"Anh thực sự định giữ bọn họ ở lại nhà họ Lý à? Chị Mai đang ở thành phố Hòa, làm vậy chẳng phải là mãi mãi chia cắt ba người họ hay sao? "
"Ba người bọn họ có thể ở chung một chỗ hay sao? "
"Nhưng mà… ", Lâm Mộng Đình luôn cảm thấy không đúng nhưng không biết phải nói như thế nào. Ông nội cười đáp, trong phim thì đương nhiên là giả nhưng trên đời này đúng là có người như vậy, chẳng qua cháu không biết họ mà thôi. Người ta có ở bên nhau hay không có liên quan gì tới thực lực chứ? Nhưng anh chỉ có thể chỉ vẽ mà không thể giúp đỡ. Khi đó, anh hoàn toàn không hiểu nội dung bộ phim, chỉ trông thấy diễn viên vượt nóc băng tường, ánh đao ánh kiếm lóe lên, ngựa trắng chạy băng băng trên cát vàng, gió thổi ống tay áo màu đỏ bay phần phật, tất cả những điều này khiến máu nóng trong người anh sục sôi. “Lý lẽ xiên xẹo! Lực chú ý của mọi người đều bị trận chiến đấu này thu hút, như thể đang xem một bộ phim điện ảnh võ thuật sống động. Lý Dục Thần đột nhiên nhớ lại hồi nhỏ đi xem phim chiếu bóng ngoài trời cùng với Mã Sơn, Đinh Hương. Sau lần tới thành phố Dũng, chị Mai lấy được truyền thừa hoàn chỉnh bí thuật Lan Môn và Thất Bảo Hàng Long Tráo, chờ tới lúc Nhiếp Hồn Quyết của chị Mai đại thành, hai người bọn họ dẫu có cưỡi ngựa chạy theo cũng không bắt kịp được. ”, cô lẩm bẩm. Đôi khi, chỉ khi lâm vào nghịch cảnh, thậm chí tuyệt cảnh mới có thể kích phát tiềm lực của con người”. . Khi đó bọn họ nghèo, không có tiền đi xem phim điện ảnh, anh thậm chí không biết phim điện ảnh là gì. Mặc dù nó đã mấy lần bị gió từ chưởng lực của ông chủ Vương đánh bay nhưng điều này cũng khiến ông ấy không thể tập trung đối phó với kẻ địch, chỉ có thể phòng ngự, không thể tấn công. Nhưng con rắn trong tay Tôn Trường Hải cứ thỉnh thoảng lại bay ra ngoài, lượn vòng trên đỉnh đầu bọn họ. . “Vậy nếu chị Mai thành tiên thì sao? Ông nói, võ công thì đã là gì, cháu phải học thứ lợi hại hơn võ công. ”, Lâm Mộng Đình nói. May mà còn có một cặp thiết chưởng của ông chủ Vương bay múa trên dưới. Cuối cùng, bọn họ phải leo lên trên cái cây mọc cạnh quảng trường, ngồi trên chạc cây xem hết bộ phim điện ảnh. Bọn họ có bắt kịp được chị Mai hay không thì phải dựa vào chính bọn họ. Chiếu phim! Anh nhớ có một hôm Mã Sơn hưng phấn chạy lại gọi: “Chiếu phim! ” Ba người vác ba chiếc ghế nhỏ tới quảng trường ngoài trời ở gần đó. Lý Dục Thần cười nói: “Mặc dù hai người bọn họ cũng coi như đã võ đạo đại thành, nhưng càng ngày càng thua xa chị Mai. Thứ lợi hại hơn võ công là gì? Lúc này, những đệ tử Tần môn còn lại đều đã xông lên bao vây. Dục Thần, Đinh Hương, mau đi xem phim! “Chỉ khi lâm vào nghịch cảnh, thậm chí tuyệt cảnh. Lâm Mộng Đình sững sờ, đột nhiên nghĩ đến chính mình. ”, Lý Dục Thần cười hỏi. Cho nên anh truyền kiếm thuật Huyền Môn cho sư phụ Vinh, để ông ấy dung nhập vào khoái đao Vinh Môn, lại truyền cho ông chủ Vương thần công Hỏa Vân, kết hợp với Chu Sa Chưởng của ông ấy. Sau đó anh về nhà hỏi ông nội xem thích khách và võ công có phải là thật hay không? Ngày ấy là lần đầu tiên Lý Dục Thần được xem phim màn ảnh rộng. Lý Dục Thần là tiên, cô chỉ là người phàm, mặc dù bây giờ hai người đang ở bên nhau nhưng dù sao tiên phàm cũng khác biệt, đợi anh giải quyết xong chuyện ở trần gian, trở lại Côn Luân, liệu cô có còn có thể ở bên anh nữa không? Kết quả đến nơi đó mới thấy người tới xem đông nghìn nghịt, chiếc ghế đẩu hoàn toàn chẳng giúp ích được gì, đừng nói là ngồi, dù có đứng lên ghế, ba đứa trẻ cũng không nhìn thấy gì cả. Sư phụ Vinh bị trúng độc rắn cắn, lại bị gãy một cánh tay, công lực giảm mất một nửa. Nghĩ tới đây, Lâm Mộng Đình hơi lo âu, có lẽ cô nên cố gắng hơn một chút, nếu cô không thể bước lên thiên lộ thì cô và Lý Dục Thần sẽ là người và tiên mãi mãi chia cách, hôn nhân cũng chỉ là một giấc mộng ở nhân gian mà thôi. Lý Dục Thần còn ngây thơ hỏi ông nội xem phải làm thế nào mới tìm được những người đó, cháu muốn học võ công. Lý Dục Thần rất hiếu kì, nhưng ông nội chỉ nói là đợi anh trưởng thành thì sẽ biết. Giờ anh đã biết rồi, tiếc là ông nội đã không còn nữa. Lý Dục Thần đang ngẩn người, bỗng nhiên biến sắc, xoay phắt người lại, nhẹ nhàng vươn tay ra, tóm được hai chấm sáng. Lâm Mộng Đình trông thấy trong tay Lý Dục Thần xuất hiện một cặp kim châm, thân kim lóe lên ánh sáng màu xanh da trời, rõ ràng là có chất kịch độc. Cô dõi mắt nhìn ra xa, trong đám nam nữ nhà giàu này, nếu không phải ông chủ, bà chủ thì cũng là con cái của họ, tất cả đều tập trung xem tỷ thí võ công, không một ai chú ý tới cô và anh.
