Nhưng anh ta không ngờ rằng, có một ngày mình cũng sẽ phải trải qua chuyện đó. Có lẽ đây chính là báo ứng. "May cứu tôi! ", Jamison đau đớn la lên. Anh ta có thể chịu đựng việc bị đao chém, rìu chặt, cắt đứt gân cốt nhưng cơn đau khi nọc độc ngấm vào xương thì ngay cả người điều chế ra nó là anh ta cũng không thể chịu nổi. ” “Đúng, chính là nó! Là tổ chức. ” “Không, tôi không biết, chúng tôi chỉ liên lạc một chiều”. Thuốc giải… . Những người như vậy sẽ không bỏ trốn. Nếu như anh vẫn trả lời là không biết, vậy thì tôi sẽ ném lọ thuốc này xuống biển”. ” “Tướng quân là ai? Anh cầm túi của Jamison lên, lục ra được một lọ thuốc: “Là cái này à? Tôi không biết. . Anh ta nhớ tới tình trạng thê thảm của những người từng bị mình hạ độc, trong lòng ngập tràn sợ hãi. tướng quân! Da Jamison dần nát rữa, vết thối rữa lan rộng ra rất nhanh. Nhất là khi anh ta biết rõ trong túi của mình có thuốc giải. Ông ta là vị vua không ngai ở Tam Giác Vàng, nắm trong tay một đội quân lớn mạnh, bảo vệ mảnh đất trồng đầy anh túc của ông ta. “Tôi hỏi lại lần nữa, Satan là ai, ở đâu? Lý Dục Thần vẫn đứng yên không nhúc nhích, chỉ lạnh nhạt hỏi: “Ai sai anh tới giết tôi? Toàn thân Jamison đều đang thối rữa, anh ta ôm chút hi vọng cuối cùng, nhìn lọ thuốc trong tay Lý Dục Thần. ” “Trụ sở ở đâu? Là tổ chức nhận đơn, phân công tôi… . . . “Tướng… Không biết”. Lý Dục Thần đi lại chỗ cửa sổ sát đất, mở một khe cửa sổ ở góc ra, gió lùa vào phòng kêu ù ù. . ” “Ông ta là cấp trên của tôi, là vị vua không ngai ở Tam Giác Vàng”. ”, ánh mắt Jamison lóe lên niềm hy vọng. . . . “Satan là ai, ở đâu? Lúc rời khỏi khách sạn Bốn Mùa, Lý Dục Thần nhận được cuộc gọi của Mã Sơn, bọn họ đã được cứu, đưa tới sân bay gần Sa Huyện, đang đợi lên máy bay, mấy tiếng nữa sẽ tới Hương Giang. “Mau lên, đưa thuốc giải cho tôi”, anh ta chỉ tay về phía chiếc túi của mình. Lý Dục Thần gật đầu, xem ra Môi Đỏ không lừa anh. ” “Satan”. Cúp điện thoại, Lý Dục Thần quyết định chờ tụ họp với Mã Sơn rồi sẽ đi gặp Nguyễn Hướng Đông, dù sao đây cũng là mục đích chính của chuyến đi này. ” “Không. Lúc gọi điện thoại, tâm trạng của Mã Sơn không tồi, miệng nhai chóp chép, nghe nói là đang ăn quà vặt Sa Huyện mà sân bay tặng cho bọn họ. Mau cứu tôi… ” “Không. ” “Mạt Nhật. Lý Dục Thần gật đầu, ném lọ thuốc ra ngoài cửa sổ. ” “Tổ chức gì? ”, anh ta lo lắng nói: “Tướng quân biết, chỉ có tướng quân có thể tìm được Satan! “Thủ lĩnh là ai? . Còn về phần tướng quân vùng Tam Giác Vàng thì không cần phải vội. Có điều một người như vậy lại gia nhập tổ chức sát thủ, quả là bất ngờ. Lý Dục Thần càng thêm tò mò, rốt cuộc Satan là thần thánh phương nào mà trùm buôn thuốc phiện lớn nhất châu Á lại chịu nghe lệnh của ông ta. Có lẽ, Mạt Nhật không chỉ đơn giản là một tổ chức sát thủ. Còn mấy tiếng nữa Mã Sơn mới tới Hương Giang. Lý Dục Thần đi dạo ở khu bến tàu Trung Hoàn, ngắm cảnh cảng Victoria, cảm thấy nhàm chán, bèn nghĩ tới di ngôn của Môi Đỏ.