.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1192: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1210 Anh là anh em của em”




Anh mở bản đồ trên điện thoại, nhập địa chỉ mà Môi Đỏ nói vào, đi theo hướng dẫn tới đó. Hương Giang không lớn, anh nhanh chóng tìm ra nhà của Môi Đỏ. Phòng ở không lớn, bài trí rất ấm áp, bày đầy búp bê, nhìn là biết ngay chỗ ở của con gái, rất khó có thể liên tưởng tới chuyện đây là nơi ở của một sát thủ. Trong tủ âm tường kín đáo nằm sau cửa của phòng khách có cất một chiếc két sắt. Dựa theo mật mã mà Môi Đỏ nói, Lý Dục Thần thuận lợi mở được két. Sau đó là tiếng nổ ầm ầm. Lý Dục Thần đứng ở sảnh ra, từ một hành khách biến thành người đi đón máy bay, quả là một chuyện thần kỳ. Chìa khoá đặt dựng thẳng đứng trên mặt phẳng, trông rất đẹp, rất đặc biệt, bên cạnh còn có một tờ giấy nhỏ. Vì chuyện ngoài ý muốn ly kỳ này mà máy bay tới muộn hơn mười tiếng đồng hồ. Anh vẫy tay gọi Mã Sơn đang kéo vali. Sau đó, anh cầm lấy chìa khóa. Mã Sơn trông thấy anh bèn rảo bước đi tới, nhìn ngó xung quanh, hỏi: “Một mình em à? Trong tay anh vẫn còn cầm tờ giấy nhỏ, anh trông thấy mặt sau có viết một dòng chữ nhỏ: “Sự cố chấp của một sát thủ”. ” Lý Dục Thần ngạc nhiên hỏi: “Không mình em thì còn ai nữa? Lúc Mã Sơn đáp xuống sân bay quốc tế Hương Giang, đêm đã khuya. ”, Mã Sơn vội vàng phủ nhận: “Cô ấy cứu được nhiều người như vậy, trong đó có cả anh, dù sao cũng phải nói một câu cảm ơn chứ”. ” “Cô nàng họ Tra kia đâu? Lý Dục Thần lập tức phát hiện ra nguy hiểm. Lý Dục Thần đáp: “Sao em biết được! Lúc rút chìa khóa ra, anh nghe thấy tiếng động răng rắc khe khẽ. Anh cầm tờ giấy lên xem trước, trên giấy có viết một dãy số, chắc là mã két sắt hoặc là mật mã. Lý Dục Thần thấy thái độ của anh ta như vậy, ngạc nhiên, bật cười: “Anh Mã Sơn, không phải là anh thích cô ta đấy chứ? Lý Dục Thần không biết tới két sắt ngân hàng lấy đồ thì cần làm thủ tục gì. Lý Dục Thần cười nói: “Vậy thì theo đuổi đi! . “Lý do này không hợp lý! Két sắt chia làm hai tầng, tầng dưới xếp đầy tiền mặt, tầng trên để trống, chỉ cất một chiếc chìa khóa. Anh Mã Sơn, anh đâu phải là người lề mề chậm chạp, đây không phải phong cách của anh”. . ”, Mã Sơn hỏi. Chiếc chìa khóa này đẹp như lớp trang điểm của người phụ nữ đó. Sóng xung kích khiến cả căn phòng nổ tan tành, ngọn lửa phun ra ngoài qua ô cửa sổ. Quả bom chôn dưới két sắt nổ tung. Đây chính là chìa khóa két sắt ở ngân hàng Hối Phong. Mã Sơn không phủ nhận còn đỡ, anh ta vừa sốt ruột phủ nhận là Lý Dục Thần lập tức cảm thấy có vấn đề. ” “Làm gì có chuyện đó! Lúc này, Lý Dục Thần đã sớm lơ lửng trên khoảng không phía trên căn nhà. ” Mã Sơn có vẻ hơi thất vọng, anh ta nói: “Ồ, anh còn tưởng là em đi với cô ấy chứ”. . Nhìn chiếc chìa khóa trong tay, anh khẽ nhíu mày. Mã Sơn cười hề hề: “Ôi, thú thực thì anh cảm thấy cô gái đó rất hăng hái, lúc nhìn thấy cô ấy lái máy bay, tim anh hơi lạc nhịp, lâu lắm rồi anh không có cảm giác này”. "

Mã Sơn gãi đầu: "Thôi, người ta là con gái cả của nhà họ Tra, đệ tử cuối cùng của nữ thần Đại Mã, anh có là gì? Anh đâu phải em, con trai nhà họ Lý ở thủ đô, ông chủ tập đoàn Kinh Lý! "

Lý Dục Thần nói: "Anh là anh em của em". Mã Sơn sửng sốt nhìn Lý Dục Thần. Lý Dục Thần vỗ vai anh ta: "Anh và Đinh Hương mãi mãi là người thân nhất của em, thứ gì của em thì cũng đều là của anh chị".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.