.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1121: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1139 Anh cố ý thả tôi đi?




"Tiểu Trịnh, là cô? ", khuôn mặt Sở Dao tràn ngập vẻ không dám tin: "Vì sao chứ? Tại sao cô lại làm như thế? Tổng giám đốc Đới đối xử với cô tốt như vậy, thế mà cô lại hại cô ấy! Sở Triết cho cô bao nhiêu lợi ích? Thân hình lóe lên, cô ta muốn dùng Tiềm Hành Thuật của Mặc gia bỏ chạy. Trả thù! Nhưng cô ta chỉ khẽ sửng sốt trong phút chốc, nhanh chóng phản ứng lại. Cô giết Ngô Đại Minh, giết Sở Triết thì có thể làm gì? Chiếc áo khoác kia còn chưa kịp rơi xuống đất, lúc này trên người Tiểu Trịnh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng nửa xuyên thấu, bao vây lấy dáng người đầy đặn của cô ta. Tiểu Trịnh tựa vào ghế sô pha, biết phản kháng không có tác dụng, nhìn hằm hằm Lý Dục Thần. " "Tôi và Mặc gia có duyên. Sở Dao giận dữ: "Cô rất đắc ý hả! Nhưng đúng lúc này, Lý Dục Thần đột nhiên đưa tay tóm lấy không khí trước mặt. Lý Dục Thần nhìn thoáng qua chiếc nhẫn trong tay, thở dài: "Đồ vật của Mặc gia quả nhiên làm được thật tinh xảo". Lần trước tôi gặp cô, tôi đã biết cô song tu võ đạo, cảnh giới còn không thấp. Anh dời bước sang bên cạnh, tay khẽ vỗ, ném Tiểu Trịnh vào trên ghế sô pha. ", Tiểu Trịnh hơi áy náy nói: "Tôi không phải người của Sở Triết, tổng giám đốc Đới cũng không phải do tôi hãm hại, chỉ là trùng hợp mà thôi. Nhưng giữa thế gian, những người chọn ẩn náu tại nơi thành thị không phải số ít. "Anh ấy và tôi không có thù oán, tôi chỉ đang hoàn thành nhiệm vụ mà thôi", Tiểu Trịnh chậm rãi đi về phía ghế sô pha, dường như muốn xác nhận xem Lý Dục Thần chết chưa. Ai cần cô trả thù chứ! "Hừ, đã bị anh phát hiện, giết tôi đi", trong mắt Tiểu Trịnh hiện lên vẻ quyết tuyệt, có vẻ không quá xem trọng sống chết. "Cái gì? Lý Dục Thần nhẹ nhàng kéo một cái, Tiểu Trịnh lảo đảo nghiêng về phía trước. Cô ta bỗng nhiên nhếch miệng mỉm cười, khóe mắt đuôi lông mày nhiều chút vẻ quyến rũ, nhào vào trong ngực Lý Dục Thần. ", Lý Dục Thần ngồi dậy khỏi ghế sô pha, vẻ xanh đen trên mặt nhanh chóng rút đi, bờ môi cũng khôi phục màu máu. Lúc này trên tay anh nhiều thêm một chiếc nhẫn, đỉnh chiếc nhẫn là một cái gai dài. " Lý Dục Thần cười nói: "Nếu chút độc này có thể hạ độc được tôi, tôi sớm đã chết không biết bao nhiêu lần". Cô có biết hai ngày này Đới Đình chịu bao nhiêu khổ sở tại câu lạc bộ, bị người ta tra tấn thành dạng gì không? ", Sở Dao giật nảy mình: "Ngô Đại Minh là do cô giết? Ngô Đại Minh đã chết rồi, kế tiếp là Sở Triết". " "Xem như thế đi", Tiểu Trịnh đáp: "Tôi chỉ là mượn cây đao trong tay đám thuộc hạ ngu xuẩn của Phiền Đại Thiếu mà thôi". Tiểu Trịnh rõ ràng không ngờ tới, thân thể đột nhiên dừng lại, trong mắt tràn đầy kinh ngạc. "Anh đã trúng độc Thất Tuyệt Tán Cát Môn, làm thế nào mà anh lại không có chuyện gì? Tiểu Trịnh dường như khá bất ngờ: "Anh cố ý thả tôi đi? " "Chủ tịch Sở, cô hiểu lầm rồi! Một tiếng kêu nhỏ vang lên, Tiểu Trịnh bị lôi ra từ trong hư không, cổ tay bị Lý Dục Thần tóm chặt. Sư phụ tôi từng nói, nếu gặp phải người Mặc gia, cần phải quan tâm một chút. "Anh đã biết trước là tôi? "Ai giao nhiệm vụ cho cô? "Vậy tại sao cô muốn giết cậu Lý? " Thân thể Tiểu Trịnh khẽ run lên, có điều, đôi mắt nhanh chóng trở nên cứng rắn, ánh mắt tràn đầy sát khí như đao. Thù của tổng giám đốc Đới, tôi sẽ báo cho cô ấy. "Muốn giết cô thì lần trước cô giả mạo Chu Thiệu Nghĩa đã bị tôi giết rồi", Lý Dục Thần nói. Cô không chủ động tấn công, tôi cũng không thể khẳng định cô chính là thích khách". Anh ấy và cô có thù gì? " "Chỉ đoán được thôi. Sở Dao trông thấy không gian hình như lóe lên một cái, Tiểu Trịnh đột nhiên biến mất, chỉ còn một chiếc áo khoác rơi xuống từ chỗ cô ta vừa đứng. ", Sở Dao hỏi. Vì sao chứ? Nhưng chuyện có thể xảy ra lần một lần hai, lại không thể liên tục đến lần thứ tư. Hai lần trước cô giết tôi, tôi đều thả cô, đây là lần thứ ba". "Anh muốn thế nào? "

"Tôi biết quy củ của nghề này của cô, cũng biết khí tiết của đệ tử Mặc gia. Nếu hiện tại tôi hỏi cô, cô nhất định sẽ không nói cho tôi ai sai khiến cô đến giết tôi".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.