.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1062: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1080 "Tôi có nôn không?"




Vương Sùng Tiên xoay ngang kiếm, chắn ở đằng trước, luồng ánh sáng trắng bắn vào vỏ kiếm và quay ngược trở lại, bắn trúng tay linh mục. Linh mục hét lên thảm thiết rồi vứt cây thánh giá xuống, sau đó lui lại vài bước, nhìn Vương Sùng Tiên một cách kinh ngạc. "Ông là ai? "

"Nói mau, bọn họ ở đâu? ", Vương Sùng Tiên hỏi lại: "Nếu không nói, tôi tự vào tìm". . . " "Nôn rồi", Ngũ Ngọc Xuân nói: "Cậu nôn trên xe, nôn đến mức rối tinh rối mù luôn". Ngọc Xuân! . . Linh mục mở rộng vào tay, cơ thể được bao bọc bởi vầng sáng như vị thần giáng thế. . "A. " Ông ta làm dấu thánh giá trước ngực và đọc: ". . " Cây thánh giá khổng lồ trên tế đàn bắt đầu sáng lên, ánh sáng tỏa ra rực rỡ đến chói mắt. . " Lý A Tứ hét lên, cố gắng bò dậy khỏi giường mới phát hiện thì ra chỉ là một giấc mơ. Ngọn lửa đang lao về phía anh ta. Trái đất bị thiêu rụi trong ngọn lửa, chỉ còn anh ta chịu đau khổ và dày vò trong đống tro tàn. Anh ta nghe thấy một giọng nói vang lên: "A Tứ, tỉnh rồi sao? " "Tối qua cậu uống say, tôi được quản gia Hầu cho phép ở lại đây chăm sóc cậu", Ngũ Ngọc Xuân nói. "Tôi có nôn không? Tín đồ phía dưới đều quỳ xuống, cầu nguyện theo: ". Khuôn mặt của ngài hiện lên từ bóng tối, ráng màu phủ kín bầu trời, đối mặt với ngọn lửa của ngài, thế gian đều vui mừng. . . Toàn bộ đại sảnh giáo đường đều nóng rực lên, những chiếc ghế gỗ và những người quỳ dưới đó đều đang bốc hơi trong cái nóng. Một tia nắng ấm áp, dịu dàng chiếu ngoài cửa sổ chiếu lên ga giường. Anh ta quay đầu, thấy Ngũ Ngọc Xuân ngồi trước giường. Linh mục xoay người đi về phía chính giữa tế đàn, đứng trước cây thánh giá khổng lồ, chỉ tay vào Vương Sùng Tiên, lớn tiếng nói: "Tà đồ đến từ dị vực, ông xâm phạm thánh địa, làm tổn hại sứ giả của chúa, ông sẽ phải chịu sự trừng phạt của chúa, rơi vào vực sâu địa ngục, vĩnh viễn chịu dày vò trong bóng đêm! Luồng ánh sáng trắng lóa mắt kia có một đôi cánh màu đỏ, đang phe phẩy ngọn lửa. Lý A Tứ cảm thấy rất nóng, nóng tới mức như toàn thân đang bị thiêu đốt. " Giọng nói này vô cùng dịu dàng và ấm áp hơn ánh nắng mặt trời rất nhiều. " Vương Sùng Tiên cảm nhận được luồng uy lực và năng lượng khủng khiếp như mặt trời rơi xuống của cây thánh giá. ", Anh ta vừa mới bình tĩnh lại sau cơn ác mộng, lại đột nhiên nhảy dựng lên: "Tại sao cậu lại ở đây? . . . . Ngài lệnh cho sao trời ẩn nấp, ngài lệnh cho trái đất sáng lên, ngài là vua của chúng thần, nhận đối mặt ngọn lửa của ngài, chúng ta đều được sống vĩnh cửu. "Ngọc. Anh ta ngẩng đầu lên, thấy mặt trời ở ngay trên đỉnh đầu, cách anh ta rất gần, dường như lúc nào cũng có thể rơi xuống vậy. . Lý A Tứ cảm thấy choáng váng vô cùng, lúc này anh ta mới nhớ lại chuyện tối hôm qua. "À, tôi làm bẩn chiếc xe kia rồi sao? "

Lý A Tứ nhớ hôm qua anh ta ngồi trên một chiếc xe mới, trên đầu xe có một người vàng, nghe nói dòng xe này rất đắt, đắt tới mức cả đời này anh ta cũng không thể nào mua nổi. "Không sao đâu, tôi lấy quần áo của cậu bọc lại rồi", Ngũ Ngọc Xuân nói. "Quần áo? "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.