Bọn họ cứ ve vãn tán tỉnh nhau như thể ở đây không có chuyện gì xảy ra vậy. Bên kia còn đang giương cung bạt kiếm, bầu không khí vừa căng thẳng vừa khó xử. Sở Triết tức giận nói: "Sở Dao, em tránh ra, đây không phải chuyện đùa! Đường đường là đại tiểu thư nhà họ Sở, sao lại có thể đứng trước họng súng chứ! "
Sở Dao không chịu nhượng bộ, nói: "Anh bảo ông ta bỏ súng xuống đi! Tiêu Ngôn cũng vì thế mà trở thành nhân vật lãnh tụ trong nhóm tổ tiên thế hệ thứ hai ở thủ đô. Sở Triết nói xong, lập tức nháy mắt ra hiệu cho vệ sĩ bên cạnh. " Dẫn đầu là một thanh niên trạc tuổi Lý Dục Thần, tuổi đầu hai mươi, mày kiếm mắt sáng, bước chân oai hùng. Lý Dục Thần rất ngạc nhiên khi thấy bảo vệ của câu lạc bộ lại được huấn luyện tới trình độ này, cô Sở Dao này quả thật không đơn giản! Sở Triết lạnh lùng cười, nói: "Chỉ dựa vào đám phế vật bên cạnh em mà cũng có thể ngăn được Triệu Phong ư? Người tới đúng là tiểu thiếu gia Tiêu Ngôn của nhà họ Tiêu. Cộng thêm những người tới trước đó, lần này, gần như con cháu hào môn của nửa cái thủ đô đều tập trung tới nơi này. Lâm Mộng Đình nhìn về phía cổng vườn, chỉ thấy một đám người đi qua phòng triển lãm khu S, đi tới bên này. Đới Đình không khỏi cảm thán, cô ấy giúp Sở Dao quản lý câu lạc bộ Dao Quang nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên thấy nhiều công tử tụ tập lại thế này. "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà náo nhiệt thế? " Các nhân viên bảo vệ vây quanh Sở Dao, vừa cảnh giác vừa lo lắng nhìn vệ sĩ đang tới gần. Nghe nói, năm anh ta mười tám tuổi đã luyện tới Hóa Kình đỉnh phong, mấy năm nay đã tới rất gần Tông Sư. Sở Dao tức giận nói: "Sở Triết, anh dám sao? "Cậu Tiêu tới rồi! "Nếu em nhất định muốn quan tâm thì sao? " "Vậy thì anh đành phải đưa em về nhà, để bảo đảm sự an toàn cho em, anh nghĩ bố cũng không trách anh". ", Sở Triết tiến lên chào hỏi. " Đám người xôn xao. Nhà họ Tiêu dùng võ gia truyền, có uy tín cực cao trong giới võ lâm, Tiêu Sinh càng là Bắc Đẩu Võ Lâm, sánh ngang với Kim Lăng và Châu Khiếu Uyên. " Sở Triết nói: "Anh nói rồi, đây là ân oán riêng của bọn họ, chúng ta không thể nhúng tay vào. Vừa rồi người ta còn cứu anh đấy! Lâm Mộng Đình cười nói: "Anh không ra làm anh hùng cứu mỹ nhân đi à? Tiêu Ngôn là người đứng đầu nhà họ Tiêu hiện tại, là cháu trai của Tiêu Công Mặc, anh ta được biết tới là thiên tài võ học trăm năm khó gặp. Nhưng các nhân viên bảo vệ không dám rời đi, ánh mắt mỗi người đều rất kiên quyết, đặc biệt là đội trưởng với dáng vẻ thấy chết không sợ. Sở Dao biết, Triệu Phong là cao thủ mà bố sắp xếp cho anh trai, là người nối nghiệp của nhà họ Sở, vệ sĩ của anh ta đương nhiên phải lợi hại hơn, mấy nhân viên bảo vệ của cô ta trước mặt người ta quả thật không là cái gì. " Các nhân viên bảo vệ đều tỏ vẻ giận dữ, nhưng không ai dám lên tiếng. Anh khuyên em tốt nhất đừng quan tâm nữa". Theo sau Tiêu Ngôn tất nhiên là đám công tử thế gia đã nhận được tin trong thủ đô. Nếu Tiêu Ngôn cũng bước vào ngưỡng cửa Tông Sư, đó chính là một nhà ba Tông Sư. "Các người tránh ra, tôi muốn xem xem, anh ta có dám đụng tới tôi hay không! Ngoại trừ Tiêu Sinh còn có Tông Sư Tiêu Minh Hạc, hàng năm theo bên cạnh Tiêu Sinh. " Lý Dục Thần lại lắc đầu, nói: "Trò hay còn ở phía sau, em nhìn đi, lại có người tới rồi”. ", Sở Dao nói. "Cậu Tiêu, tới rồi à! "Cậu Sở, xảy ra chuyện gì thế? Tại sao tôi lại nghe nói người anh em Âu Dương Tĩnh của tôi bị người ta đánh ở đây? ", Tiêu Ngôn hỏi. "Đúng là có chuyện này, không phải chúng tôi đang xử lý đó sao". Sở Triết nói ngắn gọn chuyện vừa xảy ra, đương nhiên lỗi lầm đều đẩy hết cho hung thủ đánh người là Lý Dục Thần và cô bạn gái vô tri của Âu Dương Tĩnh.
