Lữ Hiển phẩy hai tay, miệng niệm chú gọi gió tới thổi tan khó vàng. Tới khi nhìn lại thì không còn thấy tăm hơi Hoàng Đại Sơn đâu nữa. Lữ Hiển túm một đoạn đuôi hoàng thử lang trong tay, nói: "Đúng là đã xem thường nó rồi! Không ngờ ở nơi quan trọng như thủ đô mà lại có một yêu vật có đạo hạnh cao như vậy! "
Tôn Trường Hải mê man một lúc lâu mới tỉnh lại, thấy Hoàng Đại Sơn đã chạy mất, ông ta rầu rĩ nói: "Chắc chắn nó là do nhà họ Lý nuôi, tiếc là đã chạy mất rồi! ” “À, vì tầng mười tám hết chỗ rồi! Ông ta vốn mời Lữ Hiển tới để báo thù, kế hoạch được thực hiện từng bước một rất thuận lợi. Con hoàng yêu này không chạy xa được đâu, chắc là đang trốn ở gần đây để trị thương, dưỡng khí. ”, Hoàng Đại Sơn ngồi xổm ở đó, chân trước chống má ra vẻ suy tư: “Tội cố ý giết người sẽ bị phán tội tử hình, tội lừa bán phụ nữ, trẻ em thì nhẹ hơn một chút, chỉ bị giáng xuống tầng địa ngục thứ mười bảy thôi”. Trong lòng Tôn Trường Hải bất mãn nhưng không làm gì được. Ngũ Ngọc Xuân bị sặc hơi rắm của Hoàng Đại Sơn đã ngất xỉu. Tôn Trường Hải nhìn thấy cô ta là lại thấy bực mình. Lữ Hiển ngẩng đầu, nhìn mặt trời trên trời. Nghĩ đến chuyện Lữ Hiển bảo ông ta đi bắt con chuột hoang yêu kia là ông ta lại thấy nhức đầu. Nói rồi, ông ta giơ cánh tay lên, chiếc chuông trên cổ tay reo lên, mặt đất bỗng bốc lên một làn khói đen chui vào trong ngôi nhà đất, cuốn lấy Lâm Mộng Đình rồi cuốn lấy ông ta, thong thả bay lên trời, hóa thành một đám mây đen bay về phương bắc. Chỉ có một mình ông ta, đừng nói là Lý Dục Thần, ngay cả Vinh khoái đao và Vương tay sắt ông ta cũng không đánh lại nổi. Nếu không phải tại cô ta không nghe lời thì hiện tại người nhà họ Lý đã chết rồi. Ông nhìn về phía Ngũ Ngọc Xuân ở bên cạnh. Dù sao ông ta cũng không báo thù được nữa, quay về Mạc Bắc, chờ sư phụ hoàn thành đại lễ tế thần đã rồi tính tiếp. Hơn nữa linh xà bị giết, đạo cơ bị hủy, lại gãy mất một cánh tay, hiện tại e là ngay cả tên bảo vệ của nhà họ Lý ông ta cũng không đánh thắng nổi. Vốn ông ta định dùng lá bài này để đề phòng lỡ như, không ngờ cuối cùng lại phải dùng tới nó thật. Tóm lại là tổ tông mười tám đời nhà ông đều đã ở đó rồi. Ngũ Ngọc Xuân là lá bài ẩn mà ông ta đã chuẩn bị sẵn ngay từ đầu, ngay cả Tần Thụ Nghĩa cũng không hề hay biết. Tôn Trường Hải không định mạo hiểm, chỉ cần quay về nói là không tìm thấy là được. ” Tôn Trường Hải quay người lại, trông thấy con hoàng thử lang ngồi xổm trên đống đá ngổn ngang, vì không có đuôi nên trông khá hài hước. Trường Hải, con đi tìm nó rồi bắt nó đem về Mạc Bắc, ta đi trước đây”. “Con điếm thúi, để xem tao băm vằm mày ra! Cho dù tạm thời không giết được Lý Dục Thần nhưng giết được Vinh khoái đao và Vương tay sắt thì coi như cũng hả dạ. Bỗng nhiên có người nói: “Này, nếu ông chém cô ấy thì tính chất sự việc sẽ thay đổi đó. ” “Nó chạy không xa đâu”, Lữ Hiển giơ đoạn đuôi chuột trong tay lên: “Mấy trăm năm đạo hạnh của con triết yêu này nằm ở trong cái đuôi này hết, giờ đuôi bị đứt, tu vi bị giảm quá nửa”. Tại nhà ông mà giá phòng ở tầng địa ngục thứ mười tám tăng lên rõ cao. Lẽ nào con vật này bị đứt đuôi là sẽ mất đi sức chiến đấu hay sao? ” Tôn Trường Hải lật ngược bàn tay lên, trong tay xuất hiện một con dao nhọn, định ra tay với Ngũ Ngọc Xuân. Vậy là kế hoạch báo thù của Tôn Trường Hải đổ bể. Tần môn bị diệt, chính ông ta cũng không còn tồn tại, những sắp xếp trong quá khứ cũng không còn ý nghĩa vốn có. Tiếc là ông ta đã đánh giá thấp thực lực của Lý Dục Thần. “Sắp tới giờ rồi, người bên phía Mạc Bắc đang đợi ta khai đàn tế thần. “Tại sao lại là tầng mười bảy? “Ờm, để ta nghĩ xem nào… Hiện tại ông ta chỉ muốn báo thù, giết hết người nhà họ Lý. Tội của ông từ lừa bán phụ nữ, trẻ em sẽ thành cố ý giết người, khung hình phạt của tội này cũng khác đó! Không nói tới những chuyện khác, chỉ dựa vào chiêu đánh rắm vừa rồi của nó, nếu không nhờ Lữ Hiển ra tay thì ông ta đã bị chết vì khói rồi! Nhưng Lữ Hiển lại đột nhiên đổi ý, nói rằng trong máu của Lâm Mộng Đình có ma khí ngoại vực, có thể dùng để tế thiên thần, đánh thức nữ thần Bạch Sơn Ô Mộc Thiếp. Bố ông, ông nội ông, ông nội của ông nội, ông nội của ông nội của ông nội ông… Ôi chao, tầng mười bảy tốt hơn nhiều, mua nhà còn được tặng kèm suối dầu nóng, độ nóng đảm bảo đạt tới nhiệt độ sôi… "
Tôn Trường Hải nghe vậy mới biết mình mắc lỡm Hoàng Đại Sơn, con chồn thối này chẳng những rắm thối mà miệng cũng rất cay độc. "Hoàng yêu thối, dám trêu chọc tao, để xem tao có làm thịt, rút gân, lột da mày không! ", Tôn Trường Hải nổi giận quát lên một tiếng, xách dao xông tới. Hoàng Đại Sơn rụt cổ lại, "ối" lên một tiếng, quay đầu bỏ chạy.
