.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 119: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 120: Lập bẫy




Bỗng nhiên nhớ tới chuyện trong căn nhà kia, Mã Sơn hỏi: "Em nói xem, vì sao căn nhà kia tầng dưới tích đầy bụi, trên tầng lại không có một chút bụi nào? Đây là nguyên lý gì? "
Lý Dục Thần nói: "Đó là bởi vì trên tầng vẫn luôn có người ở". Mã Sơn đang lái xe, nghe thấy lời này nhất thời nổi da gà. Về đến nhà, Lý Dục Thần viết một danh sách, nhờ Mã Sơn giúp anh chuẩn bị một vài thứ. “So với Đinh Hương thì sao? Nghĩ tới nghĩ lui, anh nghĩ tới một chỗ - Tiệm mạt chược Anh Sáu. Chị Mai vừa cười vừa đứng lên, khăn tắm rơi xuống mặt đất. Nói xong xoay người ra ngoài cửa, khi đóng cửa còn quay đầu lại dùng một ánh mắt kỳ quái liếc nhìn Lý Dục Thần Lý Dục Thần xác định thợ làm đẹp đã đi xa rồi, nói: “Chị Mai, tôi muốn đến tiệm mạt chược đối diện chơi một chút”. ” Lý Dục Thần nói: “Chị Mai, là tôi, Tiểu Lý”. “Nhóc ranh, từ đâu mà cậu có nhiều tiền như vậy? Anh biết, giờ này, chị Mai chắc chắn đang “làm tóc” . ”, chị Mai nghiêng mặt, đôi mắt đẹp mang ý cười. Nhưng đêm dài lắm mộng. Ăn xong bữa trưa, Mã Sơn cùng Đinh Hương đi làm thủ tục sang tên toà nhà. Lý Dục Thần đứng ở cửa nhìn qua, sau đó đi về phía đầu phố. “Sao cậu lại tới đây? Trước cửa quán cơm Thân Dân treo biển “Tạm dừng buôn bán”. “Cậu cũng không hề tham lam”. Lưng của bà ta mịn màng láng mượt, hai viên thịt trước ngực đẩy ra hai bên, mông đẹp nẩy lên, chân thon dài, một chiếc khăn tắm nhỏ không thể che giấu đường cong lả lướt, trong không khí tràn ngập mùi thơm cơ thể lẫn với mùi tinh dầu. Tiệm mạt chược náo nhiệt như mọi khi. Tuy rằng đã thanh toán tiền đặt cọc rồi, công ty môi giới cũng không hối thúc. Lý Dục Thần lấy năm trăm tệ cất vào trong một cái balo, đeo sau lưng đi ra ngoài. ” Lý Dục Thần nói: “Bất kể kiếm được bao nhiêu tiền, tôi chỉ lấy hai triệu rưỡi, phần còn lại đều thuộc về chị”. ” Chị Mai tiến hai bước lên trước, đứng trước Lý Dục Thần đầy vẻ phong tình, trong ánh mắt mang chút giảo hoạt. Chị Mai cười nói: “Chẳng phải chị làm không công sao? ” Lý Dục Thần nói: “Vậy tất cả đều thuộc về chị, tóm lại, không thể để chị lấy ít hơn tôi”. . Tôi vừa ý một căn nhà giá ba triệu, nhưng trên tay tôi chỉ có năm trăm ngàn, còn thiếu hơn hai triệu rưỡi”. ” “Kiếm được”. Mã Sơn nhìn những thứ đồ kỳ quái viết trên tờ giấy, hỏi: “Những thứ này để làm gì? ”. Chị Mai suy nghĩ nói: “Chị có thể giúp cậu, nhưng chị sẽ được lợi gì đây? Lý Dục Thần lắc đầu nói: “Không dễ so sánh”. . Chị Mai nhìn chằm chằm vào mặt Lý Dục Thần, nhìn nửa ngày, đột nhiên cười khúc khích nói: “Cậu là muốn cùng chị lập bẫy, gài Sáu Sẹo? ” Lý Dục Thần cười hì hì, không nói lời nào. Chị Mai ngẩn người, khó hiểu nhìn Lý Dục Thần. Lý Dục Thần không muốn căn nhà kia rơi vào tay người khác. Ba triệu, mua nhà, cộng thêm trả tiền đặt cọc biệt thự, còn dư lại hơn sáu trăm tệ. Chị Mai hiển nhiên là không tin anh có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, bỗng nhiên trừng mắt nói: “Chị nghe nói cậu làm con rể nhà giàu gì đó, đây không phải là tiền cậu bán thân đấy chứ? Bà ta nhẹ nhàng vuốt mái tóc, hỏi: “Chị có đẹp không? Chị Mai nằm trên giường làm đẹp, giống như lần trước, chỉ đắp một chiếc khăn tắm trên vùng hông. “Được thôi, chị sớm cũng đã không thuận mắt tên Sáu Sẹo này, dù sao không ở thành phố Hoà được mấy ngày nữa, hôm nay chúng ta chỉnh đốn gã ta một trận”. ” Cậu trai làm tóc từng gặp qua anh, biết anh thân với chị Mai bèn nói: “Ở trên tầng”. “Vậy ngộ nhỡ không đủ hai triệu rưỡi thì sao? Kế tiếp, điều Lý Dục Thần phải suy nghĩ là: Làm sao để kiếm được ba triệu tệ? Anh luôn cảm thấy có câu chuyện đằng sau căn nhà này. Lý Dục Thần mở ba lô ra, để lộ ra đầy một túi tiền. ” Lý Dục Thần đầu đầy vạch đen, chị Mai này, sức tưởng tượng cũng quá phong phú rồi. ” Lý Dục Thần sửng sốt, lập tức nói: “Cũng khó để so sánh”. ” Lý Dục Thần nói: “Đợi anh chuẩn bị đủ hết đồ, em dẫn anh đi bắt quỷ”. “Thật sự là do tôi kiếm được. Lý Dục Thần nói. Lý Dục Thần thành thật đáp. Thợ làm đẹp thức thời nói: “Chị Mai, hai người nói chuyện, tôi ra ngoài trước”. “Cậu nha, ngay cả nịnh cũng không biết nịnh mà lại vẫn cứ được phụ nữ yêu thích”. Anh vào tiệm cắt tóc, làm đẹp, liền hỏi: “Chị Mai đâu? . Hai người bàn bạc kế hoạch một chút, rồi đi thẳng đến tiệm mạt chược A Sáu. Chị Mai lại hỏi: “Vậy với cô chiêu nhà họ Lâm thì sao? Lý Dục Thần lên tầng, gõ cửa phòng số ba, chợt nghe trong phòng có người hỏi: “Ai đấy? ” “Đẹp”. Chị Mai lập tức ngồi dậy từ trên giường, chỉ dùng khăn tắm che hông. Cửa mở ra, vẫn là thợ làm đẹp lần trước, người này có chút tò mò nhìn anh. Chị Mai có vẻ hài lòng, lại tựa hồ có chút thất vọng, chậm rãi xoay người, bắt đầu mặc quần áo. Chị Mai tìm bàn khách lẻ chơi cùng họ. Lý Dục Thần đeo ba lô, đứng ở phía sau bà ta. Lúc lấy tiền đưa chị Mai, Lý Dục Thần cố ý kéo mở khoá ba lô rất rộng. Bất kể là từ phía xa, hay là từ camera, đều có thể nhìn thấy ba lô của anh đầy tiền. Tiệm mạt chược A Sáu, lấy kinh doanh mạt chược làm chính, không phải sân chơi lớn gì, bàn bình thường một ngày cũng chỉ thắng thua mấy ngàn tệ, mấy vị khách quen đánh lớn đều chơi trong phòng, cũng chỉ mấy chục ngàn quay lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.