Bà ta ngẩn người. Đây không phải là mơ? Không biết là mừng quá hay là nhớ tới chuyện cũ mà buồn quá, hoặc là do vừa mới làm phẫu thuật xong, nước mắt của bà ta lại giàn giụa một lần nữa. Ân Oanh và Đới Đình thấy vậy không hiểu sao cũng khóc theo. "Sư phụ! ” Hiện tại, bà ta đã khôi phục diện mạo tuổi hai mươi trẻ trung ngày xưa, chỉ có tóc là vẫn hơi bạc, kết hợp với dung nhan tuyệt đẹp của bà ta, mang tới cảm giác đẹp xuất trần. “Sư phụ, đây không phải là mơ, cậu Lý đã chữa khỏi vết thương cho người, mắt người đã sáng lại, dung nhan của người cũng khôi phục rồi! “Cảm ơn cậu Lý! Bốn mươi năm như một cái búng tay, yêu hận đủ loại đều hóa thành mây khói thoảng qua… Bà yên tâm, chuyện nhà họ Đoàn bị diệt môn nhất định sẽ được tôi điều tra rõ ràng, trả lẽ công bằng lại cho bà”. “Cậu cứ việc đi điều tra nhưng không cần phải nói với tôi. “Con bé ngốc này, ta thì cần gì ai phải chăm sóc? Đây chỉ là một giấc mơ thôi”. Bà ta đã đẹp vậy rồi, không biết mẹ anh, Thánh nữ Ma giáo khiến Lý Vân Hoa sống mơ màng kia thì như thế nào? “Tôi ôm hận trong lòng hơn hai mươi năm, hận Nguyệt Tiên Lăng, hận Lý Vân Hoa, hận Cung Lăng Yên, hận toàn bộ nhà họ Lý và nhà họ Cung, nỗi hận này kéo dài lâu như vậy, giờ mới hiểu hóa ra chỉ là tôi ngu dại mà thôi”. “Ân Oanh là đồ đệ của tôi, tôi coi con bé như con gái, nó là một đứa bé ngoan, nếu giữ nó ở bên tôi thì sẽ không tốt cho cuộc đời nó. So với cậu, tôi chỉ là một kẻ tiểu nhân lòng dạ hẹp hòi. ” Đoàn Phù Dung chậm rãi quay người lại nhìn Lý Dục Thần. Nó từng hứa nếu không giết được cậu thì sẽ làm người của cậu. . ” “Không, các con không hiểu. Lý Dục Thần ngạc nhiên, sao lời này nghe kỳ lạ vậy chứ? . Đoàn Phù Dung khẽ thở dài: “Ôi, có một số việc đáng lẽ ra tôi nên buông bỏ lâu rồi mới phải! ” “Tôi đã nhiều lần sai người đi giết cậu, dùng những lời lẽ độc ác để thóa mạ bố mẹ, người nhà của cậu, cậu lại không để bụng hiềm khích lúc trước, chữa bệnh cho tôi, cậu quang minh lỗi lạc như thế khiến tôi thấy xấu hổ. “Bà Đoàn, vết thương cũ của bà vừa mới khỏi, cần phải kiểm soát cảm xúc, không nên kích động”, Lý Dục Thần nói. Chẳng trách năm xưa bố cậu lại ghét tôi”. Cậu chỉ cần sống tốt phần của cậu là được! Đây chính là một giấc mơ. ” Bà ta nhìn Lý Dục Thần đầy bỏng cháy, sau đó lộ vẻ đau đớn, thở dài. . “Ôi, cậu không phải Vân Hoa. Đoàn Phù Dung lấy lại bình tĩnh, đứng dậy cúi đầu trước Lý Dục Thần. Nhà họ Đoàn không còn nữa, nhà họ Lý ngày xưa giờ cũng không còn, không ai nợ ai. Con không xa sư phụ đâu, con muốn ở bên chăm sóc cho sư phụ cả đời! Chúc mừng sư phụ lấy lại được ánh sáng và tuổi xuân! “Bà Đoàn, bà không cần cảm ơn tôi, nhà họ Lý từng có lỗi với bà, giờ tôi là người duy nhất của nhà họ Lý còn sống sót, đương nhiên tôi sẽ là người trả nợ cho nhà họ Lý. Trước đây ta là bà già mù, giờ mắt ta đã sáng lại rồi, con ở lại bên cạnh ta cũng chẳng giúp được gì. Tôi chỉ có một tâm nguyện xin cậu giúp cho”. . Ân Oanh không hiểu, nhìn về phía Lý Dục Thần. ” Đới Đình hơi hiểu một chút. “Vân Hoa. “Sư phụ! Vậy cậu hãy đưa nó đi đi, hy vọng cậu hãy đối xử tốt với nó”. Lý Dục Thần hiểu, anh chữa khỏi mắt cho Đoàn Phù Dung nhưng đồng thời, khi bà ta mở mắt ra, trái tim bà ta đã chết. “Xin bà cứ nói”. Lý Dục Thần nhìn bà ta, không khỏi cảm khái, bà ta đẹp như vậy, chẳng trách năm xưa lại bị Nguyệt Tiên Lăng ghen ghét, làm hỏng mặt, quả là trời xanh ghét má hồng, thật đáng buồn. . ”, Ân Oanh nói. Lời hứa của Mặc giả, con đã hứa thì phải thực hiện. May mà lần này gặp được cậu Lý, con bé ngốc này, sau này không được tùy tiện hứa hẹn nghe chưa! Đi đi, cậu Lý là người tốt, cậu ấy sẽ không ức hiếp hay bạc đãi con đâu". "Sư phụ, con đi rồi thì sư phụ làm thế nào? "