Sáu Sẹo là chủ nhà, có thể gian lận trên dụng cụ. Chẳng hạn như cái bàn đánh mạt chược này chắc chắn có vấn đề. Chơi mấy vòng, Sáu Sẹo và Đầu Húi Cua cực kỳ may mắn, gần như đều là họ thay phiên nhau thắng. Chị Mai dựa vào bản lĩnh đổi bài thi thoảng thắng hai ván. Lý Dục Thần thì thảm bại, chẳng thắng nổi một ván. Sức của bà ta “vừa đủ”, trục không gãy ngay được, mà sau khi chơi một lượt, lúc xào bài cho vòng tiếp theo mới bị gãy. ”, chị Mai cười nhạo: “Không dám cược thì thôi, Tiểu Lý, chúng ta đi”. Rất nhanh, năm trăm ngàn tệ mang đến đã thua hết một nửa. “Một ván xác định thắng thua kiểu nào? “Đệch, cái bàn nát gì đây”. “Đệch, ai đổi bài? Lại chơi thêm vài ván, chị Mai cũng thua mất không ít tiền. ” Chị Mai nói: “Nếu đã là một ván xác định thắng thua thì đương nhiên quẹt hết tiền rồi”. “Ai nói không còn tiền? ” Chị Mai nổi điên, biến thành một người đàn bà chanh chua. Chị Mai nói: “Đổi gì chứ, dùng tay đi. ” Chị Mai nói: “Lát nữa còn phải đi trông cửa hàng”. Nhưng anh và chị Mai vẫn là thua nhiều thắng ít. Sáu Sẹo nói: “Máy hỏng rồi, chúng ta đổi phòng đi”. Nếu bà đây biết đổi bài thì sao thua sặc máu thế được? Rõ ràng tên Đầu Húi Cua ở phía đối diện cũng là một tay lão luyện, gã cũng biết xếp bài, cũng biết đổi bài, nhưng tay nghề vẫn kém hơn chị Mai rất nhiều, ít nhất tốc độ tay của gã kém hơn nhiều. Đây là kế hoạch mà họ đã bàn trước đó. Lý Dục Thần đã thua hết hơn một trăm ngàn trong số năm trăm ngàn anh đem theo. Anh nhìn thấy tôi đổi bài à? Sáu Sẹo có chút kiêng dè: “Chị Mai, tôi biết chị nhanh tay, chị biết đổi bài”. Chị Mai nói: “Bà đây nói lời giữ lời”. Chỉ có Lý Dục Thần biết là khi vòng trước vừa kết thúc, chị Mai đã âm thầm dùng ám kình ném một quân bài vào trong máy, trúng trục xoay. Lý Dục Thần không biết về thiên thuật gì đó nhưng thị lực của anh rất tốt, có thể nhìn thấy chị Mai xếp bài theo hình. Anh cũng có thể thần không biết quỷ không hay mà đổi bài với phía đối diện. Dù sao tôi cũng không chơi mạt chược nữa, không thì chơi cho đã một trận đi, một ván quyết định thắng thua, thua thì bà đây cởi truồng ra về”. Sáu Sẹo cười nhạo nói: “Cửa hàng của chị đã treo bảng tạm ngừng buôn bán rồi, chị lừa ai đấy? Dĩ nhiên anh cũng có thể đổi bài. “Sao thế, sợ tôi gạt anh à? Bỗng nghe một tiếng rắc, bài đang được xào bỗng không còn âm thanh gì nữa, đợi một lúc cũng chẳng thấy bài mạt chược được xếp đưa ra. Nhưng bây giờ vẫn chưa đến lúc. ’, Sáu Sẹo hỏi. “Là chị Mai nói đấy nhé, thua thì cởi truồng nhé”, Sáu Sẹo bật cười. ” Sáu Sẹo sửng sốt, sau đó ánh mắt hiện lên vẻ tham lam, mừng rỡ nói: “Tất nhiên là có, chị muốn quẹt bao nhiêu? Chị Mai ném bài đi nói: “Không chơi nữa, tay thối quá”. Lúc Đầu Húi Cua lại thắng một ván, chị Mai tức giận đẩy bài trong tay đi nói: “Tay thối thật chứ”. Sáu Sẹo dùng sức đập vào cái xuống bàn nhưng vẫn không có phản ứng. “Đừng nói khó nghe như thế chứ, chỉ là chơi một chút thôi! Gã ta nhìn Đầu Húi Cua. Từ lúc bắt đầu xào tới khi xếp bài bằng tay, bài của anh và chị Mai tốt hơn hẳn. Đương nhiên Sáu Sẹo không chịu cho họ đi. ” “Máy thì có thể có vấn đề gì được? Chị Mai chỉ vào bài trên bài nói: “Chúng ta lấy mười bốn quân, xem bài ai lớn hơn”. Hơn nữa nhân vật chính hôm nay là chị Mai, Lý Dục Thần cũng muốn xem thử rốt cuộc chị Mai phá tình thế này thế nào. Sáu Sẹo ấn công tắc mạt chược cười nói: “Tay thối vài lần rồi có thể lát nữa sẽ tốt hơn”. Sáu Sẹo nói: “Mới thế mà đã không chơi nữa à? ”, nói đến chơi là Sáu Sẹo lại nở nụ cười phóng đãng. Năm triệu tệ không phải là con số nhỏ, hơn nữa gã ta cũng sợ trong đó có gian trá. Hơn nữa tốc độ đổi bài của anh không hề chậm hơn chị Mai, thậm chí không cần dùng đến tay. “Chơi gì mà chơi, bà đây không có thời gian rảnh như thế. ” “Hơ, xem ra hôm nay anh muốn ăn sạch vốn của tôi rồi, ngay cả cửa hàng tôi có mở cửa hay không cũng biết luôn”. ”, chị Mai lấy một tấm thẻ ngân hàng từ trong túi ra nói: “Trong thẻ có năm triệu tệ, chỗ anh có thể quẹt thẻ chứ? Lý Dục Thần biết chị Mai cố ý. ”, Sáu Sẹo nhìn Đầu Húi Cua, thấy gã gật đầu bèn nói: “Dùng tay thì dùng tay”. Tôi nói này, máy móc ở chỗ các anh sẽ không có vấn đề đấy chứ? Chưa đến thời điểm quan trọng thì anh sẽ không ra tay. Hôm nay gã ta muốn lấy tiền mà cũng muốn trả thù. Sáu Sẹo nhíu mày, có chút do dự. Thế là bốn người bắt đầu xào bằng tay. Sáu Sẹo nói: “Được, vậy thì một ván xác định thắng thua, dù sao chị cũng không còn bao nhiêu tiền”. Chẳng phải vừa rồi hai người đã bảo thua sạch tiền mới thôi sao? Lúc này chị Mai mới có cơ hội thể hiện tài hoa. “Khoan đã”. Đầu Húi Cua khẽ gật đầu với gã ta, mặt đầy tự tin. "Cược thì cược, quẹt thẻ đi". Bảo người lấy máy quẹt thẻ đến. Nhưng chị Mai lại không quẹt mà nói: "Tôi phải xem nhiều tiền như thế mới có thể quẹt thẻ trước nhỉ. Ai mà biết chỗ anh có nhiều tiền mặt thế không".