Tia sét tiếp đất, lập tức tắt ngúm. Tất cả những thứ bị nó đánh trúng đều cháy thành tro, chỉ để lại mùi khét lẹt. Bayar cười to: "Hahaha, thần linh đích thực hiển lộ uy phong, Ô Mộc Thiếp giáng lâm đi, dùng sét thần và chớp giật rửa sạch nhân gian, cho kẻ phàm trần dám xem thường thần linh này chết đi! "
"Cái thứ đồ chơi trẻ con này mà cũng xứng gọi là sét ư? "
Một âm thanh vang lên. ” Bayar giận dữ, một tay thổi tù và, một tay gõ mạnh dùi trống. . “Ông. “Không thể nào! . ” “Sao lại không thể? . Những tầng sóng xung kích loang rộng ra, u hồn trong sân lập tức tan biến. ”, ông ta lẩm bẩm. Không thể nào! ” Hoàng Đại Sơn xoay người lại, phát hiện ra mấy chục đệ tử Vinh môn nằm dưới đất. “Tôi đã bảo rồi mà, thần của ông chẳng bằng một quả rắm của tôi! ” “Á! Nếu giờ đầu hàng thì không thể tính là thua một nửa được”. Cái sét thần kia của ông còn chẳng bằng quả rắm của tôi! . ” “Tôi đã nói rồi mà, tôi là thần”, Hoàng Đại Sơn phẩy cây phất trần một cái, ra vẻ tiên phong đạo cốt. Sao có thể? ” Ông ta ngẩng đầu lên trông thấy Hoàng Đại Sơn đứng cười gian xảo mới hiểu ra: “Hừ, con chồn vàng lòng dạ hẹp hòi nhà ông, ông cố ý trả thù tôi! Chỉ còn lại ánh nắng ngập trời vàng ruộm chiếu xuống sân. Hoàng Đại Sơn đi lại đó, cúi người xem thử rồi gãi đầu: “Ôi chao, ngại quá, vừa rồi tôi không khống chế tốt lượng rắm nên làm bọn họ hít phải mất rồi, xin lỗi, xin lỗi! Bayar hoảng sợ trông thấy tên ăn mặc áo quần kỳ quặc, sắc mặt vàng như tượng sáp ong kia vẫn còn đứng êm đẹp ở chỗ cũ. ” Nói xong, ông ta cười hề hề, vẩy cây phất trần một cái, một cơn gió nhẹ thổi lướt qua, đám đệ tử Vinh môn nằm dưới đất đều mơ màng tỉnh lại. Một quả rắm lại có thể xua tan mây, trả lại một ngày nắng đẹp! ”, Hoàng Đại Sơn bước về phía Bayar: “Giờ thì hối hận rồi chứ? Gió lạnh ngừng thổi, mây đen tan đi, sấm ngừng kêu, chớp tắt ngúm. Tiếng trống kéo theo tiếng sấm, trên bầu trời có mấy tia sét đâm toạc tầng mây, tia sét màu máu bổ xuống. Tiếng tù và vang lên, u hồn chung quanh lao tới tấn công Hoàng Đại Sơn. . Sư phụ Vinh đang đỡ một người trong số họ dậy, trông người này có vẻ bị thương rất nặng, hai mắt nhắm nghiền, miệng còn sùi bọt mép. Lúc này, sư phụ Vinh đứng sau lưng hô to: “Lão Hoàng, mau tới đây xem thử xem bọn họ sao rồi? Hoàng Đại Sơn bỗng nhiên xoay người, hẩy mông, đánh một quả rắm lên trời. Mí mắt của Bayar như muốn rách ra, ông ta hét to: “Rốt cuộc ông là ai? Bayar ngẩn người, vẻ khó tin lộ rõ qua nét mặt, như thể đã hóa thành tượng đá, một tay giơ dùi trống, một tay cầm kèn lệnh, ba cọng lông vũ trên đỉnh đầu bị quả rắm đánh bay, không biết đã bay đi đâu. “Phịch” một tiếng. Sư phụ Vinh sực hiểu ra, giơ tay áo lên ngửi thử, mắng: “Đù, mùi này chắc cả tuần cũng không bay hết được! "
Hoàng Đại Sơn lắc đầu: "Rõ ràng là tôi cứu ông đấy chứ, ông không cảm ơn thì thôi, lại còn đổ oan cho tôi trả thù ông, đầu bếp Vinh, ông mới là người lòng dạ hẹp hòi! "
Sư phụ Vinh ngẫm nghĩ, không ngờ lại không thể cãi lại được. Thế nhưng mùi rắm khắp người này… Đúng lúc này, một đệ tử Vinh môn bỗng nhiên chỉ tay về phía tế đàn kêu lên: "Mau nhìn kìa! "
Sư phụ Vinh và Hoàng Đại Sơn đồng thời quay đầu lại nhìn.
