.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1074: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1092 Nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước.




Lý Dục Thần nhìn ông ta, hơi nhíu mày, nói: "Nói một chút về nhà của ông đi, ông mua từ bao giờ? "

"Chắc phải mười bảy mười tám năm rồi, dù sao lúc ấy giá nhà không cao lắm, tôi mua cả sân, cộng lại mới tốn hơn năm mươi triệu". "Ồ, mười bảy, mười tám năm trước đã có thể lấy ra năm mươi triệu rồi, ông chủ Chu không phải người bình thường mà! ", Hầu Thất Quý nói. Lý Dục Thần biết Hầu Thất Quý đã điều tra Chu Thiệu Nghĩa, bây giờ nói lời này chắc chắn là có ý đồ gì đó, cho nên không ngắt lời. Tôi có thể nói gì được, hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt, chỉ có thể lấy tiền rời đi. Chu Thiệu Nghĩa không rao giá trên trời, đưa ra một cái giá cũng coi như hợp lý, Lý Dục Thần đương nhiên không có dị nghị gì, có lẽ căn nhà này có liên quan đến mẹ của anh, cho dù có đắt đi nữa, anh cũng sẽ mua nó. Hầu Thất Quý gật đầu với Lý Dục Thần, ý là ông ta sẽ đi tra. "Ông liên lạc với người đó kiểu gì, bây giờ còn có thể liên lạc được nữa không? "Tên là Cung Nhân Lạc", Chu Thiệu Nghĩa nói. Sau khi tới thủ đô mới biết được, hay lắm, chút tiền đó của tôi chẳng tính là gì, đến dưới đáy hoàng thành cắm rễ, ngay cả một kẻ ăn mày tôi cũng không thể đắc tội được". Chu Thiệu Nghĩa rất tự nhiên quay lại chủ đề: "Cho nên tôi mới mua căn nhà này, chính là muốn làm hàng xóm với hào môn chân chính, cũng coi như tìm chỗ dựa". " Chu Thiệu Nghĩa lắc đầu: "Nhiều năm như vậy, đã sớm mất hết phương thức liên lạc rồi. Ông ta nhìn cây bút máy trong tay Chu Thiệu Nghĩa, đột nhiên giật mình, hét lớn: "Cậu chủ cẩn thận! Cũng may vẫn còn giữ được vốn liếng, cũng cảm thấy mình là nhân vật lớn, liền muốn đến thủ đô xông xáo. Nhưng mà lúc ấy tôi thông qua môi giới để liên hệ, mấy người có thể đi hỏi một chút, có khi công ty môi giới còn có tài liệu về khách hàng thì sao". Hầu Thất Quý đứng sau lưng bọn họ luôn cảm thấy là lạ ở chỗ nào đó, bỗng nhiên trông thấy chữ ký của Chu Thiệu Nghĩa trên hợp đồng, lại có mấy phần thanh tú, một ông chủ than đá xuất thân từ việc đào than đá ở Tấn Châu làm sao lại có thể ký được kiểu chữ ký như thế? " "Không mở nổi nữa chứ sao, cá lớn nuốt cá bé, cá bé ăn tôm, thế giới này cứ như vậy đó, Tấn Châu là thiên hạ của nhà họ Vũ, bọn họ coi trọng cái mỏ của tôi. Điều này khiến ông ta có vẻ có chút hưng phấn, ông ta sửa sang lại quần áo, rất đứng đắn lấy ra một cây bút máy nhìn qua có giá trị không nhỏ. Dáng dấp rất xinh đẹp, đến bây giờ tôi còn nhớ rất rõ, dáng vẻ kia, tôi sống hơn nửa đời người chưa bao giờ thấy ai đẹp như thế". Sau khi bàn bạc xong xuôi, Hầu Thất Quý liền chuẩn bị hợp đồng để hai bên ký tên. "Trời, đó cũng chỉ là thời đại cũ thôi", Chu Thiệu Nghĩa nói: "Không dối gạt mấy vị, trước kia tôi ở quê quán Tấn Châu từng mở mỏ than, lúc đó đào quặng dễ kiếm tiền lắm". ", trái tim Lý Dục Thần lập tức bay lên. "Người đó tên là gì? Sau đó chính là bàn bạc về chuyện mua bán và sang tên nhà cửa. Chỉ thấy Chu Thiệu Nghĩa chuyển cổ tay một cái, ngòi bút máy liền đâm thẳng về phía cổ họng Lý Dục Thần. "Nói một chút về chủ nhân lúc đầu của căn nhà này đi, là người như thế nào? Hầu Thất Quý mỉm cười, không nói thêm gì nữa. "Mỏ than giàu như thế, sao ông còn tới thủ đô? Trong tay Lý Dục Thần đã cầm bút ký tên mà Hầu Thất Quý chuẩn bị, liền khoát tay, ra hiệu không cần, sau đó cúi đầu xuống chuẩn bị ký tên. Ông ta ký tên lên hợp đồng, sau đó cung kính đưa bút tới trước mặt Lý Dục Thần. ", Lý Dục Thần hỏi. Chu Thiệu Nghĩa và Lý Dục Thần ngồi xuống trước một cái bàn. Lý Dục Thần có chút thất vọng nho nhỏ, nhưng cũng không hề từ bỏ, bởi vì nếu như mẹ anh còn sống, đổi sang tên khác là chuyện rất bình thường. "Tôi không rõ lắm, chỉ biết là nữ, họ Cung. " Nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước. Bọn họ ngồi sát bên nhau, khoảng cách vốn đã rất gần, cộng thêm động tác Chu Thiệu Nghĩa đưa bút, bút máy cách cổ Lý Dục Thần không đến hai mươi cm. Khoảng cách ngắn như vậy gần như không thể tránh né. Chu Thiệu Nghĩa cong khóe miệng lên cười. Nhưng rất nhanh nụ cười của ông ta đã ngưng kết trên mặt. Ngòi bút bỗng nhiên dừng lại cách cổ họng Lý Dục Thần chỉ còn một tấc, không thể tiến lên một chút nào nữa, cứ như chạm phải một tấm thép vô hình vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.