.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1054: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1072 Tạm thời có việc, có lẽ là không tới được".




Từ xa Lý A Tứ đã nhìn thấy Trần Tiểu Lục đứng ở ven đường. Bên cạnh Trần Tiểu Lục còn có mấy người, có nam có nữ, đang nói chuyện với nhau. Lý A Tứ đạp xe đi đến, tới gần liền hô một tiếng: "Tiểu Lục! "


Đám người bên cạnh Trần Tiểu Lục trông thấy Lý A Tứ và xe đạp của anh ta thì đều có vẻ mặt ngạc nhiên. Một người đàn ông hỏi: "Tổng giám đốc Trần, đây chính là nhân vật lớn mà anh nói sao? " Lý A Tứ nói: "Không đạp xe thì tôi đến đây kiểu gì? "Ngũ Ngọc Xuân đó! " "Bạn cùng bàn? Lý A Tứ hỏi Trần Tiểu Lục: "Không phải cậu nói có bất ngờ cho tôi sao? Nhưng Lý A Tứ không nhìn thấy. " Trần Tiểu Lục cười haha, dẫn mọi người vào trong quán ăn. Quán ăn trên đường phố cũng không lớn, bên ngoài tạm coi như rộng rãi, ánh đèn ngoài cửa cũng rất sáng, bảng hiệu "tôm hùm chua cay" đỏ chót khiến người ta như ngửi được mùi thơm nức mũi. Bất ngờ đâu? Lý A Tứ chưa bao giờ được tiếp xúc với con gái ở khoảng cách gần như vậy, lập tức không biết làm sao, còn chưa uống rượu mà mặt đã đỏ bừng. Bắt xe tốn tiền lắm! " Trần Tiểu Lục nói: "Cậu còn nhớ bạn cùng bàn hồi đi học của cậu không? " Đình Đình lập tức va vào lòng Lý A Tứ. " Nói rồi Trần Tiểu Lục liền thay đổi sang vẻ mặt tươi cười, đi ra đón Lý A Tứ, vịn tay lái tay giúp anh ta dừng xe xong thì khoác lấy vai anh ta, vừa đi vừa nói: "A Tứ, sao cậu còn đạp cái xe cũ kỹ này? "Cô ấy đâu rồi? Trần Tiểu Lục giới thiệu người phụ nữ tên là Đình Đình, là nữ sinh viên của một trường đại học nổi tiếng. ", Trần Tiểu Lục nói: "Cô ta cũng tới thủ đô, lúc đầu hôm nay tổ chức tụ họp là vì cô ta, không nói cho cậu biết chính là muốn cho cậu một điều bất ngờ". " Một người phụ nữ trang điểm lòe loẹt nói: "Lục gia, anh ta gọi anh là Tiểu Lục, vậy tôi nên gọi anh ta là gì? Có lẽ là không nhận được sự tán thưởng nên có từ Lý A Tứ, Đình Đình có vẻ hơi thất vọng, cũng lộ ra vẻ khinh bỉ. Lý A Tứ cũng không để ý đến tên tuổi của trường đại học nổi tiếng đó, trên thực tế, ngoại trừ hai trường cực kỳ nổi tiếng ra kia thì Lý A Tứ cũng không biết như thế nào mới được tính là một trường đại học nổi tiếng. " Trong đầu Lý A Tứ lập tức hiện ra khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, hai cái lúm đồng tiền nhàn nhạt, còn có đôi mắt to ngập nước biết nói chuyện kia. Ai ngờ Đình Đình chán ghét đẩy anh ta ra, đưa tay cho anh ta một cái tát, vẻ mặt vô cùng khinh bỉ nói: "Làm cái gì đấy, sàm sỡ người ta à! " Trần Tiểu Lục đã đặt phòng trước. Cái loa ngoài cửa còn đang phát ra tiếng nhạc: "Tờ giấy nho nhỏ, vuông vức… " Trên mặt Trần Tiểu Lục hiện ra mấy phần không được tự nhiên, nửa bên mặt run rẩy, nói: "Gọi Tứ gia! Trần Tiểu Lục nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Lý A Tứ thì cảm thấy buồn cười, đảo tròn đôi mắt, đột nhiên đẩy Đình Đình về phía Lý A Tứ, cười haha nói: "Tôi biết cậu thích Ngũ Ngọc Xuân, nhưng mà phụ nữ sao, đều như thế cả, thế này cũng đủ để cậu ngạc nhiên rồi! " "Tạm thời có việc, có lẽ là không tới được". Phòng này nằm ở góc quán ăn, mặt tường làm bằng kính, có thể nhìn ra cảnh đường phố phía ngoài, cũng có thể trông thấy những cái bàn bên ngoài đại sảnh. Trong lòng Lý A Tứ sao lại chỉ có mỗi bất ngờ được, đơn giản là quá kích động, trái tim đã đập thình thịch rồi. Một người khác là ông chủ của một công ty nội thất, họ Lạc, hai người đồng hương kia làm việc cho anh ta, tất cả mọi người đều gọi anh ta là tổng giám đốc Lạc. Có tổng cộng sáu người đến ăn, ngoại trừ Trần Tiểu Lục ra còn có hai đồng hương, Lý A Tứ có biết, hai người khác thì anh ta không biết, bao gồm cả người phụ nữ trang điểm lòe loẹt, ăn mặc mát mẻ kia. Anh ta sợ Đình Đình ngã liền đưa tay ra đỡ. Cũng không đái một bãi mà soi vào xem, chỉ là một tên bảo vệ, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga! "

Lý A Tứ ngây người. Anh ta không hiểu, rõ ràng là Trần Tiểu Lục đẩy cô ta vào lòng mình, vì sao cô ta không trách Trần Tiểu Lục, ngược lại trách anh ta? Khuôn mặt vốn dĩ đã đỏ, lần này lại càng đỏ hơn. Một nửa là bị đánh, một nửa là bị chọc giận.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.