"Các người… các người muốn làm gì? "
Mười mấy gã đàn ông xăm trổ cởi trần đang bao vây anh ta, nét mặt của ai cũng vô cùng hung hăng. Đám người tách ra, Hoàng Tam đang hút một điếu thuốc, tàn thuốc lóe lên rồi lại tắt, chiếu sáng gương mặt dữ tợn của anh ta. "Đừng đến đây, nếu như còn đến gần thì tôi sẽ báo cảnh sát", Chu Húc nói. " "Nhưng mà ngôi nhà đó hơi tà môn". Từ khi nào Đinh Hương lại trở thành người phụ nữ của đại ca bọn chúng chứ? Có điều hôm nay anh cũng tìm được một căn nhà không tồi, đáp ứng yêu cầu về mọi mặt, nhưng mà. " "Nhưng mà cái gì? "Sao, 2 người muốn thuê một ngôi nhà sao? Mã Sơn dẫn Lý Dục Thần vào văn phòng, nói: "Lát nữa chị Na sẽ tới, em ngồi xuống trước đi". " Hoàng Tam đá một cước vào bụng Chu Húc. Sau đó anh mới hù dọa một chút thì người đó mới chịu nói thật rằng trong căn nhà đó từng có người chết, hơn nữa không chỉ có một người". . . Chu Na nói: "Chú Minh nhờ tôi nhắc nhở cậu rằng sư phụ của ông ta đã tới, cậu phải cẩn thận một chút". ”, Hoàng Tam lại nắm tóc Chu Húc đập mạnh vào tường: "Tao ghét nhất là kẻ có tiền khoác lác trước mặt tao". " Hoàng Tam hung hăng phun một ngụm nước miếng vào mặt Chu Húc. "Tôi xin các người hãy tha cho tôi. tôi là bạn của cậu Trương của tập đoàn Vĩnh Thanh". Chát! . "Nếu như sau này mày còn dám quấy rối cô Đinh Hương thì tao sẽ thiến mày rồi quăng thứ đó cho chó ăn! “Có tiền là hay lắm sao? "Các người, các người muốn tiền phải không? Lúc này, cửa văn phòng mở ra, Chu Na từ bên ngoài đi vào. “Báo cảnh sát hả? " Trong lòng Chu Húc tràn đầy sợ hãi cùng tuyệt vọng. Dục Thần, cầu có còn nhớ Hồng Thiên Thành, người đã bị cậu đánh bại trong quán bar lần trước không? Nhưng nhà ở khu nhà giàu chỉ dễ mua chứ không dễ thuê. Tao còn là Trương thiên sư đó! Chu Húc lấy ví ra. ", Mã Sơn hỏi. "Cậu Trương? Tiếng bước chân đi xa. ”, Hoàng Tam túm tóc Chu Húc đập vào tường mấy cái: “Báo đi! "Chủ cho thuê nhà đang ở đâu? . “Ồ? Lý Dục Thần đưa Đinh Hương về nhà rồi đi đến quán bar. Anh ta bắt đầu cầu xin tha thứ. "Để tôi giúp 2 người hỏi thăm", Chu Na nói. "Tà môn như thế nào? ” "Cụ thể thế nào thì anh cũng không rõ, nhưng trong nhà đã lâu không có người ở, đã đổi bao nhiêu người môi giới cũng không bán được". "Được rồi". Thời tiết rất nóng, trong nhà đón nắng, lại thông gió tốt nhưng bên trong lại lạnh. Đầu Chu Húc ong ong. . Người môi giới dẫn anh đi xem nhà cứ ấp úng, hỏi cái gì cũng không biết, cho nên anh liền biết căn nhà đó có vấn đề. Lý Dục Thần hỏi anh ta: "Đã tìm được nhà chưa? Người phụ nữ của đại ca tao mà mày cũng dám đụng vào, đúng là chán sống! Mã Sơn gọi điện bảo Lý Dục Thần đến quán bar Lam Sơn vì chị Na có chuyện muốn hỏi anh. Hoàng Tam vung tay lên, thuộc hạ của anh ta cũng tràn lên, đánh Chu Húc tơi bời. " Mã Sơn gãi đầu nói: "Anh cũng không biết nữa, dù sao vừa vào nhà liền cảm thấy trong nhà rất lạnh. Tôi đưa các người tiền". Cơn đau đớn khiến cho anh ta không thể chống cự, cũng không còn chút tôn nghiêm nào. . " Mã Sơn nói: "Sao nhanh vậy được chứ? Đám đông rút lui, chỉ còn lại Chu Húc mặt mũi bầm dập nằm bên vệ đường. Chu Húc bị tát một cái thật mạnh. Yêu cầu của em hơi cao, cần sân rộng, cần riêng tư, mấy yêu cầu này chỉ có khu nhà giàu mới đáp ứng được. Bây giờ Mã Sơn đã là quản lý cấp cao của quán bar Lam Sơn, còn có văn phòng riêng. " "Hình như đang ở nước ngoài". "Đại ca? Biết Chu Na có mối quan hệ rộng rãi, Lý Dục Thần nói: "Vậy cảm ơn chị Na trước". Chu Húc ngồi xổm xuống ôm bụng vì đau đớn. ” Gương mặt Chu Húc ướt sũng, không biết là do nước trên tường hay là do máu của chính mình. " "Vẫn còn nhớ, chưởng môn nam phái Thái Cực thành phố Hòa", Lý Dục Thần nói. " "Đúng vậy, em muốn thuê một căn biệt thự có sân lớn và riêng tư, chị Na có căn nào để giới thiệu không? Tiếng thét gào thê thảm của Chu Húc từ trong ngõ vọng ra. ”, Lý Dục Thần cau mày: “Người chết như thế nào? . Hoàng Tam ra lệnh. Chu Na cười nói: "Sao cậu lại khách sáo với tôi thế? Lý Dục Thần nghĩ đến Vương Tông Sinh mà anh đã gặp trong quán cơm ngày hôm nay. Xem ra chính là kẻ đó. "Chú Minh nói rằng người đến là một cao thủ thật sự, nam phái Thái Cực cùng nhà họ Phùng có quan hệ sâu xa cho nên ông ta không tiện nhúng tay vào, ông ta bảo tôi hỏi cậu… ", Chu Na thận trọng nói: "Cậu có muốn tránh đi không? "
Lý Dục Thần cười nói: "Không cần".
