.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1149: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1167 Chuyện quan trọng hơn ư?




"Hừ! Lượng thuốc mà tôi đưa cho cô đủ để hạ độc chết toàn bộ nhà họ Lý, cô đã dùng bao nhiêu? Tôi tốn rất nhiều công sức mới chế ra được loại thuốc độc không màu, không vị, ngay cả ngân châm cũng không thể phát hiện ra này, cô lại dám lãng phí chúng! Vinh khoái đao và Vương tay thép đều là cao thủ trong số các cao thủ, suýt chút nữa thì cô đã làm hỏng chuyện lớn của tôi rồi! Còn cả tên quản gia và bảo vệ kia nữa, cô dám tự ý chỉ bỏ thuốc mê mà không hạ độc bọn họ! Tôn Trường Hải lập tức cung kính gọi một tiếng: “Sư phụ! “Haha, mình còn chưa lo xong đã vội nghĩ tới người tình rồi! ” Ngũ Ngọc Xuân sợ hãi, mặt cắt không còn một giọt máu, chỉ còn biết ra sức cầu xin. Bàn tay của Tôn Trường Hải chợt dừng lại, ông ta cúi đầu nhìn mình, nhớ lại chuyện ở Yến Bắc Viên hôm đó. Nói rồi, bàn tay của ông ta vuốt dọc theo cổ xuống bên dưới. “Chuyện quan trọng hơn ư? “Tôi muốn đưa người phụ nữ này đi”, người đàn ông nói. ”, Tôn Trường Hải giật mình, cúi đầu: “Con sai rồi”. ” Người đàn ông ở trong nhà đi ra ngoài. ” “Nếu chỉ cần bắt người phụ nữ này thì tội gì tôi phải tốn công sai cô đi hạ độc làm gì? ”, Tôn Trường Hải cười lạnh lùng, vươn cánh tay còn sót lại ra, nâng cằm của Ngũ Ngọc Xuân lên: “Mặc dù cô không bằng ả trong phòng nhưng cũng coi như xinh xắn”. ” Tôn Trường Hải đẩy Ngũ Ngọc Xuân về phía trước. ”, đôi mắt sắc như dao của người đàn ông già nua nhìn về phía Tôn Trường Hải. Nếu như người cần thì con sẽ hiến tặng cả cô ả này cho người! ” “Bọn họ. Có điều bây giờ có chuyện quan trọng hơn chuyện đó”. Trông ông ta giống như một bộ xác ướp đã bị rút khô nước, chỉ còn lại cặp mắt xanh thẳm tựa như hồ nước trên cánh đồng băng, lóe lên thứ ánh sáng lạ lùng dưới ánh mặt trời. . ” “Vâng”, Tôn Trường Hải chấp nhận lời phê bình, tuy tỏ vẻ hổ thẹn nhưng trong lòng lại không phục. Chính cô đã phá hỏng kế hoạch của tôi! Toàn thân Ngũ Ngọc Xuân run rẩy nhưng cô ta không dám phản kháng. ” Tôn Trường Hải bóp cổ Ngũ Ngọc Xuân: “Chính cô! Ông Tôn, mục tiêu của ông là mợ Lý, tôi đã làm cho ông rồi! ” Ngũ Ngọc Xuân sợ rùng mình: “Ông Tôn, xin ông tha cho Lý A Tứ, anh ấy chỉ là bảo vệ, không biết gì hết”. “Con cho rằng Lữ Hiển ta là hạng háo sắc hay sao? ”, Tôn Trường Hải cười to: “Hahahaha, làm gì có chuyện đơn giản thế! “Sư phụ, người phụ nữ này là con hiến tặng cho người, con xin thề, con chưa từng chạm vào cô ta. ” Ngũ Ngọc Xuân bị siết cổ, mặt tím tái, mắt trợn ngược, cô ta cầu xin ông ta: “Ông Tôn, ông cứ giết tôi đi nhưng xin ông hãy thả người nhà của tôi ra! “Từ trước tới nay, con chưa từng đúng”, Lữ Hiển thôi không nhìn nữa: “Từ nhỏ con đã cực kỳ thông minh nhưng cũng chính vì quá thông minh nên con không lĩnh ngộ được chân lý của Tát Mãn, càng không thể được Chân Thần chiếu cố! ” Người đàn ông này rất lùn, còn lùn hơn cả Ngũ Ngọc Xuân, thân hình gầy gò, mặt đầy nếp nhăn, tựa như vết nứt trên mặt đất bị khô hạn. Hơn nữa, thuốc mê là đã đủ để bọn họ hôn mê rồi. Tôi muốn cả nhà họ Lý đều phải chết! ” “Giết cô ư? Hahahaha… Tôn Trường Hải sững sờ, giật mình hỏi: “Sư phụ không giúp con báo thù ư? . “Trường Hải! Còn người nhà cô, bố cô, mẹ cô, em trai cô, bọn họ rồi cũng sẽ chết hết, tôi sẽ vứt bọn họ trên cánh đồng hoang ở Mạc Bắc, để đàn sói gặm sạch xương cốt của bọn họ! Nếu không phải vì đồ của nhà họ Lý thì ta đâu buồn tới nơi này. Cô đã tha cho bọn họ! ” “Báo thù? Bố mẹ, người thân của cô ta đều đang trong tay Tôn Trường Hải. Bọn họ từng giúp đỡ tôi, có ơn với tôi! ” Ánh mắt ông ta lóe lên nỗi căm hận, gân xanh trên mặt nổi gồ lên, ông ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi muốn tất cả bọn họ đều phải chết! “Ta phải đi đây, ta sẽ đưa người phụ nữ trong phòng theo”, Lữ Hiển nói. “Nếu không phải tại Vinh khoái đao và Vương tay sắt tiêu diệt linh xà của tôi, hủy hoại đạo căn của tôi thì hôm nay tôi sẽ cho cô nếm thử mùi vị khoái lạc bị trường xà khoan thành động! “Sư phụ! Tôi muốn từ từ tra tấn cô, khiến cô sống không bằng chết! Tất cả đều phải chết! Con và Tần Thụ Nghĩa mất nhiều thời gian như vậy vẫn không giải quyết được, ta rất thất vọng. ", Tôn Trường Hải ngơ ngác. "Ở trên thảo nguyên, ta nghe thấy tiếng thần kêu gọi, nữ thần Ô Mộc Thiếp của chúng ta sẽ tỉnh lại. Ta đã chuẩn bị xong nghi thức tế trời ở Mạc Bắc, chỉ còn thiếu tế phẩm để hiến tặng". "Tế phẩm gì ạ? "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.