Có đệ tử của Tần môn chịu trách nhiệm ghi chép lại danh mục quà tặng, sau đó phân loại và cất giữ cẩn thận, vận chuyển về gian phòng dành riêng để cất quà tặng. Cuối cùng chỉ còn lại Lý Dục Thần là chưa thấy tặng quà. Tất cả mọi người đều nhìn anh, ai ai cũng muốn biết cậu Lý mà gần đây đang rất phất lên, phô trương tuyên bố nhà họ Lý trở về sẽ tặng quà gì? Món quà gì mới xứng với thân phận gia đình số một thủ đô? Ngay cả Tần Thụ Nghĩa cũng rất hiếu kì. Chỉ cần người ta muốn bới móc thì sơ sài hay quá quý giá cũng đều có thể chê được. ” “Còn tường là anh hùng xuất thiếu niên, hóa ra vẫn còn non lắm, không làm nên trò trống gì! Danh tiếng Tông Sư Sách Môn đâu phải là chuyện đùa? “Quà này cũng đâu có ít, tranh chữ của Văn Chinh Minh giá một triệu. Quả nhiên, trong đám đông có người xì xào bàn tán. Món quà này đúng là hơi sơ sài một chút, không xứng với địa vị của Tần gia. ” “Gia đình số một thủ đô cái gì chứ, đấy chỉ là chuyện hai mươi năm trước thôi, hiện tại, nhà họ Lý đừng nói là số một, thậm chí còn chưa lọt vào nổi top 100 ấy chứ”. Lúc này, bất kể anh tặng gì cũng sẽ đều bị bới móc. Tần gia đã cắm rễ ở đất này bao nhiêu năm? “Cậu Lý tới thì tới, còn tặng quà làm gì! ” “Thôi, nếu là cậu ta tặng một cây cải thảo thì tôi còn phục cậu ta dám đấu với Tần gia. Nếu như món quà này quá lớn thì lại bị nói là nịnh bợ Tần gia, nếu vậy thì cũng sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ. ” Lời xã giao này quá qua quýt, ai cũng hiểu được ý miệt thị của Tần gia. Trong đám đông cũng vang lên không ít tiếng huýt sáo và tiếng cười coi thường. Nhất là tình hình hôm nay, Lý Dục Thần dẫn theo các gia đình giàu có của thủ đô đi bộ tới đây, trở thành tiêu điểm chú ý của đám đông. Cậu ta mới tới thủ đô được mấy ngày? Nhưng bây giờ xem ra vẫn không đủ hoàn hảo. Thế nhưng chính vì vậy nên lại cũng biến thành vấn đề. ” “Không cúi đầu thì làm được gì? ” . Nhưng nước đã tới chân, ông ta không thể không tặng, mọi người thích nói thế nào thì tùy mọi người vậy. . Hầu Thất Quý sợ chảy mồ hôi lạnh đầm đìa toàn thân, thấp thỏm vì mình suy tính không chu toàn. Giờ cậu ta tặng mấy thứ này thì rõ ràng là đã cúi đầu rồi! Lúc chọn quà, Hầu Thất Quý đã cân nhắc rất nhiều, sơ sài không được, quý giá quá cũng không được, cho nên mới chọn chiếc vòng ngọc nạm vàng kia và một bức tranh chữ của Văn Chinh Minh. Hai thứ này không sơ sài cũng không quá quý giá, không thể chê vào đâu được. Còn thua cả chúng ta nữa! ” “Hừ, nếu là người bình thường thì thế cũng được rồi, nhưng ai bảo cậu ta họ Lý chứ? “Ồ, vậy tôi sẽ chờ thêm một lát, hahaha… Nếu như món quà này của Lý Dục Thần quá sơ sài thì sẽ bị người cả thủ đô cười chê. Ai bảo cậu ta khoe là nhà họ Lý đã trở về rồi? “Thôi đi, lần đầu tiên thấy có người tặng quà còn đòi tặng bù”. . “Haha, chỉ vậy thôi ư, gia đình số một thủ đô đây ư? Để bày tỏ tấm lòng của nhà họ Lý, tôi đã chuẩn bị riêng cho Tần gia một món quà lớn nhưng vẫn còn đang trên đường tới đây, xin được tặng sau”. Với tư cách là quản gia của nhà họ Lý, đây là thiếu sót của ông ta. Chính vì vậy, Hầu Thất Quý hơi do dự. Chúc Tần gia thọ tỉ Nam Sơn, trẻ mãi không già! Lý Dục Thần cười, nói: “Nay là đại thọ của Tần gia, sao tôi có thể đi tay không tới đây được. Hầu Thất Quý đành phải nhắm mắt tặng quà, nói: “Mừng đại thọ Tần gia sáu sáu, nhà họ Lý tặng một chiếc vòng ngọc nạm vàng, một bức tranh chữ Hành thư của Văn Chinh Minh. Tần gia trông thấy hai món đồ này, nét mặt lộ vẻ coi thường. Chiếc vòng tay kia trông còn đẹp hơn cả chiếc ở bảo tàng Tây Kinh, nếu là đồ thật thì không rẻ đâu! ” Đồ được lấy ra. ”, Tần Thụ Nghĩa cười to đáp. "Thấy mất mặt nên nói vậy thôi! "
"Để xem liệu cậu ta có thể tặng bù được thứ gì, theo tôi thì càng bù lại càng mất mặt! "
. . .
