.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 114: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 115 “Tôi là Vương Tông Sinh!”




"Khách khí gì chứ, đều là người một nhà. Sau này ai bắt nạt cậu thì cứ nói với chị Mai, chị Mai sẽ trút giận cho cậu! ", bà chủ quay đầu nhìn thoáng qua Lý Dục Thần: "Phụ nữ chúng tôi toàn phải tự dựa vào mình, có vài tên chỉ được cái đẹp mã! "
Sau quầy bar, ông chủ cười hì hì: "Đúng đó, mấy cậu đẹp mã thì có gì tốt! "
Bà chủ liếc mắt khinh thường: "Biến biến biến, liên quan gì ông! Người này hơn năm mươi, để mái húi cua, tóc mai để dài, màu tóc hoa râm nối liền với đống râu ria xồm xoàm, trông khá nghệ sĩ. ”, chị Mai biến sắc. Khác với Chu Húc, lần này trong tay sư phụ Vinh ngoài cái gáo thì còn cầm theo một thanh dao thái thịt. Người này ăn rất chậm, một miếng tàu hũ, một miếng cơm, ăn rề rề từng chút một. ” Sau đó gã cầm lấy menu, xem một hồi mới nói: “Bán cho tôi một phần đậu hũ bát trân và một chén cơm tẻ”. Sư phụ Vinh và Tiểu Dương vén màn, đứng như thần giữ cửa trước phòng bếp. “Nếu tôi cứ muốn chọn người thì sao? ” Người nọ cười he he: “Đừng tưởng trốn tới nơi hẻo lánh này thì người khác không tìm được, Nhất Chi Mai! Sau khi người râu ria tiến vào, gã tìm một cái bàn ngồi xuống. Sư phụ Vinh hiểu ý, quay trở lại phòng bếp với Tiểu Dương. Lý Dục Thần cũng không coi mấy kẻ như Chu Húc ra gì. . ” “Anh là ai? Nhưng kẻ ác phải cần có kẻ ác hơn trị, ruồi bọ thì phải dùng sâu trùng xử lý. ” Sư phụ Vinh nói: “Tôi còn tưởng có người tới ăn quỵt! Hiện tại Hoàng Tam coi Lý Dục Thần như thần, răm rắp nghe theo lệnh anh. ” Nghe thấy tên đối phương, sắc mặt chị Mai hoàn toàn thay đổi: “Tông sư Thái Cực Nam Phái! Mà công lực người trước mặt không hề thua kém hai người này. ”, người nọ nói. Dáng vẻ này hệt như Chu Húc, nhưng Lý Dục Thần biết gã này không cùng loại với Chu Húc. ” Hai người đều hung hăng trừng Chu Húc. “Thưa ông, đây là quán ăn, không phải KTV, chỉ có thể gọi món ăn, không thể chọn người”, Lý Dục Thần vẫn nói. Không khí trong tiệm trở nên vô cùng kỳ dị. Như bà chủ đã nói, chỉ là loại ruồi bọ vo ve mà thôi. . . “Bao nhiêu tiền? . ” Người nọ lắc đầu, vươn ra một ngón tay: “Cậu gọi cô ta tới! Chu Húc cũng thấy hơi nhục, sau lại thấy sư phụ Vinh và Tiểu Dương quá hung dữ, không dám nói gì thêm, ảo não rời đi. Người nọ nếm thử một miếng rồi chẹp miệng, gật đầu nói: “Không sai, là mùi vị này! Ông chủ Vương ngồi bên quầy rượu cũng tò mò nhìn sang hướng này, trên mặt vẫn là nụ cười. Chị Mai gật đầu với sư phụ Vinh. “Anh muốn tôi ăn cơm cùng hay uống rượu với anh? Lý Dục Thần gọi điện cho Hoàng Tam. ”, người kia hỏi. ” . ” Người nọ nhìn chằm chằm bà chủ, mắt cũng chẳng chớp lấy một cái. Sau đó gã bắt đầu ăn cơm. Người nọ lại làm như không thấy những thay đổi trong tiệm, cười ha ha nói. Nhưng Đinh Hương làm ở đây, dù có mấy người ông bà chủ quan tâm nhưng cứ bị ruồi thì rất phiền phức. Tuy Lý Dục Thần không quá thích anh ta nhưng đây là người hợp dùng nhất bây giờ. “Căng thẳng gì chứ, tôi chỉ là một thực khách tới ăn thôi! ”, bà chủ yêu kiều hỏi. Lý Dục Thần tiến lên hỏi: “Thưa ông, ông muốn ăn gì? Chị Mai uốn éo mông đi tới, kéo anh sang một bên, ngồi đối diện người nọ. Nhưng Lý Dục Thần biết đây là một cao thủ. Lý Dục Thần lặng lẽ lùi vài bước tới bên cạnh Đinh Hương để bảo vệ cô ấy. . Không sợ ăn trộm vào nhà, chỉ sợ bị trộm ngấp nghé! ” Chị Mai đáp: “Vậy thì tôi cảm ơn nhưng anh cũng nên nói cho tôi biết anh là ai, tại sao tới đây? Người nọ khen một tiếng: “Ai cũng nói Mỹ Nhân Châu có hiệu quả lưu giữ sắc đẹp, quả nhiên không giả! Lợi hại nhất chắc là Tiền Khôn bên hồ Linh Sơn, còn có ông lão Cố Ngôn Châu bên cạnh Trần Văn Học. ” Tiểu Dương vung đao trong tay nói: “Ai ăn quỵt, tôi chém chết luôn! ” Sắc mặt chị Mai thay đổi, cười nói: “Mỹ Nhân Châu gì chứ, con lợn xấu xí ấy hả, chỗ chúng ta không có món này! “Ô, trên mặt tôi có mọc hoa à? Không ngờ tôi còn có thể ăn đậu hũ bát trân chính tông ở thành phố Hoà”. ” Lý Dục Thần nhìn theo ngón tay gã, thấy mục tiêu là bà chủ - chị Mai. Chị Mai đáp: “Không bao nhiêu đâu, coi như tôi đãi! Hơn tám giờ tối, trong tiệm xuất hiện vị khách không mời mà tới thứ ba. Ra ngoài, anh ta còn ngoái lại mắng: “Mấy người chờ cho ông! ” “Tôi là Vương Tông Sinh! Chị Mai ngồi yên lặng đối diện gã, lẳng lặng chờ gã ăn xong. Sau khi trở về thành phố Hoà, anh đã gặp không ít võ giả. Chỉ chốc lát sau, đậu hũ bát trân đã được bưng lên. Lý Dục Thần chau mày. Ví dụ như Hoàng Hải thiết y, Hồng Thiên Thành Thái Cực, còn có Lâm Thiền Minh, Triệu Sơn của nhà họ Triệu. ” Người nọ không khách sáo: “Tôi không được ăn tàu hũ bát trân chính tông nhiều năm rồi, chỉ dựa vào món ăn này, hôm nay tôi không làm khó cô! "
Trong lòng Lý Dục Thần hơi chấn động, nhớ tới Hồng Thiên Thành theo bên cạnh chú Minh bị mình đánh bại ở quán bar Lam Kiều, chẳng phải là chưởng môn của Thái Cực Nam Phái tại thành phố Hoà sao? Châu Na từng nhắc nhở anh là Hồng Thiên Thành đã xin giúp đỡ từ phía sư môn, Thái Cực Nam Phái có thể sẽ phái người lợi hại hơn tới, dặn anh cẩn thận một chút. Nhìn dáng vẻ người này, rõ ràng là tới vì chị Mai. . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.