.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1224: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1242 Vợ đồng ý rồi à?”




Tra Na Lệ hừ lạnh một tiếng, ngẩng mặt lên, đi ra ngoài. "Vợ à, em nhẫn tâm quá! ", Mã Sơn ôm háng, lảo đảo đi theo ra ngoài. Họ vừa tới cửa chính của sòng bạc thì trông thấy một người phụ nữ có vẻ như là quản lý sảnh đi về phía này, khom người hỏi: "Xin hỏi có phải là anh Mã Sơn và chị Mã không ạ? "

Tra Na Lệ tức giận nói: "Không phải! Mã Sơn cười ngu ngơ. Mã Sơn vội vàng đuổi theo: “Vợ à, chờ anh một chút! ” Mã Sơn vốn muốn đưa Tra Na Lệ tới nhà hàng Michelin nổi tiếng gần đây để nếm thử món ăn Quảng Đông ngon nhất ở Hào Giang. “Rung động? Thực ra anh là người thông minh, thông minh hơn những cậu ấm nói năng dẻo quẹo nhiều”. Mã Sơn nhận lấy thẻ phòng: “Không sao, không sao, hahaha, vợ à, chúng ta đi ăn khuya trước hay đi xem phòng trước? Đứng trước sự ân cần của Mã Sơn, cảm xúc của Tra Na Lệ đã đi từ phản cảm tới bất đắc dĩ, sau đó thì mặc kệ anh ta, dù sao anh ta cũng rất khó chơi, đánh không đánh lại, mắng không mắng lại, da mặt dày hơn tường thành, không thể làm gì được. Anh thật… Lệ Lệ? Trái lại, Tra Na Lệ ăn rất say sưa ngon lành. . Mã Sơn thấy cô ta nói năng nghiêm túc thì cũng nghiêm chỉnh lại, chững chạc nói: “Phải, từ lúc gặp em lần đầu trên máy bay, anh đã rung động rồi”. Suy cho cùng thì thắng hơn hai tỷ, ăn một bữa Michelin có là gì. Theo đuổi em”, Mã Sơn bỗng nhiên hơi căng thẳng, nói năng lắp bắp. “Đừng có mồm mép tép nhảy nữa, tôi đang nghiêm túc hỏi anh đó”, Tra Na Lệ không vui. . ” Người phụ nữ kia thoáng sửng sốt, tưởng mình nhận nhầm người. Anh ta ưỡn cao ngực: “Anh vụng về, không khéo ăn nói, cũng không có trình độ văn hóa, ngoài đánh nhau ra thì không biết gì cả. Mã Sơn bị nhìn tới độ ngượng ngùng: “Sao vậy vợ? “Ồ, ra vậy! . Không cưa đổ được em cũng không sao nhưng nếu không cố gắng thì anh sẽ hối hận cả đời! Nhưng Tra Na Lệ không thích, khăng khăng tới quán vỉa hẻ, gọi cho mỗi người một bát cháo cua thịt viên. . Người phụ nữ kia lấy ra một tấm thẻ phòng đẹp mắt đưa cho Mã Sơn, nói: “Anh Mã, chị Mã, đây là phòng của anh chị. ” Tra Na Lệ thực sự đã hoàn toàn cạn lời, chẳng buồn nói tiếng nào, tức giận lườm anh ta một cái rồi bỏ đi trước. Nhưng Mã Sơn này không sợ trời không sợ đất, xưa nay chưa từng chịu thua, chấp nhận số phận, anh thích em thì sẽ theo đuổi em. Trên mặt anh có hoa à? Thật lòng thích em, muốn… ” “Không không không, tuyệt đối không phải là cảm xúc nhất thời. Mã Sơn vui mừng, gãi đầu một cái: “Vậy. Đó chỉ là cảm xúc nhất thời thôi đúng không? Tra Na Lệ sầm mặt lại, đúng là có một trăm cái miệng cũng không giải thích được! Cậu Hà nhờ tôi chuyển lời cho anh chị, xin lỗi anh chị vì phòng Tổng thống đã bị người khác đặt trước mất rồi, phòng Đại Đô Hội này là phòng tốt nhất chỉ xếp sau phòng Tổng thống, mời anh chị tạm thời ở lại đây”. Ăn no rồi, Tra Na Lệ để đũa xuống, cầm khăn giấy lau miệng rồi nhìn Mã Sơn. “Hả? Vợ đồng ý rồi à? Mã Sơn chạy tới sau, vội vàng cười làm lành: “Phải phải, là bạn gái, chưa phải chị Mã”. ”, Mã Sơn gãi đầu: “Anh còn tưởng là đã cưa đổ được em rồi cơ chứ”. ”, Tra Na Lệ hỏi. ”, Tra Na Lệ tức giận lườm anh ta một cái: “Anh còn gọi tôi như vậy nữa là tôi giận thật đó! . ” “Cút! Hương vị của món cháo cua này không tồi nhưng từ nhỏ Mã Sơn đã ăn hàng vỉa hè nhiều, từ lâu đã quen với bầu không khí ồn ào ở đây nên không có cảm xúc gì mấy. ”, người phụ nữ kia che miệng cười khẽ: “Ở chỗ chúng tôi, vị hôn thê cũng có thể gọi theo họ nhà trai”. “Vợ à, em có muốn ăn thử món cá khoai xóc muối tiêu không? . Thấy Tra Na Lệ không kén ăn, không có thói tiểu thư, có thể ăn uống vui vẻ ở quán vỉa hè, trong lòng Mã Sơn cũng vui vẻ, thái độ cũng càng thêm ân cần. ” Tra Na Lệ phì cười: “Anh thế này mà còn không khéo nói gì nữa? ” “Anh muốn theo đuổi tôi thật à? ” “Vợ à, anh thấy đằng kia có món cua rang, anh đi mua cho em một suất nhé”. ” “Được được, anh không gọi, vậy anh gọi em là… . . Na Lệ? "

"Tùy anh! "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.