.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1140: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1158 Đây là quả báo




Ân Oanh nói: "Cậu Lý, chuyện này không trách sư phụ. Có người trả tiền và đăng nhiệm vụ lên bảng ám sát giang hồ, lúc ấy tôi nhìn thấy phần thưởng hậu hĩnh nên đã nhận nó". "Là ai muốn giết tôi? ", Lý Dục Thần hỏi. Ân Oanh lắc đầu: "Tôi không biết". Nhưng đó chỉ là nghi ngờ, cũng không đủ lý do. "Nhưng tôi có thể tiết lộ cho cậu một chút, người muốn giết cậu đã treo thưởng mười tỉ trên bảng ám sát giang hồ. Nhà họ Vương có nghi ngờ nhất định, dù sao việc nhà họ Lý trỗi dậy có ảnh hưởng lớn nhất đến địa vị của nhà họ Vương. Cậu tự lo cho bản thân mình đi! Đoàn Phù Dung nói muốn trả lại số tiền, vậy chứng minh người thuê còn sống. Nhưng tôi tin rằng trong chuyện này có thể còn có ẩn tình khác, tôi nhất định sẽ tra ra manh mối, cho bà một lời giải thích", Lý Dục Thần chắp tay nói. " Lý Dục Thần cau mày, nói: "Có lẽ bố tôi cũng không biết chuyện này? Lý Dục Thần gật đầu: “Được rồi, vậy quên đi”. Nhưng nếu Tần Thụ Nghĩa đã sắp đặt cục diện phức tạp như vậy, ngày tổ chức tiệc mừng thọ cũng đã trở thành bàn cờ sinh tử, sao còn phải vẽ vời thêm chuyện, lãng phí mười tỷ? Tôi có thể hiểu được sự hận thù trong lòng bà. Tôi tin bố mẹ tôi và nhà họ Lý trong sạch. Nếu là chuyện giang hồ, anh quyết định gọi điện cho chị Mai, để chị ấy đi điều tra một chút. Cho nên con bé không biết người thuê là ai, người thuê cũng không biết ai sẽ chấp hành nhiệm vụ". Nếu không phải bọn họ làm, bà vừa hận bọn họ, vừa khiến kẻ sát nhân thực sự nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, chẳng phải là lợi cho địch hại cho ta sao? Mười tỷ không phải là thứ mà ai cũng có thể lấy ra được. Nếu Ân Oanh nhận nhiệm vụ, những người khác sẽ không tới tìm cậu. " "Đó là Nguyệt Tiên Lăng làm, sao bà có thể trách bố mẹ tôi? Cho dù cậu có giết tôi cũng vô ích. Đoàn Phù Dung không chịu nói, Lý Dục Thần cũng không ép buộc, dù sao chỉ cần chờ sát thủ tiếp theo tới là được, rồi sẽ gặp được sát thủ không tuân theo quy củ. Tất nhiên, chuyện này sẽ tạo thành những nguy hiểm nhất định cho những người xung quanh. Đương nhiên nhà họ Sở có đủ tiền, nhưng khi Ân Oanh tiếp nhận nhiệm vụ, Sở Triết còn chưa chết, Sở Chấn Thanh không có lý do gì phải trả giá cao như vậy để lấy mạng Lý Dục Thần. "Bà Đoàn, mối hận diệt tộc, tại hạ đồng cảm. ” Đoàn Phù Dung không vui nói: "Tôi không giết được cậu, cũng không muốn liên quan gì đến cậu nữa, cậu đi đi! Chờ đến khi tôi tuyên bố Cát môn từ bỏ nhiệm vụ này, những tổ chức sát thủ khác hiển nhiên sẽ tiếp nhận. Không được tiết lộ thông tin về thân phận của người thuê, đây cũng là quy tắc của Cát Môn. " "Tôi", Đoàn Phù Dung nói: "Nhưng tôi sẽ không nói cho cậu. Nếu không thì sau này còn ai làm việc với Cát môn nữa". Nhà họ Tiêu và nhà họ Na càng không thể. “Tôi muốn cậu giải thích cái gì? Nếu không phải ông ta trêu hoa ghẹo nguyệt, dây dưa không rõ với Nguyệt Tiên Lăng, làm sao bà ta có thể hại tôi? Đoạn Phù Dung nói: “Cậu không cần hỏi con bé, theo quy củ của Cát môn, sát thủ sẽ không có bất kỳ liên hệ nào với người thuê. Huống chi Tần Thụ Nghĩa đã chết, người thuê vừa chết, nhiệm vụ sẽ tự động bị hủy bỏ, Ân Oanh không giết anh cũng không tính là thất bại, thoải mái cầm lấy tiền đặt cọc vào trong túi là được. Theo điều tra của tôi, việc nhà họ Lý đã bị diệt vong hai mươi năm trước, Nguyệt Tiên Lăng chính là thủ phạm chính. " "Bà Đoàn! Nhà họ Sở? " Lúc trước ở thành phố Hòa, nhà họ Viên ở Tiền Đường muốn giết anh, treo thưởng một trăm triệu, thu hút rất nhiều sát thủ giang hồ, nhưng cơ bản đều bị đám người chị Mai cản lại. " Lý Dục Thần sửng sốt, cười nói: "Thì ra tôi lại đáng giá như vậy! "Vậy ai biết? " "Nguyệt Tiên Lăng đối xử với tôi như vậy còn không phải bởi vì Lý Vân Hoa sao? ” "Hừ, cho dù không có chứng cớ việc diệt nhà họ Đoàn của tôi, nhưng hủy hoại dung mạo của tôi, làm mù mắt tôi, cùng mọi loại nhục nhã năm đó tôi phải chịu, chẳng lẽ đều là giả sao? Xem ra số tiền vẫn chưa đủ, một trăm triệu không hấp dẫn được sát thủ cấp cao, nhưng mười tỷ thì lại khác. Tôi biết bà hận bố mẹ tôi, nhưng những gì bà nói chỉ là suy đoán, không có bằng chứng. Tần Thụ Nghĩa đương nhiên cũng có đủ lý do, khi Ân Oanh tiếp nhận nhiệm vụ cũng là lúc anh và Tần môn trở thành kẻ thù. Cuối cùng ai lại hào phóng như vậy, muốn mạng của anh? Trong chuyện này, Nguyệt Tiên Lăng là thủ phạm chính, Lý Vân Hoa ít nhất cũng là tòng phạm! Rất có thể bố tôi cũng chết trong tay bà ta". "Cái gì? Bà ta giết Vân Hoa? ", Đoàn Phù Dung tức giận, đột nhiên cảm thấy mình thất thố, điều chỉnh cảm xúc một chút, cười lạnh nói: "Đây là quả báo! "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.