.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1228: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1246 Ông chủ Mã đừng hối hận đấy!”




Mã Sơn nói: "Còn làm thế nào nữa, chỉ cần thắng tay giám đốc Hứa kia, gặp được Thái Hòa Trung thì nhiệm vụ của anh coi như đã hoàn thành". Tra Na Lệ lắc đầu: "Không có tôi, anh không thắng nổi đâu". "Ai bảo vậy? ", Mã Sơn không phục: "Em đừng xem thường anh, anh đã học được mánh chơi bài bịp của cao thủ rồi, chưa chắc tên họ Hứa này đã là đối thủ của anh". Tra Na Lệ nói: "Nơi này là sân nhà của người ta, anh giở trò gian lận chẳng khác nào tự đâm đầu vào chỗ chết! . Sau mười mấy ván, anh ta chỉ mới thua vài triệu. “Ông chủ Mã, chơi nhỏ thế này thật không giống tác phong của anh”. ” Mã Sơn cười to: “Hối hận thì còn chơi bài làm gì! “Ông chủ Mã nghiêm túc chứ? ”, Mã Sơn nhìn mặt bàn một cái: “Hình như đúng là hơi nhỏ một chút, vậy hay là tôi chơi lớn hơn nhé? Một ván hai tỷ rưỡi ấn định thắng thua. Mã Sơn vẫn phóng khoáng như cũ, phẩy tay nói: “Không cần, các anh là sòng bạc lớn, tôi tin các anh”. “Được, chơi”, Hứa Trí Thắng gật đầu với người chia bài. Thắng thì đi chơi gái, thua về nhà ăn mì! Thôi, làm người tốt thì làm cho trót, tôi đi với anh. ” “Đã chơi xì tố thì phải tất tay, chơi luôn một ván hai tỷ rưỡi ấn định thắng thua, anh thấy sao? “Vậy Ông chủ Mã muốn chơi lớn cỡ nào? ” Hứa Trí Thắng kinh ngạc. ” “Đương nhiên! Mẹ kiếp, đây nào phải là đi chơi bài, rõ ràng là coi sòng bạc là khách sạn cho cặp đôi nghỉ dưỡng! Người chia bài lấy ra hai bộ bài mời Mã Sơn kiểm tra. Không phải giám đốc Hứa sợ đấy chứ? ” . “Chơi xì tố đi”, Mã Sơn nói. Hứa Trí Thắng nóng ruột. ” Mã Sơn lắc đầu: “Vậy vẫn quá nhỏ”. Anh ta cười lạnh một tiếng: “Được, vậy thì quyết một trận thắng thua! Mặc dù anh ta rất tự tin vào kỹ năng chơi bài của mình, mặc dù nơi này là sân nhà của anh ta, từ nhân viên chia bài, nhân viên phục vụ đến vệ sĩ, tất cả đều là người của anh ta, là cao thủ trong số các cao thủ, ngoài ra còn có mấy chục camera, máy cảm ứng hồng ngoại, thế nhưng Hứa Trí Thắng vẫn thấy hơi hoảng hốt. Người chia bài bắt đầu chia bài. ” Hứa Trí Thắng cười gằn một tiếng: “Được, vậy chúng ta tăng tiền cược lên mười triệu nhé? “Cút! . Bất kể Hứa Trí Thắng dụ dỗ hay chọc giận thế nào, Mã Sơn cũng không mắc câu, không chơi bẩn, cũng không đặt cược lớn. Anh ta chưa từng chơi cược lớn như vậy bao giờ. ” Hứa Trí Thắng liếc nhìn người chia bài, ngón tay gõ một cách có quy luật xuống mặt bàn. Hơn nữa, hai tỷ rưỡi kia có một nửa là của tôi, anh đừng hòng quỵt! “Nhỏ ư? Thấy bọn họ liếc mắt đưa tình với nhau, Hứa Trí Thắng càng nhìn càng tức. Anh ta nheo mắt nhìn chằm chằm Mã Sơn. Bọn họ cứ thế chơi mười mấy ván. “Vợ à, em xem bài đi! Mã Sơn đặt cược rất tùy ý, hoàn toàn không chú ý vào bài, chỉ thỉnh thoảng nhìn về phía Tra Na Lệ ngồi bên cạnh liếc mắt đưa tình. ” Mã Sơn mừng rỡ, cười nói: “Vậy chúng ta đi đăng ký kết hôn trước đi, đăng ký xong, nó sẽ là tài sản sau hôn nhân, anh có muốn chiếm làm của riêng cũng không được”. Lần nào Tra Na Lệ cũng đập mu bàn tay của anh ta, nói: “Đáng ghét”. ”, Mã Sơn nói: “Tôi thích tất tay, đang may mắn thì phải chơi tất tay mới được, hahaha! ” Gần như mỗi lá bài Mã Sơn đều nhờ Tra Na Lệ xem rồi tranh thù sờ tay của cô ta. Rốt cuộc đối phương dựa vào đâu mà dám chơi tất tay? Nếu như tên này cứ chơi như thế này thì có ba ngày ba đêm cũng không thể chơi hết được hai tỷ rưỡi. Dáng vẻ của hai người khiến Hứa Trí Thắng nhíu mày. Ông chủ Mã đừng hối hận đấy! "

Chợt nhớ ra Tra Na Lệ đang ngồi ngay bên cạnh, anh ta cười gượng: "Đó chỉ là ví von, ví von thôi! "

Hứa Trí Thắng nói: "Vậy, Ông chủ Mã, chúng ta bắt đầu đi". Nói rồi định bảo người chia bài bắt đầu chia bài. Mã Sơn nói: "Chờ một chút! "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.