.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1122: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1140 Vì sao tâm trạng phu nhân không tốt?




"Hừ, biết là tốt". "Cho nên, tôi định sẽ thả cô thêm một lần nữa". "Anh nói cái gì? ", Tiểu Trịnh không tin nổi nhìn Lý Dục Thần. Lý Dục Thần lặp lại: "Tôi thả cô đi. Trong vòng ba ngày, nếu cô vẫn không giết được tôi thì phải nghe theo tôi. " Lý A Tứ đáp: "Không biết". . "Được, trong vòng ba ngày, tôi vẫn không giết được anh, tôi chính là người của anh, bảo tôi làm cái gì cũng được". Đương nhiên, nếu cô không dám thì cứ chọn một đi". "Trả lại đồ cho cô". Tiểu Trịnh tựa trên ghế sô pha, nhìn chằm chằm Lý Dục Thần, áo sơ mi trắng bao vây lấy lồng ngực đầy đặn đang kịch liệt phập phồng. . "Ba ngày sau, nếu anh không chết, tự nhiên sẽ biết", Tiểu Trịnh nói xong liền quay người biến mất ở ngoài cửa. Chuyện của Đới Đình có vẻ như liên quan tới Tiểu Trịnh, nhưng nếu thật sự muốn trách, dường như lại không trách được Tiểu Trịnh, chỉ có thể trách Ngô Đại Minh và Sở Triết. Ở bên ngoài nhìn thấy Lý A Tứ, Hầu Thất Quý hỏi: "Tiểu Ngũ đâu? Thứ hai, tiếp tục tới ám sát tôi. "Để làm gì? Hồi lâu sau, cô ta hạ quyết tâm, đứng lên nói. Cho dù mách lẻo cho bố, lại có thể làm được gì anh ta chứ? Ngoài chiếc nhẫn vừa rồi còn có một chiếc bút máy, cô ta từng sử dụng nó khi giả mạo thành Chu Thiệu Nghĩa đi ám sát Lý Dục Thần. . Sở Dao rất muốn trả thù cho Đới Đình, nhưng Ngô Đại Minh chết rồi, chỉ còn lại có Sở Triết, chẳng lẽ Đới Đình muốn cô ấy tìm anh trai tính sổ? ", Lý Dục Thần hỏi. "Vì sao tâm trạng phu nhân không tốt? Lý Dục Thần như thể không hề nhận ra tâm trạng của cô, anh lim dim mắt, không biết là đang suy nghĩ chuyện gì hay đang nghỉ ngơi rèn luyện. Tiểu Trịnh nhặt áo khoác rơi dưới đất lên, mặc vào người. "Này, có thể nói cho tôi tên thật của cô không? "Nếu cô chọn hai, tôi muốn đánh cược với cô. Từ nay về sau, tôi bảo cô làm gì, cô đi làm cái đó. Còn không phải bởi vì Đới Đình là bạn thân của cô, cho nên, kết quả là, có vẻ như trách nhiệm của chính Sở Dao lớn hơn một chút. Trên đường trở về, Lâm Mộng Đình có vẻ hơi rầu rĩ không vui, về đến căn nhà của họ Lý cô vẫn không nói lời nào. " Hầu Thất Quý ngó nghiêng hai bên, hạ giọng nói: "Tâm trạng của phu nhân không tốt, để cô ta vào bếp làm chút món ngon, dỗ dành phu nhân". Cô có hai lựa chọn, một là rời xa thủ đô, sau này không thể xuất hiện trước mặt tôi nữa, chuyện lúc trước tôi xem như chưa từng xảy ra. Tiểu Trịnh quay người lại, dùng tay đón lấy xem xét. ", Hầu Thất Quý gõ trán Lý A Tứ: "Đừng lắm miệng! Hầu Thất Quý muốn nói gì đó, nhẫn nhịn nửa ngày, cuối cùng chỉ rặn ra một câu: "Tôi đi xem công trình bên cạnh làm thế nào". Tại sao bọn họ muốn hại Đới Đình? "Chủ tịch Sở, thay tôi nói lời xin lỗi với tổng giám đốc Đới". Lúc đi tới cửa, cô ta đột nhiên quay đầu, khom người bái thật sâu với Sở Dao. Có điều cô chỉ có một cơ hội cuối cùng, tốt nhất hãy chuẩn bị đầy đủ chút". "Haha, có liên quan đến cậu không? "Đi tìm xem". Dứt lời, cô ta quay người rời đi. Chạy trốn ra khỏi đó. Đầu ngón tay Lý Dục Thần khẽ búng, bắn ra hai vật lóe ánh sáng lạnh. Sở Dao ngạc nhiên, không biết có nên gọi cô ta lại không. ", Lý A Tứ hỏi. "

Lý A Tứ mờ mịt đi tìm Ngũ Ngọc Xuân kể chuyện, phàn nàn mình bị Hầu quản gia gõ đầu. Ngũ Ngọc Xuân cười nói: "Phu nhân và giận dỗi với cậu chủ đấy". "Vì sao lại giận dỗi? ", Lý A Tứ ngốc nghếch hỏi. Ngũ Ngọc Xuân cười dùng ngón tay dí vào trán anh ta: "Xem cậu ngu ngốc kìa, khó trách quản gia gõ đầu cậu, không đánh cậu là xem như không tệ rồi".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.