.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1182: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1200 Nói vậy nghĩa là cô là sát thủ hàng đầu à?




Mã Sơn liếc nhìn người phụ nữ ngồi bên cạnh, nghĩ tới những chuyện đó, cả người bất giác nổi da gà. Thân phận hiện tại của Lý Dục Thần không phải người bình thường, ở trên máy bay thực sự không tiện hành sự, trừ phi không màng tới tính mạng của mọi người trên máy bay. "Vậy cứ thả cô ta đi như vậy à? ", Mã Sơn vẫn không phục. Lý Dục Thần cười nói: "Đây không phải là chuyện em có thả cô ta đi hay không mà là cô ta sẽ không buông tha em". “Xem kịch? Gió thổi vù vù vào trong máy bay, nhiệt độ và áp suất bên trong khoang hạ xuống đột ngột. “Nếu như tôi muốn mười tỷ đó thì anh đã chết rồi”, người phụ nữ nói bằng giọng điệu rất bình tĩnh, toát lên sự tự tin từ trong xương cốt. ” “Mười tỷ chắc chắn sẽ thu hút không ít sát thủ hàng đầu tới. Ả vừa rồi quá cùi”. Hai hành khách ngồi gần cửa khoang nhanh chóng không chống lại nổi sức gió, tuột tay bị hút ra ngoài. Lý Dục Thần cười: “Vậy cô là vì điều gì? “Nói vậy nghĩa là cô là sát thủ hàng đầu à? Hành khách chỉ còn biết nắm chặt tay vịn, không thở được nên thậm chí không thể la hét. “Cô cũng tới vì mười tỷ à? Còn về phần phương pháp giết người mà anh không ngờ tới thì anh thực sự không nghĩ ra được. Sau đó cô ta thả người nhảy xuống… Khoảnh khắc cửa khoang đóng lại, Lý Dục Thần trông thấy ở khoảng không bên dưới, phía sau máy bay có một chiếc dù bung ra. ” Lý Dục Thần quay đầu lại. Lý Dục Thần lắc mình đi tới chỗ cửa khoang, túm hai hành khách lại, kéo họ về, ấn xuống chỗ ngồi. Nói rồi, họ nhìn thấy tiếp viên hàng không đi ra, trong tay cầm một chiếc túi lớn, không biết chứa gì bên trong. ” “Xem kịch”. Người nói chính là người phụ nữ trẻ quen mặt kia, người đóng cửa khoang lại cũng chính là cô ta. Chờ đó mà xem, sát thủ hàng đầu thực sự mà đã giết người thì sẽ dùng cách mà anh không thể ngờ tới nổi đâu”. “Ồ? “Tôi thấy cũng được mà, ít nhất thì cô ta đã chạy trốn thành công”. Cùng lúc đó, một bóng người khác xuất hiện bên cạnh anh, với tay đóng cửa khoang lại. Cô ta băng qua lối đi nhỏ, không hề dừng lại khi đi qua chỗ Lý Dục Thần, tiến thẳng tới chỗ cửa thoát hiểm, bất ngờ mở tung cửa, đeo túi lên hai vai, quay đầu lại cười với Lý Dục Thần, nụ cười lộ ý đùa cợt khó tả, ánh mắt như muốn khiêu chiến. Đoàn Phù Dung còn lợi hại hơn, ẩn giấu sát cơ, tới lúc ra tay đâm kiếm Ngư Tràng ra cũng vẫn còn chưa lộ toàn bộ sát ý. Lý Dục Thần ngẫm nghĩ, Ân Oanh hẳn là sát thủ hàng đầu, thuật dịch dung của cô ấy ngay cả anh cũng không phát hiện ra được. Sát thủ tẩu thoát bằng cách này là chuyện mà anh không hề ngờ tới. “Đó là vì anh còn cùi hơn cả cô ta. ”, anh tò mò hỏi. “Mười tỷ, muốn dùng một cốc nước trái cây và một cây kim độc để lấy được khoản tiền thưởng của người đứng đầu bảng ám sát thì đúng là quá mơ mộng hão huyền! ” Người phụ nữ khinh thường, đáp: “Dù có là sát thủ hàng đầu thì cũng chỉ là một sát thủ thôi, không làm được gì anh đâu”. Vậy phải thế nào mới có thể làm gì được tôi? ", Lý Dục Thần hiếu kỳ hỏi. Người phụ nữ nhìn anh một cái: "Tôi biết anh rất lợi hại, võ đạo đỉnh cao, lấy mạng Itazura Kazuyoshi chỉ bằng một đường kiếm, dõi mắt nhìn khắp võ lâm Hoa Hạ, ở độ tuổi của anh, có thành tựu như anh, suốt mấy trăm năm không có nổi một người. Tiếc là, võ đạo chỉ là võ đạo, dù là Tông Sư hay Võ Hồn, ở trước mặt thuật pháp Huyền Môn thì chẳng hề đáng nhắc tới". "Tôi nhớ ra rồi", Lý Dục Thần nhìn cô ta: "Tôi đã trông thấy cô ở đại hội võ lâm".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.