Tiêu Ngôn nghe xong, vẻ mặt trở nên lạnh lùng, đi vào vườn. "Cậu Tiêu! ", Âu Dương Sân thấy Tiêu Ngôn tới, cũng thở phào một hơi. "Cậu Tiêu. . Sở Triết nở nụ cười đắc ý. Vẻ mặt Tiêu Ngôn trầm xuống: "Muốn chết sao, tên húy của cụ nội tao cũng dám gọi thẳng như thế? . . "Đúng vậy”, Lý Dục Thần nói. Sở Dao nhíu mày, định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói ra được. "Vậy mày có muốn về hỏi trưởng bối nhà mày, ví dụ như Tiêu Sinh, hỏi xem ông ta có dám nói chuyện như vậy với tao không? ", Lý Dục Thần hỏi. Mọi người đều hít một hơi. Anh ta tin rằng sau chuyện hôm nay, Sở Dao sẽ không được gia tộc coi trọng nữa. ", Sở Dao muốn giải thích vài câu, nhưng Tiêu Ngôn căn bản không muốn nghe, chỉ tới kiểm tra vết thương của Âu Dương Tĩnh rồi đứng dậy, đi về phía Lý Dục Thần. . Cô ta biết mình có nói cũng vô ích, trừ phi bố cô ta Sở Chấn Thanh hoặc trưởng bối nhà họ Tiêu ra mặt, người ở đây, không ai có thể trấn áp được Tiêu Ngôn. "Không cần thiết”, Tiêu Ngôn tự tin nói. ", Lý Dục thần nói. " Lập tức có người cười nhạo: "Đến cả cậu Tiêu cũng không biết, còn dám làm loạn ở thủ đô sao? " . "Mày không định hỏi xem tao là ai sao? ", Lý Dục Thần cười nói: "Được thôi, nể mặt cụ nội của mày, tao cũng cho mày một cơ hội, quỳ xuống vái tao vài cái rồi ngoan ngoãn trở về, tao sẽ tha cho mày một mạng”. "Cậu Tiêu nhân nghĩa, loại người này nên phế đi! Anh ta vô cùng hài lòng với kịch bản này, tiết mục này vô cùng hiệu quả. Được thôi, nói cho mày biết, ông đây đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, tên tao là Tiêu Ngôn”. ", Tiêu Ngôn hỏi. "Được, biết nhận là tốt", Tiêu Ngôn nói: "Thấy mày cũng là một người lỗi lạc, cho mày một cơ hội, tự bẻ gãy hai chân, nằm sấp xuống vái anh em của tao vài cái là được”. "Vì mạng sống mà ngay cả ông cụ nhà họ Tiêu cũng dám gọi ra cơ à! Cả vườn tràn ngập tiếng cười. " "Ông cụ nhà họ Tiêu hắt xì một cái cũng có thể đánh chết mày đấy! . " Tiêu Ngôn lạnh lùng cười nói: "Sao nào, sắp chết rồi còn muốn làm quen với tao à? Tên này thật sự là không muốn sống nữa rồi! " "Lại còn dám nói chuyện như vậy, hahaha, mày quen biết ông cụ nhà họ Tiêu à? " "Mau tự bẻ gãy chân mình đi, đừng đợi cậu Tiêu ra tay, nếu không mày sẽ thảm đấy! Ngô Đại Minh cuối cùng cũng yên tâm, bây giờ không lo bị đuổi nữa, không chừng còn có thể được thăng chức lên làm tổng giám đốc. Đới Đình tỏ vẻ lo lắng, nhưng cô ấy chỉ là người làm thuê, có lo cũng không giúp được. "Mày là người đánh à? " "Thì ra đó là cụ nội của mày à! . Mọi người đều có suy nghĩ riêng của mình. " . Lý Dục Thần nhìn Tiêu Ngôn, hỏi: "Mày là người của nhà họ Tiêu? Đám công tử thế gia nhìn Lý Dục Thần như một người chết. Xì! Sở Dao cũng lắc đầu, trong lòng nghĩ thầm, anh có lợi hại thế nào cũng không thể đắc tội nhà họ Tiêu! Cô ta bắt đầu cảm thấy hối hận về quyết định của mình, vốn còn định đánh cược vào sự trỗi dậy của nhà họ Lý, bây giờ xem ra không còn cơ hội nữa rồi. Tiêu Ngôn tức giận: "Tiểu tử thối, vốn không muốn lấy mạng mày, nếu chính mày đã muốn tìm tới cái chết, vậy tao sẽ cho mày được toại nguyện! "
Vừa dứt lời, Tiêu Ngôn dẫm một chân xuống, cơ thể đột ngột rời khỏi mặt đất, nhảy lên cao tới năm mét nhưng đại bàng lao lên trời vậy. Trong vườn, một cơn gió thổi qua, bầu không khí lập tức tràn ngập sát khí.
