"Ha ha, chẳng qua là bạn bè trong giới giang hồ quá coi trọng mà thôi", Vương Tông Sinh cười nói: "Thái cực quyền làm gì có chuyện phân nam bắc? Về phần tông sư thì tôi lại càng không dám nhận, ở tỉnh Nam Giang này chỉ có hai người được công nhận là tông sư thôi". Chị Mai nói: "Tôi chưa bao giờ có dính líu gì đến phái Thái Cực, không biết tại sao anh Vương lại đến đây? "
Vương Tông Sinh nói: "Tôi đến thành phố Hòa để làm một số việc, tình cờ được một người bạn cũ ủy thác đến chuyển một tin nhắn cho chị". "Ồ, không biết bạn cũ của anh có phải là. Đinh Hương gật đầu nói: "Như vậy là tốt nhất, chị Mai là người tốt, ông chủ Vương cùng sư phụ Vinh cũng là người tốt. Chị Mai khẽ cắn môi nói: "Đồ đó cũng không phải là của hắn, dựa vào đâu bắt tôi phải trả lại? Ông chủ Vương có chút đau lòng nói: "Đưa hết cho bọn họ sao? Người ta đã mang tội cho bạn nhiều năm như vậy,Người ta đã thay chị mang tội nhiều năm như vậy, bây giờ chỉ yêu cầu chị trả lại mà thôi". " Chị Mai như tỉnh khỏi giấc mộng, hít một hơi thật sâu rồi nói: "Được rồi, đóng cửa rồi, Đinh Hương, Tiểu Lý, hai đứa về đi". “Chỉ là em gái thôi sao? . . Đinh Hương đối với những chuyện giang hồ này thì chẳng biết gì, cô ấy đi tới trước mặt bà chủ, cẩn thận gọi một tiếng: "Chị Mai. . " Chị Mai lại nói: "Quên đi, chị không nghe, cậu chắc chắn không thể nói ra lời gì tốt đẹp”. Chị Mai đột nhiên hỏi: "Liễu Kim. Chị Mai nói: "Đưa hết cho bọn họ đi". Đừng làm gì có lỗi với con bé, nếu để chị biết thì chị sẽ không tha cho cậu đâu! Lý Dục Thần trấn an nói: "Người tốt đều có phúc báo, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu". "Bạn cũ của tôi nói rằng những thứ đồ ăn cắp chung quy cũng không phải là của mình, hy vọng chị có thể trả chúng về chỗ cũ". Đinh Hương sống chết không nhận, phải nói rất nhiều thì cô ấy mới lấy đúng phần tiền lương của mình thôi. ” Lý Dục Thần không nói nên lời: "Chị Mai. Liễu tông sư làm sao biết tôi ở đây? Vương Tông Sinh đứng lên: "Được rồi, lời đã nói xong, tôi đi trước đây". Ông chủ Vương đếm các hóa đơn tại quầy, sau đó nói: "Lương đã đủ rồi, còn dư không ít". ? Tiểu Dương tuy rằng có chút độc miệng nhưng cũng là người tốt, đáng tiếc em không có bản lĩnh gì để giúp đỡ bọn họ". " Chị Mai nói: "Không biết ngày mai quán có còn mở cửa hay không, nên chỉ sẽ giải quyết tiền lương của hai đứa trước, không thể để hai đứa làm việc không công được". . Chị Mai nói: "Hôm nay không cần làm. ”, chị Mai trợn tròn mắt: “Cậu không có hứng thú một chút nào đối với chị, chẳng phải là vì trong lòng cậu đã có Đinh Hương rồi sao? Chị Mai cũng không miễn cưỡng bọn họ nữa. Khi chị Mai nghe thấy cái tên này thì sắc mặt trở nên vô cùng khó coi. " Lý Dục Thần khó hiểu nói: "Đinh Hương là em gái của tôi, đương nhiên tôi sẽ chăm sóc con bé thật tốt". Vương Tông Sinh thở dài, bước ra khỏi quán rồi biến mất vào màn đêm. Đinh Hương nói: "Em còn chưa dọn dẹp vệ sinh quán". " Vương Tông Sinh nói: "Muốn trả hay không là tùy ở chị, tôi chỉ là người đưa tin mà thôi. Chị Mai trầm mặc , không nói gì. ”, Đinh Hương không hiểu. " Chị Mai nói: "Thế ông định giữ lại nó làm gì? Sư phụ Vinh đứng ở cửa bếp, tay cầm vá, không nói được một lời. . Lý Dục Thần đến đây làm việc chưa được mấy ngày cho nên anh chỉ lấy 200 tệ và trả phần còn lại cho ông chủ Vương. . Ngay cả sắc mặt của ông chủ Vương đứng phía sau quầy cũng trở nên cứng ngắc. Bởi vì được ăn một bát đậu hũ Bát Trân miễn phí nên tôi mới nhắc nhở chị, đồ vật có giá trị đến đâu thì cũng chỉ là đồ vật. À, đúng rồi, lão Vương, trong quầy có bao nhiêu tiền mặt, lấy trả lương cho hai người bọn họ đi, nếu không đủ thì chuyển khoản". Chị Mai cười, trong nụ cười lại còn có mấy phần khổ sở: "Ngày vui nào rồi cũng sẽ tàn, Đinh Hương, em là sinh viên, sau này phải chăm chỉ học tập, nhất định sẽ có tương lai tốt đẹp". Hai người rời khỏi quán cơm Thân Dân. . Đột nhiên bà ta lại đứng dậy, kéo Lý Dục Thần sang một bên, nhỏ giọng nói: "Tiểu Lý, Đinh Hương là một cô gái tốt, nhưng con bé quá đơn giản, sau này cậu phải chăm sóc con bé thật tốt. “Tại sao? " Ông chủ Vương lập tức ngậm miệng, trên mặt vẫn nở nụ cười, xếp tiền ngay ngắn đưa cho Đinh Hương. . Đinh Hương vẫn còn hoài nghi, lại hỏi: "Anh Dục Thần, chị Mai thật sự định đóng cửa quán cơm sao? " "Người đó vẫn luôn biết". " "Liễu Kim Sinh". Lý Dục Thần nhìn thấy nước mắt trong mắt bà ta. "Vậy chào chị Mai, chúng tôi đi trước đây". Chị Mai thẫn thờ ngồi đó không nhúc nhích. Ông có thể đánh bại Liễu Kim Sinh không? Đinh Hương rất kinh ngạc, liền nói: "Chị Mai, em còn làm việc đến hết kỳ nghỉ hè mà? Ông chủ Vương khôi phục nét tươi cười đi tới, dường như muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của chị Mai, ông ấy mở miệng nhưng không thốt ra được lời nào, chỉ thở dài quay lại quầy. " Lý Dục Thần cũng phần nào đoán được chuyện gì đang xảy ra, liền nói: "Cũng chưa chắc, nhưng cho dù quán cơm đóng cửa thì sau này mọi người vẫn có thể làm bạn với nhau". Trong màn đêm mông lung, hai người đi trên đường, dưới ánh đèn đường mờ ảo, hai cái bóng sóng vai với nhau giống như thiên sứ. . . . Trong một con hẻm tối bên cạnh, Chu Húc dựa lưng vào vách tường, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.
