Dương Lỵ đang muốn nhận lấy rương chíp, Mã Sơn lại nhấc rương lên, giao vào trong tay Tra Na Lệ: "Cô cầm giúp tôi đi". Dương Lỵ duỗi tay, ngẩn người, sắc mặt hơi khó coi. Có điều lúc này, không ai quan tâm đến Dương Lỵ, bởi vì Mã Sơn đã đi về phía bàn đánh bạc. Nhìn theo Tra Na Lệ đi bên người Mã Sơn, ánh mắt Dương Lỵ lóe lên sự đố kỵ. Mặc dù Mã Sơn không có bất kỳ liên hệ thực chất nào với cô ta, nhưng cô ta vẫn tức đến phát run, như thể bị người ta cướp đi người đàn ông của mình. ", một tay Mã Sơn ôm lấy bả vai Dương Lỵ, anh ta hỏi. Anh ta vén tay áo lên, cao giọng nói: "Mẹ nó, hướng gió thuận như thế, ông đây muốn cược ván lớn". Hà Quảng Chí nhìn theo dõi, nóng nảy nói: "Hướng gió của thằng này thuận như thế, còn tiếp tục như vậy, phải bao lâu mới có thể rửa hết chíp trên tay anh ta? Trước mặt anh ta là số chíp thắng được, thật ra cũng không hề ít, hơn mấy triệu, chỉ là vẫn kém hơn một trăm triệu mà mọi người chờ mong. "Dương Lỵ đâu, Dương Lỵ đang làm gì? Sự hào hứng của mọi người lập tức tăng vọt. Cảnh tượng cược cả một trăm triệu hiếm có mà mọi người chờ mong không xuất hiện, thậm chí đặt cược chục triệu cũng không có, tối đa chỉ có một hai triệu. " . Hiện tại đầu óc anh ta chưa nóng lên, nếu lúc này chúng ta ra tay, làm anh ta cảnh giác, anh ta rất có thể sẽ không chơi nữa". " Hứa Trí Thắng nói: "Dương Lỵ nhiều nhất có thể ở bên cạnh châm ngòi thổi gió, khách đánh cược vẫn chưa nóng máu, cô ta ở đó cũng vô dụng. Lúc này người vây xem đã rất nhiều, có cảm giác chật như nêm cối. Lúc mọi người bắt đầu mất kiên nhẫn, Mã Sơn đập tay xuống bàn, một chồng chíp được xếp thật cao ào ào rơi lả tả. Mã Sơn đếm số chip trên tay, vừa đúng mười triệu. ", Hứa Trí Thắng cười lạnh: "Thế chẳng phải là điều thiếu gia mong đợi sao? "Mười triệu? "Em nói xem anh nên cược bao nhiêu? ", Hà Quảng Chí tức giận nói: "Tôi tốn nhiều tiền như vậy để nuôi cô ta, là để cô ta đứng đó hóng chuyện sao? Mã Sơn giao tiền vốn cho Tra Na Lệ, như vậy, một trăm triệu chíp nguyên xi trở về trong rương chíp. " Dương Lỵ cười híp mắt ngồi xuống, còn không quên bày ra dáng vẻ của người thắng cuộc quay đầu liếc nhìn Tra Na Lệ. " Hứa Trí Thắng đáp: "Thiếu gia, không thể sốt ruột. Dương Lỵ lập tức mỉm cười dựa lại gần, thân thể mềm mại, toàn bộ ngực đặt lên vai Mã Sơn, hơi thở tựa hoa lan: "Anh trai à, em còn tưởng là anh quên em luôn rồi! Mã Sơn quay đầu nhìn thoáng qua phía sau, ngoắc tay nói với Dương Lỵ trong đám người: "Này, em đứng xa như thế làm gì, tới đây ngồi, xem giúp anh, có muốn quay con thoi một lần không". Em không ở bên cạnh anh, tâm lý của anh không vững chắc được", Mã Sơn đưa tay ôm eo Dương Lỵ, nói. Cầm một trăm triệu chíp, Mã Sơn cẩn thận hơn vừa nãy rất nhiều. Anh ta có vẻ hơi do dự, cầm một cái chip lật qua lật lại trên ngón tay. . " "Làm sao lại như vậy? . "Vậy nếu anh ta liên tục thắng thì sao? Yên tâm đi, chúng ta có nhiều thời gian". Mã Sơn không gian lận, sự may mắn của anh dường như trở lại, thắng không ít. Nếu anh ta chơi bẩn. Tra Na Lệ có hơi ghét bỏ quay đi, không thèm nhìn bọn họ. " "Chỉ cần anh ta không gian lận, anh ta sẽ không thể luôn thắng được, cuối cùng tất cả tiền sẽ biến thành lợi thế chúng ta có thể lợi dụng. "Anh à, tay anh may mắn như vậy, nên chơi lớn từ sớm rồi! . . ", Dương Lỵ cũng là khách quen của sòng bạc, tất nhiên nhìn ra Mã Sơn vẫn chưa đến giới hạn, thử thăm dò nói. Càng ngày càng nhiều người vây xem, gần như toàn bộ người trong phòng khách quý đều vây quanh, những bàn đánh cược khác chỉ có lẻ tẻ mấy người vẫn đang chơi. "Được, vậy ván tiếp theo đặt mười triệu! ", Mã Sơn nói xong, đẩy chip trên bàn về phía trước, "Ván này thắng, mỗi người ở đây được chia mười ngàn! "
Sau đó anh ta ôm chặt lấy Dương Lỵ, dùng sức bóp một cái vào vị trí nhiều thịt trên người cô ta: "Cục cưng ơi, em hãy mang đến vận may cho anh nha! "
Bầu không khí lập tức trở nên náo nhiệt.
