.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1130: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1148 Đến chỗ cậu trốn vài ngày?




"Sư phụ! ", đáy lòng Ân Oanh cảm động, bất giác rơi lệ. "Đừng khóc, đã nói với các con bao nhiêu lần rồi, Mặc giả không có nước mắt! ", bộ dạng người phụ nữ mù vô cùng tức giận. "Nhưng mà, nếu như con vẫn thất bại thì sao! Lâm Mộng Đình nói: “Ngươi đi trốn thì ai tiếp đãi những nhân vật máu mặt ở thủ đô? Hai ngày này có rất nhiều người đến căn nhà của họ Lý, trừ bỏ đội thi công tới sửa sang cải tạo thì còn có người của các gia tộc lớn ở thủ đô tới thăm trước, nườm nượp không ngừng. Cô ấy làm sao à? ” “Có thể để cho Đới Đình. Nhưng Lý Dục Thần khá là khó chịu khi bị cuốn vào những chuyện vặt vãnh như tiếp đón người khác thế này. Bọn họ đến vì nhà họ Lý, bây giờ nhà họ Lý chỉ có một mình anh họ Lý, anh cũng đâu thể để A Tứ tiếp khách được đúng không? Vì thế con đường vốn cũng tạm coi như rộng rãi trong lúc nhất thời có vẻ chật chội vô cùng, mới sáng sớm đã đậu đầy xe, hơn nữa còn đều là xe sang. “Cậu Lý, bây giờ tôi không ra được, tôi có chuyện muốn nhờ cậu”. Lý Dục Thần lắc đầu nguầy nguậy: “Không được, ngày mai anh phải đi trốn thôi”. ” “Không thể nào! Lâm Mộng Đình còn đỡ, cô sinh ra trong gia đình giàu có cho nên đã quen với chuyện này. Bởi vì công trình sửa sang lại căn nhà cách vách chỉ vừa khởi công, bãi đậu xe vẫn chưa kịp xây, người tới thăm cũng chỉ có thể đậu xe ở đầu hẻm. Tinh thần anh ta phấn chấn cứ như thứ mình đang nắm trong tay không phải là căn nhà của họ Lý mà là Nam Thiên môn. ” Lý Dục Thần suy nghĩ rồi nói: “Cũng phải, hồi trước ông Lâm nói đúng thật”. ” “Phải sống thế cả đời ấy hả? Vậy anh thà lên núi Côn Luân ăn tuyết còn hơn”. ”, Lâm Mộng Đình tò mò. . ” “Đới Đình? Có vài người tới trễ cũng chỉ có thể ngừng xe ở một nơi rất xa, sau đó đi bộ vào trong. Tới đây, ta truyền cho con thuật sử dụng nỏ Huyền Cơ… Mặc dù công lực của con chưa đủ, nhưng có thể phát huy một phần ngàn khả năng cũng đã quá đủ để giết một tên Lý Dục Thần rồi. ” … Chuyện này làm bọn họ mệt gần chết. “Ông em nói gì với anh? Lâm Mộng Đình đỏ mặt, cô đằng hắng: “Nói vớ vẩn, làm sao ông em có thể nói thế được! ”, Ân Oanh nhìn nỏ Huyền Cơ, trái lại lo lắng: “Con không sợ chết, nhưng nếu như bởi vì con mà để mất trọng khí của Mặc môn, vậy thì con trở thành tội nhân nghìn đời rồi còn gì! Làm gia chủ là phải làm cả đời đấy! Đến tối, mãi mới hết bận, Lý Dục Thần phần nàn với Lâm Mộng Đình: “Vốn dĩ anh tưởng với bản lĩnh của mình thì chấn hưng nhà họ Lý là việc hết sức dễ dàng, không ngờ lại mệt như thế! “Ông nói là anh muốn chấn hưng nhà họ Lý thì trước tiên phải tìm một cô gái sinh một bầy con”, Lý Dục Thần trả lời. Lý Dục Thần với Lâm Mộng Đình gần như từ sáng sớm đến tối muộn đều đang phải tiếp khách. . Lý A Tứ mặc bộ đồng phục an ninh mới toanh vào, đứng ở cửa nhìn một chuỗi xe sang cùng với các cậu ấm cô chiêu, ông to bà lớn cùng nhau cuốc bộ tiến vào. Nỏ Huyền Cơ là bảo vật mà tổ sư của nhà họ Mặc năm đó lưu lại, tương truyền có khả năng bắn rồng đâm phượng, có thể xuyên mây phá trời, giết người từ ngàn dặm bên ngoài. Nhà họ Lý lúc trước có không dưới mười cái trang viên, chỉ có điều những sản nghiệp đó hiện giờ đều đã nằm trong tay người khác, muốn đòi lại còn phải gặp chút khó khăn. “Chuyện gì? Hầu Thất Quý không thể không đẩy mạnh kế hoạch nhà họ Lý thứ hai, giống như những gia tốc lớn khác có trang viên to rộng ở thủ đô. ” Lý Dục Thần đang định nói tiếp thì đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên, người gọi là Sở Dao. ” Lâm Mộng Đình cười nói: “Mới hai ngày mà anh đã không chịu nổi rồi à? Thế nên Hầu Thất Qủy chỉ đành xác định mục tiêu tại Yến Bắc Viên, mua Yến Bắc Viên cũng là điều ban đầu Lý Dục Thần từng nói. Đến chỗ cậu trốn vài ngày? "

"Bố tôi muốn giết Đới Đình, tôi nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy chỉ có chỗ cậu là an toàn. "

Lý Dục Thần đồng ý ngay lập tức: "Được, cô đưa cô ấy đến đây đi". "Tôi đang bị bố giam lỏng, không ra ngoài được, cậu có thể đi đón cô ấy không? "
"Cô ấy ở đâu? "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.