báo đáp cậu, hôm nay cậu Sở giúp tôi, tôi nhất định sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp nhà họ Sở, báo đáp ân tình của cậu Sở! Âu Dương Sân không chịu nổi cơn giận của Sở Chấn Thanh. Em gái à, em cũng đừng quan tâm nữa! ", Sở Triết tỏ vẻ khinh thường, nhìn qua Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình đang ngồi. Nhưng Sở Triết không cần, anh ta không quan tâm, có gia thế nào mà đáng để nhà họ Sở phải để ý đâu? Một khi để Âu Dương Sân giết Lý Dục Thần, đừng nói tới câu lạc bộ, sau này bất kể công việc nào của nhà họ Sở, cô ta cũng không thể nhúng tay vào nữa. Đó là uy lực của tứ đại gia tộc, dù chỉ nghe tới tên, dù vào thời khắc sống chết như lúc này, nỗi sợ khắc trong xương cốt vẫn khiến ông ta cảm thấy do dự. Ngoại trừ người của ba gia tộc khác trong thủ đô ra, mà ba công tử của ba gia tộc đó, anh ta đều quen biết. Trong khoảnh khắc Sở Dao đứng ra chặn họng súng, Lý Dục Thần cũng cảm thấy bất ngờ. Đội trưởng đội bảo vệ của câu lạc bộ thấy Sở Dao chắn trước họng súng, lập tức hét lên, cả đám bảo vệ tiến lên chắc trước người Sở Dao. Để em thiên vị một bên sao? Cô ta biết rõ rằng mình đã không còn đường lui cho chuyện ngày hôm nay nữa. " "Anh không được tới sao? Đánh nhau thì cũng thôi đi, nhưng nổ súng trên địa bàn của nhà họ Sở có khi nào sẽ khiến ông cụ nhà họ Sở không vui không? " Sở Dao nói: "Chuyện này có chút hiểu lầm, em sẽ giải quyết". Anh bảo mặt mũi của nhà họ Sở còn để ở đâu được chứ? Anh xem em ăn nói với bố thế nào! Sở Triết nhíu mày, lạnh lùng quát: "Sở Dao, em làm gì thế? Người khác có lẽ còn phải hỏi thăm thân phận của hai người kia xem gia thế như thế nào. "Giải quyết? Bây giờ, cô ta chỉ có thể đứng về phía Lý Dục Thần, giữ được mạng của anh, biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ. Anh nhìn qua Lâm Mộng Đình, hai người nhìn nhau cười. Lâm Mộng Đình thì thầm bên tai anh: "Sở đại tiểu thư này thật sự không tệ! "
Lý Dục Thần lẩm bẩm: "Đúng vậy, nhưng mà anh có vợ rồi". Lâm Mộng Đình trừng anh, dùng tay nhéo đùi anh: "Nghĩ cái gì thế! "
Lý Dục Thần chỉ cười haha.
