.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1151: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1169 mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.




Hai tay Lữ Hiển bấm niệm pháp quyết, thổi một hơi về phía Hoàng Đại Sơn, mặt đất bỗng bốc lên gió lớn, cuốn quanh Hoàng Đại Sơn. Hoàng Đại Sơn bị gió xoáy bao vây, nhất thời không thở được. Cơn gió này rất mạnh. Với pháp lực của ông ta thì không thể phá được nó. Ông ta đành nín thở, quay mòng mòng vài vòng, lựa hướng gió, định bụng thoát ra khỏi cơn gió xoáy này. ”, Tôn Trường Hải phẫn nộ ra mặt nhưng ở trước mặt sư tôn, ông ta không dám làm bừa. ”, Hoàng Đại Sơn kêu lên. Sư phụ ông nói tôi là người hầu thân cận của nữ thần, sau này sẽ được lập miếu thờ, ông là cái thá gì chứ, ông mà làm thịt tôi, nữ thần sẽ không vui! Hoàng Đại Sơn vốn định xoay vòng vòng để tìm chỗ thoát thân, kết quả càng xoay càng nhanh, không dừng lại được. Lữ Hiển cười khẩy, nói: “Chỉ có mấy cọng đuôi sói mà cũng dám lấy ra cho mất mặt! Lữ Hiển nói: “Một con chồn thối thôi mà, cứ kệ nó nói bậy đi, con chấp nó làm gì! ” Hai tay ông ta rung lên, vòng tay và chuỗi hạt đeo trên cổ tay phát ra một chuỗi tiếng vang lanh canh. ” “Sư phụ! Có muốn đi theo ta không? Tu vi của con chồn thối này cũng được, mạnh hơn đám sư huynh đệ các con nhiều. Nếu cậu Lý không tới thì chắc chắn ông ta không thể đánh lại được đối phương. Hoàng Đại Sơn lăn lông lốc mấy vòng, nút thắt ở đuôi tuột ra, cơ thể thoát ra được: “Được được được, hôm nay tôi sảy chân rơi vào tay ông thì đành nghe ông vậy, sau này tôi sẽ ở lại trong miếu, không đi ra ngoài”. Lữ Hiển túm da gáy Hoàng Đại Sơn, cười hỏi: “Thế nào, đã phục chưa? Thân thể Hoàng Đại Sơn vẫn còn đang xoay tròn trong gió, lông đuôi lại bị quấn lại, đành phải kéo mạnh một cái, hòng giật lông đuôi về. Bọn họ không nghĩ thử xem, nếu là ta thật thì sao bọn họ có thể thành công chứ? Những sợi phất trần kia bị quấn lại. Từ dạo mười mấy năm trước, khi sư thúc của con mất, thần vẫn luôn thiếu người hầu hạ lâu dài. . Ông ta phẩy cây phất trần, muôn vàn sợi phất trần chui ra ngoài qua khe hở của những cơn gió, bắn về phía Lữ Hiển. Để nó hầu hạ thì không còn gì hợp hơn”. ” Hoàng Đại Sơn rụt cổ lại, vùng vẫy giữa không trung mấy lần, thấy không ích gì bèn nói: “Được rồi, được rồi, ông già, coi như ông lợi hại, ông thả tôi xuống, tôi đi theo ông tới bái ả nữ thần bỏ đi kia là được chứ gì”. “Ôi. Nhưng Lữ Hiển đâu đời nào cho ông ta cơ hội thoát thân, liên tục thổi thêm, gió càng ngày càng mạnh, bán kính cơn gió xoáy cũng càng ngày càng lớn. “Yên tâm, chờ nữ thần tỉnh lại, mi hầu hạ chu đáo thì đương nhiên sẽ có thần vị”, Lữ Hiển nói. Tôn Trường Hải cả giận: “Ông dám nhục mạ sư phụ tôi, nhục mạ nữ thần Ô Mộc Thiếp, tôi làm thịt ông! “Nó là yêu, sao có thể so với sư thúc được chứ”, Tôn Trường Hải nói. Lữ Hiển vẫy tay, thân thể Hoàng Đại Sơn lại bay lên, rơi vào tay Lữ Hiển. Lữ Hiển quát khẽ một tiếng: “Ra đi! Nhưng không biết trên cổ tay Lữ Hiển có gì mà lông đuôi lại bị quấn rất chặt, không thể giật ra được, trái lại, khi thân thể của ông ta xoay tròn, chiếc đuôi cùng tự quấn chặt vào người. Trong lòng ông ta thầm than hỏng rồi, lão già này mạnh hơn Bayar nhiều. ” “Này, các người đừng chỉ mải nói chuyện phiếm như vậy, mau bỏ tôi xuống trước đã! ”, Lữ Hiển thở dài: “Sư thúc của con canh giữ ở Mạc Bắc lâu ngày, chuyên tâm hầu hạ thần, không ngờ lại bị nhận nhầm là ta rồi giết chết. ” Hai tay ông ta kéo về phía sau, Hoàng Đại Sơn bị lôi ra khỏi cơn gió, lộn mấy trăm vòng trên không rồi ngã “phịch” xuống đất, hình người biến mất, quay trở về hình dáng của một con hoàng thử lang. . ” Hoàng Đại Sơn trừng mắt: “Ông dám! Con hoàng thử lang bị chiếc đuôi của chính nó trói lại, lăn lông lốc trên dốc núi, xóc nảy trên đống đá lởm chởm, cuối cùng “huỵch” một tiếng, đâm vào bức tường thành đổ nát. “Buông thì buông, mi cũng không trốn nổi đâu”, Lữ Hiển vứt Hoàng Đại Sơn xuống đất. "Xem ra ông già nhà ông là người tốt, vậy để tôi tặng ông một món quà", Hoàng Đại Sơn bái Lữ Hiển một cái như thể vật nuôi trong nhà chúc tết, vừa chắp tay lại vừa vẫy đuôi. Cơ thể lắc lư mấy lượt, đột nhiên Hoàng Đại Sơn chổng mông lên, đánh một quả rắm thật to. Khói vàng lập tức ngập tràn, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Trong vòng một trăm thước xung quanh nơi này, cây cối và hoa cỏ lập tức héo rũ. Tôn Trường Hải cảm thấy buồn nôn, mắt hoa lên, không nhìn thấy gì hết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.