.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1145: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1163 Cái nhìn này như thể ngàn năm trôi qua.




Đới Đình ngồi một mình một góc ngắm sao, không biết suy nghĩ những gì. Lý Dục Thần thực sự hết cách với Đới Đình, ngoại trừ đợi trời sáng, đưa cô ấy về giao cho Sở Dao hoặc là sắp xếp cho ở tại nhà họ Lý ra, anh không giúp được gì hết. Trời mưa không bao lâu sau thì tạnh, sét cũng ngừng đánh. Những chiếc ô tô bị vứt bỏ nằm chất đống khắp nơi tựa như một người khổng lồ đang trườn bò giữa đêm tối, dường như có thể sẽ đứng lên nuốt chửng những con người xâm nhập vào thế giới sắt thép này bất cứ lúc nào. Mặt trời mọc lên ở đằng đông, phía đông của những "người khổng lồ" này được rọi sáng, trong khi phía tây vẫn tối tăm như cũ, tạo nên một chiếc bóng đổ thật dài trên nền đất, tựa như linh hồn đang rời khỏi thể xác. Đoàn Phù Dung sửng sốt, tiếng khóc dần dừng lại, chỉ có cơ thể là vẫn còn giần giật, không chịu quay mặt lại. Có gì không ổn à? ” Ân Oanh và Đới Đình đồng thời chạy tới. “Sư phụ! Đoàn Phù Dung không nghe thấy tiếng, nghiêng đầu hỏi: “Sao vậy? . , anh vẫn trẻ trung, đẹp trai hệt như ngày xưa… Phải vận khí bảy vòng quanh cơ thể, dù cho công lực của bà ta sâu dày thì cũng vẫn thấy khá mệt mỏi. Hai tay bà ta run rẩy vuốt ve khuôn mặt trước mắt, dịu dàng gọi: “Vân Hoa! Ân Oanh và Đới Đình chợt ngẩn người, nét mặt lộ rõ sự kinh ngạc, miệng há to, không thốt nên lời. Ánh sáng càng ngày càng sáng hơn, cảnh vật càng ngày càng rõ ràng. ” Đôi mắt của Đoàn Phù Dung long lanh, nước mắt không ngừng tuôn rơi. . “Vân Hoa. Hiện ra trước mắt bà ta là một khuôn mặt tuấn tú, điển trai. Anh đưa ngón tay vạch nhẹ mí mắt của Đoàn Phù Dung, thổi một hơi vào trong hốc mắt. Người xem mặt mình đi! ” Lý Dục Thần nói: “Đừng nhúc nhích, vẫn còn một bước cuối cùng nữa, để tôi mở mắt ra cho bà”. ” Lý Dục Thần bất động, để cho bà ta vừa sờ vừa gọi. Đừng bao giờ tới gặp em! Lý Dục Thần bước tới, rút những cây châm cắm trên đầu Đoàn Phù Dung ra, khẽ lướt tay qua mặt, bóc một lớp da mỏng trên mặt đi. ” Bà ta bỗng quay mặt đi, ngã vào mui xe một chiếc xe cũ, òa khóc. “Không! Em quá xấu xí! Đoàn Phù Dung thở hắt ra một hơi khí vẩn đục. ” Ân Oanh bẻ gương chiếu hậu của một chiếc xe cũ, lau sạch rồi để trước mặt Đoàn Phù Dung. Vân Hoa! “Anh đi đi, em không muốn anh nhìn thấy dáng vẻ của em bây giờ! Nhưng bà ta vẫn không dám tin, có lẽ đây chỉ là một giấc mơ. Hệ thống thị giác đã ngủ say hay nói đúng hơn là đã chết hai mươi năm nay của bà ta bắt đầu thức tỉnh, ánh sáng chiếu vào mắt bà ta, những bóng sáng mờ ảo lay động trước mắt. Đoàn Phù Dung lập tức mở ra, trong mắt như hồ băng, con ngươi sáng hơn cả viên ngọc trai đen. “Sư phụ, người tỉnh rồi! ”, Ân Oanh gọi một tiếng. ” Tiếng khóc của bà ta đầy bi thương, Ân Oanh và Đới Đình nghe thấy cũng buồn khổ lây. Ký ức xa xưa mà quen thuộc cũng thức tỉnh theo. Anh đi đi! Là anh đó ư, Vân Hoa! Tâm trạng bà ta kích động, thân thể cũng run rẩy theo. “Sư phụ, người xem này! Đoàn Phù Dung rụt rè nhìn thử. Cái nhìn này như thể ngàn năm trôi qua. Bà ta trông thấy một khuôn mặt xinh đẹp, đường nét xinh xắn, nước da như ngọc. Gương mặt này rất quen thuộc, rất trẻ trung, giống hệt khuôn mặt của bà ta trước khi mù. Tuổi trẻ như dừng lại trên khuôn mặt bà ta, không còn lại chút dấu vết năm tháng nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.