Lý A Tứ gãi đầu một cái: "Sao cậu lại nói vậy? "
Ngũ Ngọc Xuân thở phì phò đứng lên: "Sư phụ Vinh nấu bữa khuya, tôi đi bưng cho mợ chủ đây". Lý A Tứ "ồ" một tiếng, bỗng nhiên hiểu ra, tự lẩm bẩm một mình: "Có phải mình đã bỏ lỡ chuyện gì không? "
Ngũ Ngọc Xuân bỗng nhiên quay đầu nói: "Sư phụ Vinh cũng nấu cả phần cho cậu đấy, lát nữa tôi bưng chúng qua phòng cậu". Nói xong, cô ta nở nụ cười xinh đẹp, xoay người đi nhanh thoăn thoắt. ” Lý A Tứ ngẩn người há miệng ra ăn đũa thức ăn Ngũ Ngọc Xuân gắp. Cô ta mở hộp cơm ra, trong hộp là bữa khuya đẹp mắt và một ít rượu. Lý A Tứ đi mở cửa, trông thấy Ngũ Ngọc Xuân xách theo một chiếc hộp đựng thức ăn, mỉm cười dịu dàng đứng ở cửa ra vào. Vị ngọt chảy vào miệng anh ta như một cơn lũ, cuốn qua thực quản, ngập trong dạ dày, sau đó nhanh chóng tràn ra khắp lục phủ ngũ tạng, theo mạch máu đi khắp toàn thân, khiến toàn bộ thần kinh đều đắm chìm trong vị ngọt như mật. Tôi ngắm trăng”, Lý A Tứ nói. Khoảnh khắc ấy, Lý A Tứ cảm thấy có thứ gì đó gõ mạnh một cái trong đầu mình, cả người như bơi giữa biển mật. ”, Hầu Thất Quý đi tới. Lý A Tứ không hiểu giữa ngắm trăng và Phan Gia Viên có bán hàng giả nữa hay không thì có quan hệ gì. “Đồ ăn hôm nay cũng có chút công sức của tôi đó! ”, Hầu Thất Quý cười: “Nếu cậu mà biết ngắm trăng thì Phan Gia Viên không còn bán hàng giả”. Ngũ Ngọc Xuân ngồi xuống giường. “Ngắm trăng? ”, Ngũ Ngọc Xuân nói: “Nào, A Tứ, cậu nếm thử xem có ngon không? Hai người đan vào nhau, hòa thành một. “À, quản gia Hầu, tôi… Điều duy nhất anh ta nhớ rõ chính là khuôn mặt đỏ hồng của Ngũ Ngọc Xuân. Khuôn mặt cô ta ửng hồng như thể đánh phấn, ánh lên loang loáng dưới ánh trăng khiến trái tim Lý A Tứ rạo rực. Anh ta chưa từng ăn thứ gì ngon đến vậy. Lý A Tứ nhìn theo bóng dáng yểu điệu dưới trắng của cô ta, người hơi ngây ra. ” “Ồ ồ! “Không cho tôi vào à? Lúc này, vị giác như căn hầm phủ bụi của anh ta đột nhiên mở toang cánh cửa. . Lý A Tứ đi đóng cổng, trở về phòng mình. Hầu Thất Quý biết anh ta không hiểu, lắc đầu nói: “Được rồi, tôi đã gọi điện cho cậu Lý rồi, đêm nay cậu ấy bận công chuyện, phải sáng mai mới về, cậu đóng cổng đi nghỉ đi”. “A Tứ, ngẩn người nhìn gì thế? Quần áo bay múa trong gió như cánh bướm rồi rơi xuống đất như lá mùa thu. Không biết anh ta lấy đâu ra dũng khí mà lại dám ôm Ngũ Ngọc Xuân, hộp cơm đặt giữa hai người rơi xuống đất. Anh ta nằm trên giường, lật qua lật lại không ngủ được, trong lòng hơi ngứa ngáy như thể đang chờ đợi điều gì đó nhưng lại không biết rốt cuộc mình đang chờ gì. Thế nhưng anh ta thậm chí không biết mình đã ăn gì. ” Lý A Tứ ngờ nghệch mời Ngũ Ngọc Xuân vào phòng, luống cuống vứt quần áo vắt trên ghế đi chỗ khác, mời Ngũ Ngọc Xuân ngồi. Không biết bao lâu sau, chợt có tiếng gõ cửa. Ánh trăng chiếu vào phòng qua khe rèm cửa, mờ ảo, trắng trẻo, mềm mại. . Hết thảy đều thấm vào trong bóng đêm đẹp đẽ. Tốc độ vận khí quanh cơ thể của Đoàn Phù Dung rất chậm. Khoảng một tiếng mới đi được hết một vòng. Tổng cộng phải vận khí bảy lần, bắt đầu từ hoàng hôn, muốn xong cũng phải đợi tới sáng hôm sau.
