Người phụ nữ ném tên đàn ông xuống hố, nói với Đới Đình: "Đừng khóc nữa, phụ nữ mà chỉ khóc thì không cứu được bản thân mình đâu". Đới Đình ngẩng đầu lên, nhìn thấy trên mặt người phụ nữ bám đầy vết sẹo chằng chịt như rết, còn có cặp hốc mắt trống rỗng kia, sợ tới kinh hồn táng đảm, khẽ hét lên một tiếng. "Ừm, cô còn biết sợ thì tốt, chứng minh lòng cô còn chưa chết". Người phụ nữ bỗng nhiên dùng mũi chân móc một cái, móc lấy cái xẻng sắt bên cạnh đặt vào tay Đới Đình. "Đi, lấp hố lại". Từ nhỏ cuộc sống quá thuận lợi, đi học trường tốt nhất, sau khi tốt nghiệp lại vào làm cho công ty tốt nhất, chị em xung quanh đều là quý cô của những gia tộc trâu bò nhất thủ đô. ” “Có gì mà không dám? Cái hố to bị ba gã đàn ông đào ra tới, lại bị một mình Đới Đình lấp lại. Vẻ mặt cô ấy càng lúc càng kiên cường trầm tĩnh, trong ánh mắt đã bắt đầu xuất hiện sát ý lạnh lùng. Đang khi họ nhìn thấy hy vọng có thể chạy thoát, Ân Oanh nhẹ nhàng đá một cái, cái xẻng sắt bên chân bay ra ngoài, phụt một tiếng chặt gãy một cái cây to bằng miệng chén, lại xoẹt một tiếng cắt vào khe hở của mỏm đá đằng xa. Vốn tưởng rằng tiền đồ sáng lạng, con đường tương lai trải đầy nhung lụa. Bọn chúng đều đáng chết! Tất cả đàn ông trên đời này đều đáng chết! Cô ấy không phải nhà nông, cũng không có võ công, cô ấy chẳng qua chỉ là một cô gái thông thường, là thành phần trí thức tay trói gà không chặt. ”, Đới Đình cầm xẻng, mê mang mà lại sợ hãi nhìn cô ta. Lần này, bọn họ đã thành công leo lên. Cô nhớ cho kĩ, đàn ông trên đời này không một ai tốt cả! Ra tay đi! Không ngờ chuyện xấu lại bất ngờ xảy ra. Đới Đình cầm xẻng lên bắt đầu đào đất. Một xẻng lại một xẻng. Nghĩ đến đó, Đới Đình liền rơi nước mắt. Đất rơi xuống hố. Động tác của cô ấy càng nhanh hơn, sức lực cứ như dùng mãi không hết. Giết hết bọn chúng! ” Đôi tay Đới Đình hơi run rẩy nhìn đám người trong hố, người còn đang sống sờ sờ, đành liều mạng mà lắc đầu. ”, người phụ nữ lạnh lùng nói: “Mấy người này mới vừa nãy còn muốn giết cô, định chôn sống cô! “Không, tôi không dám! Đám đàn ông dưới hố sợ hãi tột cùng, bản năng muốn sống thúc đẩy bọn họ một lần nữa trèo lên, liều mạng muốn chạy ra khỏi cái hố nọ. Mà chuyện xui rủi này cũng không phải là do cô ấy phạm sai lầm gì, cô ấy chỉ là bị giới nhà giàu nội chiến rồi tai bay vạ gió tới mình. Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống đất, lại bị cô ấy xúc bỏ vào hố, đè lên người đám đàn ông kia. “A? ”, người phụ nữ mù nói. Bốn người lại lần nữa ngã xuống hố, ôm mắt cá chân của mình mà kêu rên. Đới Đình vừa khóc vừa xúc đất. Cô ấy cầm xẻng đi tới cạnh miệng hố, dừng sức xúc lấy một xẻng đất đổ vào trong hố. Từng xẻng từng xẻng. Chỉ có giết chết chúng mới có thể cứu lấy chính mình. “A cái gì mà a? ” Giọng người phụ nữ mù tựa như có một loại ma lực nào đó, khiến cho lý trí Đới Đình dần dần ổn định lại. ” Đới Đình lau mặt một cái, nước mắt dần dần cạn. Từ nay về sau sẽ không còn người đàn ông nào dám bắt nạt cô nữa! Bên tai cô lại vang lên tiếng của người phụ nữ mù: “Đàn ông chẳng có kẻ nào tốt! “Chôn tiếp đi! Tay cô ấy không còn run rẩy nữa, ánh mắt cũng dần dần trở nên kiên định. Đới Đình nghe lũ đàn ông đau khổ kêu rên, nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt chúng, việc này làm cho cô ấy có loại cảm giác sung sướng vì báo được thù. Đến khi xẻng đất cuối cùng đã rơi xuống, Đới Đình vứt cái xẻng đi, xụi lơ xuống mặt đất. Nhưng cô cũng không cảm thấy mệt mỏi, ngược lại có một loại cảm giác ung dung giải thoát, tựa như đã tìm thấy bên kia bờ, cánh cửa của một thế giới mới đang mở ra về phía mình. "Đúng, giỏi lắm! ", người phụ nữ mù không có mắt, nhưng mà cứ như chuyện gì cũng nhìn thấy: "Cô rất có năng khiếu, bái tôi làm sư phụ đi, tôi dạy cô năng lực, giết chết hết đám đàn ông thối tha trên đời này! "